Lục Tứ nhanh ch.óng xong y phục, rửa tay, lao nhanh đến bên cạnh Hứa Tri Ý.
Nhìn khuôn mặt chút trắng bệch của nàng, lấy khăn tay xót xa lau mồ hôi đầu cho nàng.
Trong khí vẫn còn tràn ngập mùi m.á.u tanh ẩm ướt:
“Nàng chịu khổ , chỉ sinh thôi, sinh nữa.”
Vừa trong khoảnh khắc thấy nàng sinh khó, chỉ cảm thấy tất cả công danh lợi lộc, đều giống như mây khói thoảng qua.
Hắn chỉ nàng.
Nữ t.ử vốn dĩ tươi tắn tràn đầy sức sống giờ phút , nay giường mất sinh khí, tựa như đóa hoa rút cạn nước.
Hắn cầm khăn tay cẩn thận lau chùi những vệt mồ hôi rịn cổ, thái dương nàng.
Bà đỡ phía bế đứa bé trong tay, nên về , bà cũng dám quấy rầy a.
Nào ngờ Hoàng đế phòng sinh, một cái liếc mắt cũng thèm tiểu Hoàng t.ử, chỉ mải mê ngắm Hoàng hậu.
Xem lời đồn là sự thật.
“Cung hỷ Hoàng đế, hạ hỷ Hoàng đế, t.h.a.i cuối cùng của Hoàng hậu hạ sinh một vị tiểu Hoàng t.ử.”
Hoàng đế đang bưng nước lên, đút cho Hứa Tri Ý một ngụm.
Nghe thấy lời , liền liếc đứa trẻ trong tã lót một cái, xua xua tay.
Vẫn là Hứa Tri Ý lên tiếng, một cái, mới bế đứa trẻ đến đầu giường.
Nàng sinh linh mềm mại nhỏ bé mắt, nhịn chọc chọc khuôn mặt nhỏ nhắn của nó:
“Đồ quỷ sứ nghịch ngợm, con giày vò c.h.ế.t vi nương .”
Hoàng đế nhận lấy bát t.h.u.ố.c bổ khí huyết từ tay bà đỡ, đưa đến bên môi Hứa Tri Ý:
“Uống chút , mất quá nhiều m.á.u.”
Hứa Tri Ý ngửi ngửi bát t.h.u.ố.c , còn miệng cảm thấy đắng, ghé sát tai :
“Ta , quên là tiên nữ , tự đan d.ư.ợ.c.”
Lục Tứ khổ một tiếng, nàng là tiên nữ cũng cản băng huyết a, m.á.u nãy khiến chân đều nhũn .
Bất quá vẫn ghé sát , hôn lên trán nàng một cái.
Mười mấy năm đó cho dù quan viên dâng sớ thế nào, thỉnh cầu Hoàng đế kéo dài dòng dõi, đều vẫn nhớ rõ dáng vẻ yếu ớt của Hứa Tri Ý giường ngày hôm đó.
May mà các Hoàng t.ử sinh đều chân tài thực học.
Đợi Thái t.ử tròn 18 tuổi, liền lui về phía , cùng Hứa Tri Ý du sơn ngoạn thủy.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-my-nu-van-nhan-me-duoc-nam-chu-sung-den-nghien/chuong-382-dai-ket-cuc.html.]
Cho đến tận cuối đời.
Lục Tứ sát bên Hứa Tri Ý, giống hệt như ngày thường, chỉ là đôi bàn tay già nua sớm hằn lên những nếp nhăn.
Hứa Tri Ý nắm lấy tay , chỉ chỉ cho xem:
“Chàng xem, hoa đào nở rộ quá.”
Người bên cạnh tiếng đáp , nàng nghiêng sang, một cánh hoa đào vặn rơi xuống.
Không qua bao lâu, hoa đào rụng hết lớp đến lớp khác, chỉ hai vẫn duy trì tư thế tựa như lúc ban đầu.
10 dặm vườn đào giờ phút tĩnh lặng vô thanh, giống như đang mặc niệm.
........
Lúc Hứa Tri Ý trở gian, Hệ thống đang ghế đung đưa đôi chân ngắn ngủn của : “Chúc mừng ký chủ nha, thành nhiệm vụ thành công, thể nhận sự sống vĩnh hằng đó.”
Nàng ngẩng đầu liếc Hệ thống:
“Vậy ? Rất .”
tại trong lòng trống rỗng thế .
Hệ thống dường như hài lòng với phản ứng của nàng, chu chu mỏ:
“Quay về hộp quà kinh hỉ đó nha!”
Còn hỏi rõ ràng, Hệ thống đưa trở về ngôi miếu năm xưa.
Hứa Tri Ý vuốt ve cây cổ thụ từng là của , từng thế giới, những ký ức cuồn cuộn ùa về phía nàng.
Đồng thời ập đến còn một đám đang tới từ đằng xa.......
.......
Lời nhắn nhủ cuối cùng:
Thật sự là thể hiện tại của nếu tiếp đề tài , thể tùy tâm sở d.ụ.c nữa.
Ta cũng nỡ để các bạn chờ đợi, nên vẫn lựa chọn kết thúc.
Mục đích ban đầu bộ tiểu thuyết là để giục sinh nha.
Hy vọng những ai bộ tiểu thuyết bất kể bạn là ai, sinh ở , đều mong bạn quyền lựa chọn sinh sinh.
Đồng thời chúc các bà bỉm sữa:
“Ngày của Mẹ vui vẻ nhé.”
~~~Toàn văn ~~~