Xuyên Nhanh: Mỹ Nữ Vạn Nhân Mê Được Nam Chủ Sủng Đến Nghiện - Chương 324: Tiểu Đáng Thương Cửu Vĩ Hồ ✖️ Mãnh Hổ 22

Cập nhật lúc: 2026-05-02 22:54:37
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hứa Tri Ý cầm bông hoa nhỏ tay, khẽ nhíu mày:

 

“Đây chuyện nên quản.”

 

Lớp lót bên trong thú y tuy mềm mại, nhưng mặc trực tiếp vẫn thoải mái.

 

Hứa Tri Ý lấy từ trong gian ném cho một chiếc quần lót.

 

“Chàng mặc cái , hai chân xỏ qua hai cái lỗ .”

 

Lục Dã gật đầu, qua những ngày chung sống, cũng hiểu thế giới của Thú Thần của Hứa Tri Ý hẳn là một thế giới khá bảo thủ, nhiều điểm khác biệt.

 

Khả năng thấu hiểu của Lục Dã , liền thẳng tắp mặt Hứa Tri Ý cởi váy thú của .

 

Trong lòng hề để tâm, nàng là giống cái của , bộ cơ thể đều là của nàng, một chút thì .

 

Hứa Tri Ý lập tức mặt , nàng vẫn quen với việc ban ngày ban mặt chi tiết đến .

 

Lục Dã chật vật mãi mới mặc xong, liền mếu máo với Hứa Tri Ý:

 

“Mặc cái khó chịu quá, bí bách lắm.”

 

Hứa Tri Ý chiếc quần lót sắp kéo rách tung, biểu cảm chút rạn nứt, đây là cỡ lớn nhất trong gian .

 

Vậy thì kích cỡ của quả thực phù hợp, bản quả nhiên là nhẫn nhục chịu đựng, thứ to lớn như , dung nạp chuyện dễ dàng.

 

Có lẽ chính ánh mắt của Hứa Tri Ý tiếp thêm dũng khí cho Lục Dã.

 

Hắn nhanh ch.óng trướng lớn.

 

Hứa Tri Ý kinh ngạc:

 

“Chàng... đồ vô .”

 

Lục Dã vội vàng xổm xuống, động tác đè nén khiến càng thêm đau đớn:

 

“Ta cố ý , nàng đừng nữa.”

 

Hai má Hứa Tri Ý phồng lên vì tức giận:

 

“Chẳng lẽ của ?”

 

Giống đực tâm cơ cũng sâu thật đấy, đúng là ăn cướp la làng.

 

Mặt Lục Dã ửng đỏ:

 

“Không , là của , nhưng Tri Tri, kỳ nguyệt san của nàng bao giờ thì hết?”

 

Hứa Tri Ý đỏ mặt, tự nhiên hiểu ý gì:

 

“Đã hết , nhưng hôm nay cũng chạm .”

 

Thấy Lục Dã nghi hoặc, nàng giải thích thêm:

 

“Dễ vi khuẩn xâm nhập, sẽ sinh bệnh, ví dụ như phát sốt chẳng hạn.”

 

Lục Dã thấy lời , lúc chuyện đều mang theo tiếng thở dài thườn thượt, thể giống cái yếu ớt, cần kiều dưỡng, nàng thì là .

 

khi ngẩng đầu Hứa Tri Ý, giống như lấy hết dũng khí.

 

Hắn nhịn mấy ngày , thấy đôi môi đỏ mọng thực sự chịu nổi nữa.

 

Chưa đợi Hứa Tri Ý đồng ý hôn lên.

 

Vốn dĩ ở vị trí thấp hơn, ngẩng đầu hôn nàng.

 

Sau đó từ từ thẳng dậy, Hứa Tri Ý cũng ép bức tường cạnh giường, chênh lệch thể hình quá lớn, Lục Dã bao trùm lấy Hứa Tri Ý.

 

Hứa Tri Ý ép giữa ván giường và bức tường.

 

Bị đòi hỏi, sắp sửa mềm nhũn ngã xuống, nàng tình cờ mở mắt , liền thấy trong mắt Lục Dã tràn ngập d.ụ.c hỏa khó nên lời.

 

Lục Dã thấy nàng mở mắt, dường như sợ nàng tức giận, vội vàng dừng nụ hôn .

 

Lặng lẽ ngậm lấy dái tai Hứa Tri Ý.

 

Hứa Tri Ý khẽ rên rỉ một tiếng.

 

Cơ bắp Lục Dã sắp sửa căng phồng, gân xanh cánh tay cũng nổi lên, giọng khàn khàn:

 

“Đừng câu dẫn .”

 

Hứa Tri Ý nhíu mày, nữa :

 

“Chàng lên , sẽ câu dẫn .”

 

Thuận thế còn đá một cước bụng của .

 

Lục Dã thẳng lên, thuận thế nắm lấy bàn chân trắng trẻo của nàng trong tay, lướt qua thấy đỏ:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nu-van-nhan-me-duoc-nam-chu-sung-den-nghien/chuong-324-tieu-dang-thuong-cuu-vi-ho-manh-ho-22.html.]

 

“Đá đau ?”

 

…….

 

Vậy cơ bụng của cũng cứng đến thế.

 

xuống , Hứa Tri Ý liền phát hiện bộ quần áo đưa cho kéo rách tung.

 

Lục Dã cũng cảm thấy lạnh toát, cân nhắc đến việc giống cái hổ, vội vàng che một chút.

 

che cũng che nổi.

 

Cuối cùng Hứa Tri Ý từ bỏ ý định , thôi thì tự cho một bộ vặn .

 

“Bỏ , đừng mặc nữa, hôm nào cho một bộ vặn hơn.”

 

Lục Dã cầm chiếc quần lót cởi vẫn còn chút lưu luyến, đây chính là món quà đầu tiên Hứa Tri Ý tặng .

 

“Không , đến lúc đó tự .”

 

Chỉ cần lấy một tấm thú y lớn hơn một chút theo hình dáng , tay nghề thủ công của hơn Hứa Tri Ý nhiều.

 

Từng thấy cảnh nàng kim xương đ.â.m trúng đây, loại chuyện vẫn nên giao cho mới yên tâm.

 

Trải qua một hồi giày vò , lúc khỏi cửa gần trưa.

 

May mà mặt trời ló rạng, thời tiết cũng ấm áp hơn một chút.

 

Ánh nắng xuyên qua những tán lá rậm rạp rọi xuống từng tia sáng, Lục Dã cõng Hứa Tri Ý lao vun v.út trong rừng.

 

Hứa Tri Ý lâu ngoài, hít thở khí trong lành, hít sâu vài , cả đều thả lỏng ít.

 

Lưng thú của Lục Dã, rộng dày, lớp lông bên còn mềm mại, nàng túm lấy vài nhúm lông nhỏ.

 

Khi tay từ lưng di chuyển lên tai vuốt ve một cái, thú bên liền run lên, nàng cũng theo đó mà run rẩy.

 

“Tri Tri, những lời với nàng đều quên hết ?”

 

Tay Hứa Tri Ý lập tức rời khỏi tai .

 

Lời vẫn là lúc giường, Hứa Tri Ý liên tục vò tai mấy cái, Lục Dã cuối cùng nhịn , đỏ tai với nàng:

 

“Cái thường chỉ dùng khi cầu hoan thôi, đừng tùy tiện sờ tai giống đực.”

 

Hứa Tri Ý chính là thích xúc cảm mềm mại đó, đây chẳng là vô tình sờ thêm một cái .

 

khó khăn lắm mới ngoài, nàng sợ ở nơi hoang vu hẻo lánh , Lục Dã khống chế bản .

 

Cứ nằng nặc kéo một trận, sẽ chịu thiệt thòi lớn.

 

Tay một nữa vuốt ve lớp lông lưng .

 

Lục Dã chạy một canh giờ, cuối cùng cũng đến một hang động:

 

“Nước là nước ấm, thường đến đây tắm.”

 

Hứa Tri Ý vui mừng nhảy xuống, đây chẳng là suối nước nóng tự nhiên ?

 

Nàng dùng tay chạm nước, quả nhiên nóng, bên lờ mờ còn thể thấy sương mù mờ ảo bốc lên từ mặt nước, chất nước cũng trong vắt thấy đáy.

 

Nàng hiện tại kỳ nguyệt san mới hết, đang lúc tắm rửa, ngâm một lát vẫn .

 

Quay đầu với Lục Dã:

 

“Chàng canh chừng ở cửa , ngâm một lát.”

 

Lục Dã vẻ mặt vui vẻ của nàng liền đưa nàng đến đây là đúng .

 

Hắn nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giữa răng môi thốt vài chữ:

 

“Ta tắm cùng nàng ?”

 

Khóe miệng Hứa Tri Ý cong lên:

 

“Không .”

 

Vừa nãy hôn một cái phản ứng lớn như , nếu thực sự tắm cùng , dùng ngón chân cũng sẽ xảy chuyện gì.

 

Nàng sẽ tin .

 

Lục Dã thấy thái độ nàng kiên quyết:

 

“Đừng nghĩ nhiều, chỉ sợ nàng ở đây an thôi.”

 

đúng đúng, mau ngoài , cởi quần áo .”

 

Lục Dã ba bước đầu một khỏi hang động, khi chỉ kịp thấy một tấm lưng trần trắng nõn tì vết.

 

 

Loading...