Xuyên Nhanh: Mỹ Nữ Vạn Nhân Mê Được Nam Chủ Sủng Đến Nghiện - Chương 243: Thiên Kim Sa Sút Thời Dân Quốc ✖️ Thiếu Soái (23)

Cập nhật lúc: 2026-05-02 22:49:45
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Tri Ý cũng rụt tay , :

 

“Nếu chấp nhận, bây giờ sẽ thả ?”

 

Tốc độ lái xe của Lục Thác bất giác tăng nhanh hơn:

 

“Hứa Tri Ý, bây giờ nàng chấp nhận liệu muộn ?”

 

“Dù bây giờ chúng cũng quan hệ gì mà, tại cảm thấy muộn?”

 

Lục Thác liếc bên ngoài tối đen như mực một bóng , chỉ trời và đất, cùng với bãi cỏ.

 

Chiếc xe đột ngột phanh gấp, Lục Thác nâng khuôn mặt nàng lên, ánh mắt rực lửa chằm chằm nàng:

 

“Vậy ngại, ở ngay đây phát sinh quan hệ với nàng.”

 

Hứa Tri Ý ngoài cửa sổ một cái, nắm lấy tay , kéo xuống:

 

“Chàng đừng đùa nữa, đây là nơi nào, cứ bậy.”

 

Lục Thác vuốt ve ngón tay trắng nõn của nàng:

 

“Nàng cũng đùa , chỉ cho phép nàng đùa, cho phép đùa?”

 

Hứa Tri Ý nhốt trong gian chật hẹp , khí thế của bức , trực tiếp ép tới, hai cánh tay cũng chặn ở hai bên nàng.

 

Lục Thác trầm thấp:

 

“Sao, sợ ?”

 

Hứa Tri Ý đẩy cũng đẩy , ngửa khuôn mặt nhỏ nhắn lên :

 

“Hóa những lời đều là giả, cái gì mà đại tiểu thư, đại tiểu thư, thể để nàng ở nơi như thế cùng .......”

 

“Ừm, cùng thế nào?”

 

“Cái đó, chính là cái đó.”

 

“Là cái ?”

 

Lục Thác liền đưa tay ấn lên phần thịt mềm mại của nàng, ngón tay khẽ vuốt ve:

 

“Thoải mái ? Hôm đó chỉ nhớ phía trêu chọc khiến tay dính đầy mùi hương ngọt ngào.”

 

Hứa Tri Ý là ở bên , nhưng cũng thể ở đây .

 

Lấy trời chăn, lấy đất giường.

 

Thế cũng quá điên rồ .

 

Lục Thác thấy hốc mắt nàng ửng đỏ, hôn lên khóe mắt một cái, :

 

“Khóc cái gì? Ta sẽ động nàng ở đây , gan lớn lắm , bây giờ nhỏ như mèo .”

 

Hứa Tri Ý c.ắ.n lên yết hầu của mặt một cái, :

 

“Chàng chỉ dọa .”

 

Lục Thác ấn khóe miệng nàng , ngón tay ấn ấn lên cánh môi nàng:

 

“Đừng c.ắ.n, về nhà cho nàng c.ắ.n đủ.”

 

“Ngay từ đầu xuất hiện ở Bạch Nhạc Môn, là vì thu hút sự chú ý của ? Bây giờ mục đích của nàng đạt , đại tiểu thư của , nàng còn cái gì?”

 

Hứa Tri Ý nghiêng mặt , rũ mắt :

 

“Ta hối hận , hối hận ? Chàng đối xử với chẳng chút nào.”

 

Lục Thác hung hăng ép tới, hôn một cái, đôi môi trở nên sưng đỏ của Hứa Tri Ý, tiếp tục :

 

Hắn xoay , tiếp tục lái xe.

 

Nghe thấy Hứa Tri Ý bên cạnh lầm bầm lầu bầu :

 

“Chàng thật bá đạo.”

 

Lục Thác tiếp tục lái xe đấy, bao lâu , liền về đến nhà.

 

Vừa dừng xe, liền mở cửa xe cho Hứa Tri Ý:

 

“Muốn bế nàng xuống, là nàng tự xuống?”

 

Hứa Tri Ý luồn qua khe hở giữa và cửa xe chui ngoài, bước nhanh chạy trong biệt thự.

 

Còn chạy hai bước, liền thấy Lục Thác ở phía :

 

“Nàng tắm , lát nữa đến phòng , đừng hòng đóng cửa, nàng đêm nay nàng thoát .”

 

......

 

Hứa Tri Ý chỉ cảm thấy thể diện cả đời sắp mất hết , bên ngoài còn hầu nữa, thế mà những lời .

 

Bước phòng tắm, khi dòng nước rả rích dội lên đầu, nàng đưa tay tắm rửa sạch sẽ từng bộ phận cơ thể.

 

Những chuyện ngày thường cảm thấy gì, nay , tựa như một con heo, tắm rửa sạch sẽ để ăn thịt .

 

Bàn tay đang xoa bóp đột nhiên cử động nữa, thà để tắm cho còn hơn.

 

Nghĩ đến cảnh tắm cho , vẫn là lắc đầu, tự .

 

Quấn khăn tắm định bước khỏi phòng tắm, nhớ tới nãy bảo chủ động đến phòng .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nu-van-nhan-me-duoc-nam-chu-sung-den-nghien/chuong-243-thien-kim-sa-sut-thoi-dan-quoc-thieu-soai-23.html.]

Bảo , liền ?

 

Mình ngoan ngoãn như ?

 

Mới thèm , thì tự đến phòng , xem thể đợi bao lâu.

 

Ai ngờ nàng mở cửa phòng tắm , liền thấy Lục Thác.

 

Nàng vô thức thốt lên một tiếng “A”.......

 

Lục Thác cầm một ly rượu vang đỏ đưa cho Hứa Tri Ý:

 

“Này, chuẩn cho nàng đấy.”

 

Hứa Tri Ý đẩy ly rượu về phía , cần thiết chứ, lên kích thích như ? Nàng đều tình nguyện , còn giở trò hạ t.h.u.ố.c?

 

Lục Thác nhướng mày:

 

“Không uống ?”

 

Hắn nữ t.ử, đầu tiên, đều sẽ đau, lúc mới chuẩn chút rượu vang đỏ, thể dịu thần kinh một chút.

 

“Không uống thì bây giờ bắt đầu luôn nhé?”

 

Lục Thác dang hai tay bế nàng lên đùi , đèn trong phòng đều bật sáng, ánh sáng rực rỡ.

 

Hắn ngay cả một sợi lông tơ mặt đối phương cũng thể rõ, Hứa Tri Ý hổ sợ hãi, lông mi khẽ run rẩy.

 

Lục Thác hôn lên lông mi nàng :

 

“Đừng sợ, Tri Tri, giao cho .”

 

Hứa Tri Ý nắm c.h.ặ.t lấy áo sơ mi của , thấy cảm xúc nồng đậm che giấu trong đôi mắt , khẽ run rẩy cơ thể.

 

Nụ hôn của Lục Thác từ từ chuyển từ mắt, đến sống mũi, cuối cùng dừng môi.

 

Giữa những cái dây dưa, mùi rượu liền truyền miệng Hứa Tri Ý, hương rượu nhàn nhạt ngược đáng ghét.

 

Đối với chuyện sắp xảy lát nữa, nàng vẫn chút sợ hãi, nàng một da thịt mỏng manh, sợ đau nhất.

 

Thế là rúc trong lòng Lục Thác:

 

“Ta uống rượu , đút cho .”

 

Lục Thác bóp bóp ch.óp mũi nàng, cứ thích loại chuyện lật lọng ?

 

Đêm nay nhất định xong chuyện , cho nàng cơ hội hối hận.

 

Lục Thác cầm ly rượu bên cạnh lên, đưa đến bên miệng Hứa Tri Ý, giọng mang theo chút khàn khàn:

 

“Uống ít thôi.”

 

Hứa Tri Ý nhấp từng ngụm nhỏ rượu vang đỏ, dùng ánh mắt long lanh ướt át , liếc Lục Thác một cái.

 

“Vừa nãy còn chủ động bảo uống, bây giờ cho uống nữa.”

 

Đôi môi Hứa Tri Ý, hồng hồng, lúc chuyện cứ mấp máy, Lục Thác nhịn hôn lên.

 

Bị Hứa Tri Ý đẩy :

 

“Chàng tắm xong ?”

 

Hứa Tri Ý mặc dù thấy một bộ đồ ngủ, nhưng tắm nhanh hơn nhiều như ?

 

Lục Thác kéo tay nàng, sờ lên tóc :

 

“Tắm mà, tự nàng cảm nhận xem, vẫn còn ẩm ướt ?”

 

Lại ghé sát tai nàng :

 

“Nếu tắm, chẳng lát nữa sẽ bẩn nàng ? Ta nỡ.......”

 

Ánh mắt Hứa Tri Ý lóe lên, luôn cảm thấy khoảnh khắc tiếp theo đối phương sẽ nhào tới:

 

“Chàng vẫn trả lời , hôm nay đ.á.n.h với ai ?”

 

Lục Thác xoa nắn dái tai nàng, nóng phả cũng phả lên đó:

 

“Quan tâm như ? Một kẻ quan trọng, kẻ trêu ghẹo nàng ở Bạch Nhạc Môn, phế một cánh tay của .”

 

Ngón tay Hứa Tri Ý vô thức cào cào lên eo :

 

tuổi tác xấp xỉ trưởng bối của mà, thực sự chứ?”

 

Ánh mắt Lục Thác sâu thẳm, vuốt ve mái tóc nàng, vẫn khô:

 

“Không , dám động của là chán sống , còn nữa ai với nàng đừng sờ eo nam nhân ?”

 

Đặt nàng lên ghế sô pha, lấy một chiếc khăn khô tới:

 

“Còn chú ý, bản nàng tóc vẫn còn ướt chạy ngoài , đến lúc đó còn dễ ốm hơn .”

 

Hứa Tri Ý hài lòng lắc đầu:

 

“Còn tại , khỏi phòng tắm, là lau tóc mà.”

 

Lục Thác ôm nàng lòng:

 

“Lỗi của , lau khô cho nàng, ? Đại tiểu thư.”

 

Hứa Tri Ý những ngón tay thon dài của , quấn khăn lông, luồn lách giữa những lọn tóc.

 

 

Loading...