Xuyên Nhanh: Khởi Đầu Vận Cẩm Lý - Chương 971
Cập nhật lúc: 2026-03-02 04:02:25
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAC4sU8OnN
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ninh Nguyệt đưa họ đến chân tường thành, hiệu cho họ đừng ai lên tiếng, đó nhảy vọt một cái lên tường thành.”
Người nhà họ Vương suýt chút nữa thì kêu thành tiếng, đây họ cũng chỉ khác hiệp sĩ thể phi tường, g-iết để dấu vết, g-iết dấu vết thì họ thấy, nhưng thật sự tận mắt thấy thế nào là phi tường!
Tuy nhiên, đợi họ phát tiếng kêu, một sợi dây thừng thả xuống, Ninh Nguyệt ở bờ tường nhắc nhở:
“Buộc thắt lưng, kéo lên, nhanh lên."
Anh cả nhà họ Vương vội vàng l.ồ.ng sợi dây , lên thì mới thể giúp sức, tránh ân nhân mệt nhọc, tuy nhiên, Ninh Nguyệt căn bản cần giúp đỡ, vì uống qua Đại Lực Hoàn, bức tường thành cao hai trượng, cô chỉ cần vài cái nhẹ nhàng là thể kéo lên, đặt xuống tường.
Rất nhanh, cả gia đình họ Vương đều đưa trong thành.
“Buổi tối cửa Nam thành mở , cứ theo , tìm cho một chỗ ở, nhân tiện đem chỗ lương thực thành lương khô mang theo cũng tiện hơn, hơn nữa khỏi thành cũng chắc tìm nước."
Vương lão đại năm nay hai mươi tám, cạnh Ninh Nguyệt cao hơn cô một cái đầu, nhưng cảm thấy Ninh Nguyệt cao hơn cả một , thực sự hận thể kính trọng Ninh Nguyệt như tổ tiên .
“Chúng đều theo ân nhân, ngài hôm nay cứu mạng cả gia đình chúng ."
Ninh Nguyệt cũng chẳng trông mong những báo đáp, chẳng qua là giúp thì giúp, thuận tay mà thôi.
Đưa họ tìm một quán trọ còn mở cửa, trả bạc cho họ ở quán trọ, lúc mới lặng lẽ rời .
Cô bao lâu, Vương lão đại phát hiện một túi bạc trong bọc hành lý của , cân thử, kiểu gì cũng hai ba mươi lượng, lập tức lệ nóng quanh tròng!
“Cha, !
Mọi xem, đây là ân nhân để cho chúng , bạc , chúng lẽ thực sự thể sống sót ."
Hai ông bà lão nhà họ Vương bạc đó, xúc động đến mức nên lời, trong lòng chỉ còn niềm cảm kích vô hạn đối với vị ân nhân Ninh Nguyệt .
Ninh Nguyệt về đến quán trọ là lăn ngủ, sáng sớm hôm công chúa Thù Hi bĩu môi sang gọi cô xuống lầu ăn đồ.
Hôm qua lúc họ mới đến, đồ ăn rõ ràng là hơn nhiều, cơm trắng tinh, bốn món ăn, trong đó còn một món gà trống hầm.
Chương 850 Chạy nạn hoảng loạn 14
Bàn ăn sáng vẫn phong phú như , bánh bao, màn thầu, thậm chí còn cả quẩy và sữa đậu nành, ăn uống no nê xong còn mang theo một bọc , ở một đêm tốn khối tiền .
Trên đường khỏi thành, Dương Vân Hi thúc ngựa hai cái tiến gần Ninh Nguyệt, vẻ mặt chiều lời , nhưng mở lời thế nào.
Ninh Nguyệt sợ cô nghẹn, bèn chủ động mở miệng hỏi:
“Đừng nén trong lòng, ."
Dương Vân Hi gật đầu:
“... hôm qua vốn bảo thả những tai dân đó thành, nhưng mà..."
Ninh Nguyệt thản nhiên ngắt lời:
“ mà đúng ?"
“Cậu ?"
“Ừ, đó là chuyện tất yếu, cô cần buồn."
Trong ký ức của nguyên chủ, ngoại trừ hôm đầu tiên đón cô phủ công chúa gặp công chúa một , đó cô ít khi xuất hiện mặt công chúa, công chúa bắt cô thỉnh an sáng tối, bắt cô hầu hạ cận, mặc dù đám hầu đối xử với cô vô cùng tồi tệ ——
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-khoi-dau-van-cam-ly/chuong-971.html.]
Một cô gái từ nông thôn đến, dám tranh giành đàn ông với công chúa, bắt nạt đều là tự chuốc lấy!
Qua hai ngày tiếp xúc, Ninh Nguyệt cảm thấy vị công chúa nhỏ tuy kiêu kỳ một chút, đơn thuần một chút, nhưng thực tế cô là một lương thiện, mềm lòng, đa cảm, thuộc tuýp thể kết giao.
Còn về tiền kiếp của nguyên chủ, Dương Vân Hi thì gì chứ?
Người đường đường là công chúa gả thấp cho Tề Gia Bảo - một gã tú tài nhỏ bé, kết quả là lúc đang m.a.n.g t.h.a.i thì phát hiện phò mã của nuôi ngoại thất ở bên ngoài, cũng g-iết diệt khẩu, càng bắt hành hạ nguyên chủ, đối với nguyên chủ coi là nhân chí nghĩa tận .
Chỉ trách Tề Gia Bảo tên khốn cái gì cũng , công chúa là một tiểu thư giàu như thế còn đủ, còn cả nguyên chủ - một dịu dàng ngoan ngoãn, trực tiếp nhốt nguyên chủ trong mảnh trời nhỏ bé ở hậu viện, cuối cùng vì để thể Thái thượng hoàng, còn ban cho nguyên chủ một bát thu-ốc độc, trực tiếp tiễn cô luân hồi.
Tuy nhiên, đời Ninh Nguyệt cô đến , Tề Gia Bảo còn một bước lên mây , mơ !
Dương Vân Hi Ninh Nguyệt an ủi một câu bâng quơ thì tâm trạng dễ chịu hơn đôi chút, nhưng thực , cô vẫn chút hài lòng, cô để lộ phận mà vẫn đối phương khéo léo gạt , một việc nhỏ như mở cửa thành cũng xong.
Thị vệ thuộc hạ cũng từng , thả tai dân thành chính là chặn đường tài lộc của một quan viên, ai mà cam lòng chứ?
Còn tai dân ch-ết , những đó căn bản quan tâm.
Ninh Nguyệt :
“Với tốc độ của chúng , chậm nhất là ba ngày nữa thể kinh , đến lúc đó hãy nghĩ cách ."
Ngoài kinh thành chắc chắn nhiều nạn dân hơn, bây giờ lo lắng e rằng còn sớm.
Dương Vân Hi nghiến răng:
“Đoạn đường tiếp theo chúng đừng trì hoãn nữa, dốc lực lên đường, tranh thủ sớm ngày đến kinh thành!"...
Ba ngày .
Thị vệ xuất trình lệnh bài tượng trưng cho phủ công chúa, nhanh thành.
Ngay khoảnh khắc cửa thành mở , một mũi tên lạnh lẽo mang theo ánh sáng mờ ảo b-ắn thẳng về phía Dương Vân Hi.
Ninh Nguyệt đang ở ngay cạnh cô, vươn tay kéo một cái đưa lên ngựa của , đồng thời thanh trường kiếm trong tay vung lên, mũi tên đó liền đ-ánh bay !
“Hộ..."
Ninh Nguyệt mắng:
“Đừng hét!"
Ở cửa thành nhiều tai dân như , một khi chuyện ầm ĩ lên, ngay cả cô cũng bảo vệ Dương Vân Hi.
Thị vệ lập tức im bặt.
Lúc , ba mũi tên nữa b-ắn về phía Dương Vân Hi.
Ninh Nguyệt phát hiện vị trí sát thủ ẩn nấp, khi đ-ánh rơi ba mũi tên, đang định chỉ vị trí của sát thủ đó, thì phát hiện trong đám đông hai mặc đồ gọn gàng lao về phía nơi sát thủ ẩn nấp, cô thúc ngựa một cái, cưỡi ngựa xông thẳng cửa thành.
Vào thành , những tên sát thủ gan lớn đến mấy cũng dám tay nữa.
Còn về việc tay bắt sát thủ là ai, Ninh Nguyệt nhanh .
Hóa khi Hoàng thượng phái Lý Hồng Tu đón Dương Vân Hi, quả thực xuyên đêm để tìm , nhưng giữa đường phát hiện một đội nhân mã khả nghi.