Nguyên chủ Cận Nhất vốn là một vị công chúa phận thấp kém trong hoàng thất Khâu quốc.
Mẹ ruột của nàng vốn dĩ chỉ là một tiểu cung nữ địa vị thấp hèn trong cung, nhân lúc Hoàng đế say rượu bất tỉnh nhân sự, lén lút trèo lên long sàng mới sủng hạnh.
Tuy nhiên, ân sủng ngắn ngủi mang cho bà vinh hoa phú quý, ngược còn rước lấy họa sát .
Khi Cận Nhất mới chào đời, Hoàng đế vì che giấu chuyện xa sủng hạnh cung nữ của , thế mà nhẫn tâm ban c.h.ế.t cho mẫu phi của nàng, còn Cận Nhất nhỏ tuổi cũng vứt bỏ thương tiếc lãnh cung, mặc cho nàng tự sinh tự diệt.
Nay Hoàng đế đột nhiên phái đón Cận Nhất từ lãnh cung , xuất phát từ tình cha con gì, mà là vì Khâu quốc cần phái một vị công chúa đến Ngô quốc hòa .
Bề ngoài là hai nước liên hôn để kết tình Tần Tấn, thực chất chính là đưa con tin để lấy lòng nước láng giềng hùng mạnh.
Hoàng đế Ngô quốc nổi tiếng là kẻ tàn bạo, tính tình sáng nắng chiều mưa, một tí là g.i.ế.c như ngóe.
Hoàng đế Khâu quốc đương nhiên nỡ để viên ngọc quý tay mà sủng ái nhất chịu tội, qua lời nhắc nhở của cung nhân mới nhớ trong lãnh cung còn một vị công chúa lãng quên như .
Cứ như thế, Cận Nhất ép bước lên con đường hòa .
Lúc nàng đang một trong cỗ xe ngựa lắc lư, nhớ những lời đồn đại về Hoàng đế Ngô quốc - Ngô Luật, khỏi cảm thấy đau đầu như b.úa bổ.
Nghe vị bạo quân tính cách quái gở, hỉ nộ vô thường, chỉ cần chút ý sẽ đại khai sát giới.
Đáng sợ hơn là, thủ đoạn đối xử với các công chúa hòa cực kỳ tàn nhẫn, mấy vị nữ t.ử hòa đó đều kết cục vô cùng bi t.h.ả.m.
Nghĩ đến phận mà sắp đối mặt, Cận Nhất chỉ cảm thấy tương lai mờ mịt tăm tối.
Bên trong hoàng cung Ngô quốc, trong cung điện nguy nga tráng lệ tràn ngập bầu khí áp bách.
Vị đế vương trẻ tuổi Ngô Luật ngay ngắn long ngai, trong tay nắm c.h.ặ.t một bản tấu chương, hàng chân mày nhíu c.h.ặ.t.
Cùng với ánh mắt lướt qua tấu chương, sắc mặt càng lúc càng âm trầm, trong mắt bùng lên ngọn lửa giận dữ.
"Bốp!"
Một tiếng vang giòn giã phá vỡ sự tĩnh lặng trong điện, tấu chương ném mạnh xuống đất.
Đám thái giám cung nữ hầu hạ bên cạnh sợ hãi đến mức run rẩy, vội vàng quỳ rạp xuống đất, trán dán c.h.ặ.t xuống nền gạch lạnh lẽo, ngay cả thở mạnh cũng dám.
Bên ngoài cửa điện, Trương công công thấy động tĩnh bên trong, khỏi rùng một cái.
Ông lén liếc công chúa Khâu quốc bên cạnh, chỉ thấy sắc mặt nàng bình tĩnh, dường như sớm chuẩn sẵn tâm lý chịu c.h.ế.t.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-khong-the-khuoc-tu-su-nhat-kien-chung-tinh-cua-nam-chinh/chuong-13-cong-chua-hoa-than-1.html.]
Vị công chúa quả thực sinh dung mạo khuynh quốc khuynh thành, làn da trắng như tuyết, mày ngài mắt phượng, tựa như tiên t.ử chín tầng mây giáng trần.
"Khởi bẩm Hoàng thượng, công chúa Khâu quốc cầu kiến bên ngoài điện." Trương công công cẩn thận từng li từng tí bẩm báo, trong giọng mang theo vài phần kỳ vọng.
Tuy nhiên ông hiểu rõ tính khí của bệ hạ, e rằng sẽ tiếp kiến.
Quả nhiên, bên trong điện nhanh truyền giọng lạnh lẽo của Ngô Luật: "Đưa đến Trữ Tú cung ở , thánh chỉ của trẫm, bất kỳ ai cũng thả nàng ."
"Nô tài tuân chỉ." Trương công công khom đáp, khi lui ngoài điện, lập tức phân phó thị vệ đưa vị đến Trữ Tú cung.
Bên trong Trữ Tú cung, ánh tà dương xuyên qua khung cửa sổ chạm trổ chiếu xiên , hắt những vệt sáng lốm đốm lên mặt đất phủ đầy bụi bặm.
Cận Nhất giữa điện, đưa mắt quanh bốn phía.
Những món đồ nội thất từng một thời hoa lệ nay đều phủ một lớp bụi dày, những nét chạm trổ tinh xảo mạng nhện giăng kín, trong khí tràn ngập mùi ẩm mốc mục nát.
Nàng nhíu c.h.ặ.t mày, những ngón tay thon dài khẽ lướt qua một chiếc bàn gỗ lim, đầu ngón tay lập tức dính đầy lớp bụi đen kịt.
Nơi còn tồi tàn hơn cả chỗ nàng ở tại Khâu quốc.
"Công chúa, nơi thực sự quá bẩn ." Kim Chi khẽ thở dài, đầu với chủ t.ử phía , "Nô tì lấy chút nước sạch đến dọn dẹp ngay đây." Nàng xách vạt váy lên, cẩn thận tránh những đồ vật lộn xộn mặt đất, bước nhanh ngoài.
Tiếng bước chân vang vọng trong cung điện trống trải, đặc biệt rõ ràng.
Đợi đến khi dọn dẹp xong, trăng lên đến giữa trời.
Cận Nhất mệt mỏi chiếc giường đơn sơ, chằm chằm bức màn loang lổ đỉnh đầu đến xuất thần.
Gió đêm luồn qua khe cửa sổ thổi , mang theo cái lạnh của đêm thu muộn.
Nàng quấn c.h.ặ.t lớp chăn mỏng manh, nhưng dòng suy nghĩ càng thêm tỉnh táo.
"Cũng thể ở đây chờ c.h.ế.t ." Nàng lặp lặp câu trong lòng, ngón tay vô thức vò vò góc chăn.
Nàng hiểu rõ sự tàn khốc chốn cung vi. Những phi tần từng một thời mưa gió, một khi thất sủng sẽ lãng quên ở góc khuất lạnh lẽo , cho đến tận giây phút cuối cùng của cuộc đời.
"Bây giờ mới cung, đợi thời gian lâu ..." Cận Nhất lật , vầng trăng khuyết ngoài cửa sổ, trong mắt lóe lên một tia lo âu.
Người mới trong cung ngừng xuất hiện, ai sẽ nhớ tới trong Trữ Tú cung còn một vị công chúa lãng quên? Lại ai thèm bận tâm đến một kẻ ruồng bỏ nhỏ bé đáng kể chứ?