Ân Hồ đôi nam nữ tiến về phía , một nam nhân trông tuấn, dáng cao lớn che phủ lớp áo choàng. Người đó nâng từng bước chậm rãi, sánh đôi cùng nữ nhân vẻ ngoài yêu kiều.
Bọn họ từ trong màn mưa nặng hạt tiến về phía , Ân Hồ vẫn lẳng lặng quan sát đến khi hai đó mặt. Chốc lát ả mỉm đón tiếp: "Các vị mau trong, kẻo nhiễm lạnh."
Diệu Phương Sinh gật đầu với ả , ánh mắt nàng hướng về cửa lớn của trạch phủ mở. Vừa liền thấy từng khung cảnh quen thuộc hiện , mỗi một cành cây cỏ lá y nguyên giống lúc nàng rời .
Ân Hồ dẫn họ suốt đoạn đường dài, ngang qua Hoa Viên. Nàng khẽ dừng, bốn phía chỗ đang hoa nở, mặc dù trời mưa u ám mà trông mỗi bông đều tươi sáng. Là những giọt nước đọng cánh như tô điểm cho đóa hoa càng long lanh, đẽ khiến ngắm mãi.
Nàng liếc qua đám hoa khoe sắc trời mưa, cuối cùng đôi mắt vô tình thấy một đình tạ. Bên trong một dáng hình cao gầy với mái tóc bạc xõa lưng.
Diệu Phương Sinh nhận đó là Nam Lăng Tử, ngay lúc nàng còn khó hiểu ở đây ngắm hoa thì Nhị công t.ử kéo đằng . Hắn nắm c.h.ặ.t cổ tay nàng bằng sức lực mạnh mẽ, như giữ một món đồ sắp tuột .
Nàng đầu thấy ánh mắt đầy tối tăm, nét mặt âm u giống bầu trời bên ngoài. Từ hành động tới dáng vẻ đều thể hiện rõ vui; nàng bỗng hiểu đang ghen.
Bởi vì nãy bản Nam Lăng Tử, chiếm hữu cao luôn để mắt tới biểu tình!
Diệu Phương Sinh âm thầm thở dài; tuy nhiên mặc kệ Nhị công t.ử tức tối, nàng bày vẻ hiền thê quan tâm phu quân như khi với . Cuối cùng bọn họ theo Ân Hồ đến thư phòng.
Nàng liếc căn phòng rộng rãi chứa đựng đầy giá sách và một cái bàn lớn, bề mặt những trang sách dày.
Nơi , một chỗ mà nàng từng đặt chân , nhưng vẫn rõ ràng đây chẳng chốn dành cho việc đón tiếp khách nhân. Vì là thư phòng của Nam Lăng Tử, nàng chỉ những cận nhất mới thể đây.
Tại sắp xếp gặp họ trong ?
Lúc Diệu Phương Sinh đang tự hỏi trong lòng thì Ân Hồ lên tiếng: "Hai vị hãy ở đây chờ một lát, sư phụ sẽ tới ngay thôi."
Nhị công t.ử gật đầu với khóe miệng giương lên nụ nhạt. Thời khắc Ân Hồ chuẩn rời , đôi mắt ả liếc nam nhân , vẫn nắm c.h.ặ.t t.a.y nữ nhân bên cạnh mà chẳng buông .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-lam-nhan-ay-van-rat-yeu-nang/chuong-33-cong-tu-thuoc-dan-cua-nguoi-chay-roi-12.html.]
Ả chợt nghĩ hóa lời đồn đại bên ngoài hề quá đáng, vị Nhị công t.ử say mê tiểu quá mức. Cũng thôi khi chính đến cướp nữ nhân mà.
Có điều từ ngày , sư phụ thường lui tới chỗ mà nữ nhân từng ở, đôi khi thất thần tại đó trở về phòng ngủ. Thật sự chỉ là một nô tỳ thăng lên thành , xa gần đều thấy mỗi nhan sắc.
Ngoài khuôn mặt xinh thì ả chẳng thấy nữ nhân đặc biệt chỗ nào...
Ân Hồ giấu sự khó hiểu của , lùi bước rời khỏi phòng. Diệu Phương Sinh cánh cửa mở đóng, nàng hướng ánh mắt về phía Nhị công t.ử, trông vẫn buông tay. Nàng mím môi nhắc nhở: "Nhị công t.ử, chúng đang ở bên ngoài đấy, đừng tùy tiện như thế nữa."
Tiếng dứt, nàng cảm thấy cổ tay càng đau thêm đến nỗi mím môi chịu đựng. Nàng im lặng liền ngửa cổ lên tiếp: "Người bóp thì nhắm thẳng đây."
Hắn xong mới buông tay, trầm giọng vạch trần: "Ánh mắt của nàng dành cho lão già là một ân nhân."
Nhị công t.ử nhớ đôi mắt nàng khi , long lanh đắm đuối dáng xõa tóc. Hắn từng thấy nàng thể hiện điệu bộ như với ai.
Và đương nhiên, ghét bộ dạng ... Càng tại nàng để tận mắt trông thấy. Như thế là đang gián tiếp giúp nhận định rõ giữa nàng cùng lão già liên quan tới .
Diệu Phương Sinh nhướng mày quan sát nam nhân mặt, chẳng kiêng kị nơi đây là ; kìm nén cảm xúc, bình tĩnh của thường ngày. Biểu hiện giờ đây như ghen đ.á.n.h mất lý trí.
cố tình phơi bày cho xem thật sự tức giận?
Nàng lẳng lặng suy nghĩ, cố xác định tâm lý đối diện. Một lúc mới nhẹ nhàng hỏi ngược: "Người tính kiểm soát cả ánh mắt của ? Công t.ử quên mất , cho tự do thì trao xác mà."
Nhị công t.ử câu cuối cùng thì sắc mặt đổi, nhăn mày khó chịu, mấp máy môi nhiều , tuy nhiên chẳng thành câu. Giống một chiếc khăn ngâm trong chậu nước chốc lát nâng lên vắt triệt.
Mọi tức giận của ngay bây giờ cách nào bộc phát vì điều nàng là sự thật. Nếu kiểm soát thì thành lấy tự do, mà nàng tự do cũng sẽ quyết liều c.h.ế.t xa rời ...
cảnh tượng nữ nhân thích ngắm kẻ khác, dù là ai cũng chẳng thể dễ chịu.