Ánh mắt Kế toán Mạnh thoáng d.a.o động, ông liếc một lượt những xung quanh, may mà đều là nhà. Ngay đó, như chợt nhớ điều gì, ông nghiêm giọng dặn:
“Mọi giữ mồm giữ miệng cho kỹ, đừng năng linh tinh, nhớ . Những gì tiểu Hồng Mai , coi như thấy gì.”
Ông là của ủy ban thôn, thừa hiểu bên ngoài cho phép mấy chuyện . Ở ngoài , đó xem là mê tín dị đoan, phong kiến lạc hậu. trong làng, mấy ai là tin, nhất là những như ông càng tin.
“Vâng ạ.” Mọi đồng loạt gật đầu.
Kế toán Mạnh ôm tiểu Hồng Mai, hỏi tiếp:
“Tiểu Hồng Mai vẫn còn nhớ rõ ông cố ? Thế ông cố còn gì nữa con?”
“Ông bảo Hồng Mai chịu khổ nhiều , bồi bổ cho . Còn gì nữa nhỉ…”
Tiểu Hồng Mai vỗ đầu, reo lên:
“À, ông cố còn từ năm nay trở sẽ thiên tai, trồng lúa nước, chỉ nên trồng khoai tây với khoai lang thôi. Hình như sẽ hạn hán kéo dài ba bốn năm gì đó. Còn dặn nhất định với ông cả, đừng để thôn trồng lúa nước. Nếu thôn thì nhà cứ trồng đầy khoai tây với khoai lang…”
Những lời Hồng Mai khiến Kế toán Mạnh chấn động.
Hồng Mai vốn về nạn đói lớn trong những năm . Kiếp , mỗi khi già nhắc chuyện cũ thường tới, nhưng cụ thể nghiêm trọng đến mức nào thì cô cũng rõ. Chỉ ăn cả “đất sét trắng” vẫn c.h.ế.t đói. Trước đây cô tin lắm, luôn cho rằng đó là lời đồn thổi.
từ khi đến thời đại , cô bắt đầu tin . Chưa nạn đói mà nhịn ăn, nếu thật sự xảy thì còn t.h.ả.m hơn nữa.
Hồng Mai từng sống qua thời mạt thế, hiểu rõ cái đói đáng sợ đến mức nào. Cô thánh nhân, thể cứu tất cả , nhưng với những xung quanh, cô vẫn nhắc một câu, giúp họ vượt qua mấy năm khó khăn .
Kế toán Mạnh chằm chằm tiểu Hồng Mai. Những lời con bé là thật chỉ là mơ? Ông vẫn nghiêng về việc đứa trẻ mơ ban ngày nhớ .
“Tiểu Hồng Mai, con mơ thấy ông cố ?”
“Không ạ, con gặp núi mà. Con còn nhặt cả đống trứng gà nữa!”
Kế toán Mạnh chợt tỉnh . , còn trứng gà rừng nữa. Một đứa bé thể tự nhặt nhiều như ?
Những lời tiểu Hồng Mai , ông ghi nhớ trong lòng. Sắp tới là vụ cấy lúa, ngày mai ông bàn với Bí thư và Thôn trưởng.
Trong bữa tối, Kế toán Mạnh với hai cháu:
“Đại Sơn, Đại Hà, hai em phân gia thì cố mà ăn. Còn chuyện chỗ ở, bác bàn với Bí thư và Thôn trưởng . Những căn nhà trống trong thôn, các cháu cứ chọn lấy. Tạm thời đừng vội xây nhà mới, cứ mua nhà cũ, giá cũng cao . Mỗi năm trừ dần công điểm, hai ba năm là trả xong. Như đỡ bỏ tiền mặt lúc . Bác các cháu trong tay chẳng gì. Cứ sửa sang dọn ở, khá lên thì xây . Các cháu thấy ?”
“Bác cả, chúng cháu theo ạ.” Hai em đồng thanh đáp.
Lúc về, bác hai cũng dắt cả nhà sang. Ông nhiều, chỉ bảo con trai cả đưa hai bao lương thực nhỏ cho Mạnh Đại Sơn và Mạnh Đại Hà, vỗ vai hai :
“Cố mà sống cho t.ử tế, để cho cha thiên vị của các mà hối hận.”
Người trong nhà đều hiểu rõ tính . Tính nết của thằng ba thế nào, hai . Những năm qua, nếu việc gì bắt buộc, hai nhà gần như chẳng bao giờ sang bên đó. Ngay cả cô em gái về cũng chẳng buồn ghé.
“Bác hai, bác yên tâm, chúng cháu sẽ sống thật .”
Cha ruột còn chẳng đối xử bằng bác cả và bác hai. Mạnh Đại Sơn và Mạnh Đại Hà thất vọng về cha .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nhung-nam-sau-bay-muoi/chuong-9-co-gai-nha-nong-thap-nien-60.html.]
Những lời tiểu Hồng Mai khiến Kế toán Mạnh trằn trọc suốt đêm. Đây là chuyện liên quan đến cái ăn của cả thôn.
Sáng sớm hôm , Kế toán Mạnh chạy thẳng đến ủy ban thôn. Lúc Bí thư và Thôn trưởng vẫn tới, ông , sốt ruột nghĩ cách mở lời để khuyên hai họ trồng thêm khoai tây và khoai lang.
Hồng Mai nhắc , còn kết quả cuối cùng thế nào cô quản nữa.
Từ sáng sớm, hai gia đình chia chọn nhà. Những căn nhà trống rải rác khắp nơi. Hồng Mai thích nhất căn nhà ở lưng chừng núi. Nhà xây bằng đá, ngói, chắc lợp tranh, giờ lâu ngày bỏ hoang sập. Trong sân cỏ mọc um tùm, nhưng với Hồng Mai thì vấn đề lớn.
“Cha , nhà chọn căn ạ? Con thích chỗ .”
“Bé Ba , nhà ở lưng chừng núi, gánh nước tiện con.”
“Mẹ ơi, . Sau nhà đào giếng ạ?”
“Trẻ con linh tinh, đào giếng dễ .”
“Thôi , Bé Ba thích thì cứ ở đây. Xa nhà cũ một chút cũng yên tĩnh.”
Mạnh Đại Sơn hiểu rõ tính . Ở lưng chừng núi cũng , tránh để bà sang gây chuyện. Bà già chân bó, leo núi cũng nổi.
Nhà Mạnh Đại Hà cũng chọn một căn gần đó, cao hơn chân núi một chút. Sân sân đều rộng rãi.
Hôm nay cả hai nhà đều xin nghỉ để dọn dẹp, cố gắng hai ngày nữa là dọn sang.
Rời khỏi nhà cũ, cả hai gia đình đều việc với tâm trạng nhẹ nhõm hẳn.
Hồng Mai và em út phụ trách nhổ cỏ. Em út ở sân , Hồng Mai ở sân . Hồng Mai mở livestream, trong phòng ít “bảo bảo” chờ sẵn.
“Sao streamer giờ mới lên sóng thế?”
“Nhà phân gia , hôm nay dọn nhà mới. Đây là sân , đang nhổ cỏ. Thấy , còn cả rau dại .”
“Streamer ơi, chỗ bạn là thời đại nào mà nghèo thế? Không bộ quần áo nào lành lặn ?”
“Không , đồ vá thôi. Chỗ là mùa xuân năm 1959, ở Hoa Hạ. Chỗ các bạn ?”
Hồng Mai tự nhiên, để lộ sơ hở.
“Kinh hãi… 1959…”
“+1”
“+2”
“+3”
“+4”
“+10086”
Trong phòng livestream lập tức xôn xao. Không ai còn quan tâm chuyện nhổ cỏ nữa, tất cả đều chú ý đến vấn đề thời đại.