Xuyên Nhanh Những Năm Sáu Bảy Mươi - Chương 4: Cô gái nhà nông thập niên 60

Cập nhật lúc: 2026-03-26 22:48:32
Lượt xem: 21

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trong lòng lão già họ Mạnh, hai đứa con trai đều với hai bàn tay trắng, chỉ mang theo vài món đồ dùng thường ngày. Nhà cửa cũng chỉ cho ở tạm, sớm muộn gì cũng tự dựng nhà mới.

Sống chung lâu ngày ? Sau nhà lão món gì ngon, bọn họ ngửi thấy mùi lưng sẽ sinh chuyện gì. Không , nhất định đuổi bọn họ thật xa, khuất mắt cho rảnh nợ.

“Tình hình trong nhà thế nào, hai đứa cũng rõ . Nhà tiền, lương thực cũng chẳng còn. Trước mắt tụi bay cứ ở tạm phòng hiện tại, tao cho chúng mày một tháng để dựng nhà, một tháng thì dọn ở riêng.

Đồ đạc, dụng cụ trong mỗi phòng thì thuộc về phòng đó. Mỗi nhà một đôi đũa, một cái bát ăn cơm, thêm ba cái bát đựng thức ăn. Còn thì tự lo lấy.”

Nói xong, lão Mạnh im bặt, cũng chẳng buồn hai đứa con, cúi gằm mặt như rùa rụt cổ.

Bác cả Mạnh cùng Bí thư và Thôn trưởng đợi mãi thấy thêm, bác cả Mạnh đành lên tiếng:

“Chú Ba, là chú chia xong ?”

“Xong còn gì. Nhà nghèo, mà chia.”

Lão Mạnh ngơ ngác trai, còn gì nữa mà chia? Chừng đó đồ đạc chẳng lẽ còn đủ?

“Chia xong ? Chú còn chia lương thực với tiền cho thằng Đại Sơn với thằng Đại Hà. Một tháng dựng nhà, dọn ở riêng, tiền thì sống kiểu gì? Mấy tháng tới ăn gì? Chú thể một hạt gạo, một đồng tiền cũng cho .”

Vừa dứt lời, mụ vợ bên cạnh lão Mạnh là Cao Chiêu Đệ lập tức như giẫm đuôi, nhảy dựng lên:

“Chia tiền? Chia lương thực? Anh cả nhẹ nhàng quá nhỉ! Chia thì định để ông nhà với nhà thằng Hai c.h.ế.t đói ?

Có bấy nhiêu thôi, chia thì chúng sống kiểu gì? Anh cả thì dễ lắm, bỏ tiền túi cho nhà thằng cả với nhà thằng Ba , để xem nỡ !”

Những lời một nữa cứa sâu lòng Mạnh Đại Sơn và Mạnh Đại Hà. Đau đến tận xương tủy, còn sót chút hy vọng nào.

Phân gia kiểu , chẳng khác nào đuổi khỏi nhà với hai bàn tay trắng, một hạt gạo, một đồng tiền.

Thái độ của cha khiến khỏi tự hỏi… thật là con ruột .

Không chỉ hai em họ, mà ngay cả Bí thư và Thôn trưởng cũng kinh hãi. Làm chẳng khác nào dồn hai nhà đường c.h.ế.t.

Bác cả Mạnh đau đầu vô cùng. Mụ em dâu đúng là chuyên gây chuyện, còn chú Ba thì lòng lạnh như đá. Trước giờ ông .

lúc ông vội bênh hai đứa cháu, vì phía còn chuyện tính. Đã phân gia thì vẫn đến chuyện phụng dưỡng cha .

“Khụ khụ… thím Ba, thím đừng ầm lên nữa.

Nếu cho một đồng, một hạt gạo nào, Đại Sơn với Đại Hà cần nuôi hai nữa ? thấy chắc là cần .”

“Anh cả ? Làm gì chuyện con cái nuôi cha ! Chắc chắn nuôi chứ!

cũng chẳng trông mong gì bọn nó bằng thằng Hai, nhưng chuyện dưỡng già thì cùng gánh với nó.

Thân cha, ông cũng bắt hai nhà hầu hạ. Sau ông ở với thằng Hai, để vợ chồng nó chăm sóc, còn hai nhà chỉ cần góp tiền là .”

Lão Mạnh dứt lời, cả căn phòng im phăng phắc. Lời như mà cũng .

“Bọn nó lấy tiền mà nuôi chú? Chú thử xem!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nhung-nam-sau-bay-muoi/chuong-4-co-gai-nha-nong-thap-nien-60.html.]

Không nhà, tiền, trong tay chẳng gì. Chú định ép c.h.ế.t hai đứa con trai đó ? Hay là dồn cả hai nhà đường c.h.ế.t mới lòng?

Đây là con ruột của chú đấy, kẻ thù! Chuyện đồng ý!

Hơn nữa hai vẫn còn khỏe, ở với thằng Hai còn việc. Đến cuối cùng bắt Đại Sơn với Đại Hà bỏ tiền nuôi hết, chú tính toán cũng giỏi thật đấy.”

Người ngoài thể hiểu, nhưng bác cả Mạnh thì rõ.

Chú Ba hai nhà Đại Sơn, Đại Hà bỏ tiền, còn thằng Hai chỉ bỏ công chăm sóc.

Bác cả Mạnh chằm chằm Mạnh Đại Xuyên một lúc lâu. Đứa cháu … thật sự quá lạnh tình. Đừng thấy nó im lặng, thực là kẻ tính toán nhất.

“Anh cả, xem nên thế nào? Chẳng lẽ nuôi cha ?”

“Thế . Sau tiền dưỡng già, Đại Xuyên chịu một nửa, nửa còn do hai nhà gánh, tính khi hai ốm đau.

Còn bây giờ hai vẫn việc, mỗi năm Đại Sơn với Đại Hà chỉ cần đến thăm ngày sinh nhật, lễ Tết. Có tiền thì mang chút quà, thì đến thăm cũng .

Tiền dưỡng già bắt đầu tính năm năm, mỗi năm ba đồng.

Năm năm coi như cho hai nhà nó thời gian xoay xở. Ra riêng tay trắng, cái gì cũng .

Nếu nhà sợ dân làng c.h.ử.i thì cứ việc tới !”

“Thế ! Năm năm đầu cho, đó mỗi năm ba đồng, như thế khác gì đuổi ăn xin!”

Cao Chiêu Đệ còn định ầm lên, nhưng ánh mắt sắc lạnh của bác cả Mạnh chặn , đành im bặt.

Mạnh Đại Xuyên nãy giờ im lặng, lúc mới dậy, vẻ rộng lượng:

“Cứ theo lời bác cả ạ. Cha còn trẻ, giúp đỡ con cái cũng là chuyện nên .”

Nếu rõ bản chất, chắc chắn sẽ vẻ ngoài lừa.

Mạnh Hồng Mai ngoài sân, nhưng tai vẫn dỏng lên hết động tĩnh trong nhà.

Bác cả Mạnh là kế toán thôn, thể tinh?

Mạnh Đại Xuyên mở miệng, ông lập tức nhớ đến chuyện vợ chồng gây , liền chỉ thẳng:

“Đại Xuyên , thế chuyện vợ cháu vỡ đầu con bé Hồng Mai, cũng nên bồi thường tiền t.h.u.ố.c men ?

Vết thương còn đó, thể coi như .

Nếu trả tiền mặt thì cuối năm trừ thẳng điểm công của nhà cháu. Hồng Mai chữa hết bao nhiêu thì trừ bấy nhiêu.”

Những lời khiến Mạnh Đại Xuyên hận đến tận xương.

Lão già đúng là thích xen chuyện khác. Muốn tránh cũng , mà đắc tội cũng xong.

Thật sự nghẹn đến mức nên lời.

Loading...