Lúc Lục Dã bước cửa, thấy chính là phụ đang gọt gỗ tay, còn mẫu thì cầm kim xương khâu vá quần áo.
Hắn vô tư đặt chiếc chậu nhỏ đang cầm tay lên bàn.
Vốn định lập tức rời , nhưng mang theo nhiệm vụ mà đến:
“Mau tới nếm thử bánh nướng áp chảo Tri Tri .”
Lục phụ xong, liền dậy phủi vụn gỗ về phía , khống chế bước chân của thật vững vàng, chỉ là ngửi thấy mùi thịt thơm trong khí, nhịp thở chút rối loạn.
Lục mẫu cũng đặt tấm thú y trong tay xuống.
Hai biểu cảm đều vô cùng bình thản xuống, nếu xuống cắm cúi ăn một lời thì càng hảo hơn.
Lục phụ miệng rộng, hai miếng ăn hết một cái bánh, vỏ mỏng dai còn thấm chút nước dùng, ăn vô cùng miệng.
Ăn xong một cái bánh phát hiện Lục Dã vẫn chằm chằm chớp mắt:
“Con còn việc gì nữa ?”
“Ngon ạ?”
Lục phụ khẩu thị tâm phi một chút, cảm thấy là giống cái của con trai , mấy lời qua loa cho lệ, chút bất lịch sự, đành gật đầu tỏ vẻ khẳng định:
“Ngon.”
Lục Dã thấy bọn họ ăn nhanh như liền hợp khẩu vị , xách bao tải tay lên, lấy từ bên trong một nắm hạt lúa mì cho Lục phụ xem:
“Bánh chính là thông qua thứ đấy, bánh bao trắng mang cho hai cũng là từ thứ .”
Lục phụ đặt bát trong tay xuống, nhón lấy một hạt lúa mì từ tay , Lục Dã hỏi:
“Thật sự là từ thứ ? Nhìn chẳng giống chút nào cả.”
Bóp còn cứng ngắc, ruộng lúa mì cửa bọn họ xem qua , nhưng trò trống gì.
Lục Dã kể chi tiết một nữa quá trình thứ , nhấn mạnh một chút, đây là thứ giống cái của quảng bá, loài thực vật chắc chắn lợi cho thú nhân.
Lục phụ lập tức vỗ đùi một cái:
“Có thể tiến hành.”
Như một giống cái thể yếu ớt cũng cần ngoài hái quả nữa, ở nhà là .
Lục Dã thấy thuyết phục Lục phụ liền chạy về ăn cơm cùng Hứa Tri Ý, a mẫu gọi giật .
“Làm cho hai đứa một tấm nệm da, con mang về , mùa đông sắp đến , nhớ chuẩn thêm nhiều đồ đạc.”
Lục Dã cầm lấy tấm nệm liền ngoài, lúc ngoài, liền thấy Lục phụ Lục mẫu đều đang cắm cúi ăn cơm, mảy may ý định chào tạm biệt .
Hắn giật giật khóe miệng, còn bằng mùi cơm thơm ?
Lúc trở về hang động của , Hứa Tri Ý đang bày biện đĩa, nàng lấy từ trong gian chút dâu tây, Tuyết Nữ Quả, rửa sạch cùng đặt lên bàn.
Thấy trong gian bánh kem khoai môn nhỏ, cũng lấy một cái.
Lục Dã trực tiếp ôm lấy từ phía :
“Nàng thật .”
Hơi thở ấm áp của nam nhân phả mặt, Hứa Tri Ý nắm lấy tay , nhỏ giọng :
“Sao ?”
Ra ngoài một chuyến kích thích gì ?
“Không , nàng đối với thật .”
Hứa Tri Ý cầm một miếng bánh kem nhỏ bàn, xoay nhét miệng :
“Thưởng cho đấy.”
Lục Dã đầu tiên ăn loại bánh kem , từng ăn qua bao nhiêu đồ của nàng, đây là loại thích ăn nhất, ngọt ngấy, dính c.h.ặ.t ở cổ họng.
Hắn nhổ , thấy mắt Hứa Tri Ý vẫn chằm chằm , từ bỏ ý định đó, nuốt xuống.
Hứa Tri Ý ăn khó khăn như nuốt t.h.u.ố.c độc, vỗ vỗ vai :
“Không thích ăn thể nhổ mà.”
Lục Dã lắc đầu, khi nuốt miếng bánh kem nhỏ xuống lập tức cầm cốc bàn uống mấy ngụm nước.
Hứa Tri Ý cũng cầm một cái c.ắ.n một miếng, ăn cũng mà.
Nàng chút nghi hoặc;
“Khó ăn lắm ?”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nu-van-nhan-me-duoc-nam-chu-sung-den-nghien/chuong-331-tieu-dang-thuong-cuu-vi-ho-manh-ho-29.html.]
Lục Dã đôi môi sưng của nàng:
“Nàng đút thì khó ăn.”
“Hôm nay kỳ lạ quá, tự nhiên chuyện với như ?”
“Chỉ khen nàng một chút, cho nàng vui vẻ thôi.”
“Ngoan thế, khen thêm vài câu nữa .”
Lục Dã đột nhiên bí từ, theo thấy, Hứa Tri Ý chỗ nào cũng , nếu thực sự bắt , bắt đầu từ .
Thấy bộ dạng cứng họng của , Hứa Tri Ý nhét một quả Tuyết Nữ Quả miệng :
“Ăn cơm , lát nữa nguội mất.”
Tuyết Nữ Quả tan trong miệng, nước cốt thanh ngọt, gần như cảm nhận thịt quả.
Nàng ăn mấy quả xong, liền nhét miệng Lục Dã một quả:
“Chàng ăn thử xem, ngon đấy.”
Lục Dã lắc đầu, đầu tiên từ chối Hứa Tri Ý:
“Ngon thì nàng ăn nhiều một chút, cái là cho giống cái ăn, cho ăn, a mẫu cho thể giống cái.”
Hứa Tri Ý cũng cảm thấy hương vị tồi, cơm cũng ăn, ăn hết Tuyết Nữ Quả mới bắt đầu ăn cơm.
Cơm còn ăn xong, Lục Dã liền phát hiện giống cái của bây giờ mặt đỏ bừng thành một cục, hai mắt chút mơ màng, vội vàng dùng mu bàn tay đo nhiệt độ trán nàng:
Hứa Tri Ý gạt tay xuống, giọng nũng nịu:
“Khó chịu, .”
Tâm trạng vốn đang lơ lửng của Lục Dã, trong chớp mắt chuyển sang một tâm trạng khác, nghĩ đến là công hiệu của Tuyết Nữ Quả, giọng cũng chút khô khốc:
“Tri Tri, bây giờ thật xinh .”
May mà, vẫn quên hắc mà Lục phụ đưa, một tay ôm Hứa Tri Ý, một tay nhét một viên t.h.u.ố.c đen miệng, uống nước xuống, Hứa Tri Ý quấn lấy:
“Chàng lén lút ăn vụng cái gì đấy, cũng .”
Nói liền kéo đầu xuống, gặm c.ắ.n môi , răng hoạt động cánh môi, tiện thể thăm dò xem bên trong gì.
Lục Dã hoảng hốt nuốt viên t.h.u.ố.c trong miệng xuống, sợ nàng ăn mất, thứ cũng chắc giống cái ăn .
Ăn xong liền cứng rắn, trực tiếp đặt tay lên cằm nàng, dùng tay vuốt ve gò má nàng.
Nhìn lướt qua bát cơm nàng ăn, kéo nàng từ trong lòng xuống:
“Đi ăn cơm .”
Mặt Hứa Tri Ý lập tức xị xuống, đưa tay đ.ấ.m một cái:
“Chàng dám từ chối ?”
Lục Dã đ.á.n.h lùi về phía một bước, Hứa Tri Ý mới nhớ bây giờ sức lực của lớn......
Trực tiếp kéo thú y của xuống, thấy vết đỏ đó, thổi thổi cho .
Lục Dã tự bế nàng lên , giống như bế trẻ con bế lên ghế:
“Gấp gáp như ?”
Hứa Tri Ý cho dù thể chi phối, nhưng đến nước , nàng thừa nhận, luôn cảm thấy chỉ một .
Lục Dã chẳng lẽ hư , mà vẫn vững như Thái Sơn.
Một cảm giác tủi dâng lên trong lòng, hôm nay còn khen cái cái , là lừa , cảm giác chua xót nghẹn ứ ở khoang mũi, nước mắt tuôn rơi dọc theo gò má.
Lục Dã trong chớp mắt hoảng hốt:
“Tổ tông của ơi, sai , là bây giờ bắt đầu luôn?”
Hứa Tri Ý lắc đầu:
“Chàng , thấy .”
Ta của nãy, hờ hững lạnh nhạt, của bây giờ, với tới .
Nói định nhảy xuống.
Lục Dã trực tiếp xoay nàng nhất vòng, đổi thành tư thế đối mặt.
“Ta chỉ nàng ăn cơm , hôm qua ăn uống đàng hoàng , bắt đầu là dừng , đút cho nàng nhé?”