Xuyên Nhanh Nữ Phụ: Ác Nữ Mê Hoặc Chúng Sinh - Chương 110: Bảo mẫu miễn phí của cả gia đình (2)
Cập nhật lúc: 2026-02-02 01:08:07
Lượt xem: 2
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thẩm Tước khoan khoái thưởng thức xong bữa ăn, đó thẳng đến một khách sạn năm và thuê một phòng.
Khách sạn năm tuy vẫn còn kém xa Vân Đỉnh, tiêu chuẩn của quản gia ở đây so với La An càng là một trời một vực, nhưng dùng tạm cũng .
Thẩm Tước ngâm trong bồn tắm massage, thong thả lấy điện thoại .
Khéo , đúng lúc Trần Cương Kiến gọi tới.
Khóe môi Thẩm Tước cong lên, cũng đến lúc chọc tức ông một chút .
Điện thoại kết nối.
Giọng giận dữ như sấm nổ của Trần Cương Kiến lập tức vang lên: “Thẩm Tước, con mụ đê tiện , bà điên hả? Ai cho phép bà cầm thẻ ngân hàng của ! Ai cho phép bà tiêu tiền bừa bãi như thế!”
“ tiêu tiền của thì ?” Thẩm Tước nhàn nhạt hỏi .
“Bà thì tiền gì chứ? Đống tiền đó đều là do kiếm !”
“ ở nhà giúp ông hầu hạ cha liệt giường, chăm sóc con trai từ lúc đỏ hỏn, còn giặt giũ nấu cơm, ngủ cùng ông.”
“Ông thuê một bảo mẫu thì tốn bao nhiêu tiền một tháng? Chăm sóc già liệt, trả một vạn hai một tháng thì đừng hòng . Cha ông liệt giường mười lăm năm, cần hai bảo mẫu, giảm giá cho ông, tính rẻ hai vạn thôi. Mười lăm năm vị chi là ba trăm sáu mươi vạn.”
“Chăm sóc con trai, coi như hai chúng chia đôi trách nhiệm. Một bảo mẫu chăm trẻ cộng thêm một gia sư, mỗi tháng ông mất một vạn thì xong nhỉ.”
“Có ông định chi phí ăn uống sinh hoạt của cũng tính tiền ?”
“Được thôi. Trên là quần áo cũ rích, ăn uống là đồ thừa các thèm động đến, một tháng tiêu chẳng đến hai ngàn. Tính cả tiền thuê nhà, hào phóng cho ông một chút, tổng cộng tính năm ngàn. Chi phí bỏ chăm con trai cũng thừa sức bù chỗ .”
“Cuối cùng, giặt giũ nấu cơm và ngủ cùng. Chuyện ngủ cùng coi như bỏ qua, dù lúc ông còn trẻ cũng chẳng thiệt thòi gì. giặt giũ nấu cơm thì tính tiền chứ, tính rẻ cho ông năm ngàn một tháng. Chúng kết hôn bốn mươi năm, tổng cộng là hai trăm bốn mươi vạn.”
“Tổng cộng hết thảy là sáu trăm vạn.”
“Cho nên, Trần Cương Kiến, nợ ông, là ông nợ mới đúng. Đừng tưởng ông kiếm mấy đồng bạc lẻ mà lên mặt, , ông đến cha và con cái cũng chẳng nuôi nổi .”
Trần Cương Kiến Thẩm Tước chặn họng đến mức nên lời.
Hồi lâu , ông mới rặn một câu: “Bà... bà... Thẩm Tước, chúng là vợ chồng, bà tính toán chi li với như thế !”
“Bây giờ mới nhớ chúng là vợ chồng ? Lúc ông c.h.ử.i mắng thì ông nghĩ cái gì? Lúc ông chê bai tiêu tiền thì ông nghĩ cái gì?” Giọng Thẩm Tước lạnh lùng, tràn đầy sự mỉa mai.
Trần Cương Kiến ấp úng “bà, bà” nửa ngày, mà nhất thời tìm lời nào để phản bác.
“Trần Cương Kiến, nửa đời ông hưởng thụ đủ , bây giờ đến lượt hưởng thụ.”
Thẩm Tước xong, cúp máy cái rụp.
Ở đầu dây bên , Trần Cương Kiến chỉ cảm thấy sống lưng lạnh toát.
Ý gì đây? Thẩm Tước là ý gì? Chẳng lẽ bà còn định tiếp tục tiêu tiền?
Không, !
Trần Cương Kiến lập tức gọi điện cho Trần Vĩ, nhưng ai bắt máy. Ông gọi thêm mấy cuộc nữa, về thì liên lạc luôn.
Trần Cương Kiến sốt ruột, sang gọi cho Trương Mỹ Mỹ.
Điện thoại của Trương Mỹ Mỹ cũng ai , lát cũng rơi tình trạng liên lạc .
Trần Cương Kiến bực bội trong phòng.
Trần Tiểu Minh chui khỏi phòng: “Ông nội, cháu đói .”
“Cháu ngoan, để ông gọi đồ ăn ngoài cho cháu.” Trần Cương Kiến hít sâu một . Cháu đích tôn của , ông nỡ mắng.
“Cháu ăn cơm bà nội nấu, đồ ăn ngoài hôm qua khó ăn c.h.ế.t .” Trần Tiểu Minh nhăn mặt chê bai.
“Bà nội cháu...” Trần Cương Kiến khựng một chút, “Cháu gọi điện cho bà nội , ông bảo bà về mà bà chịu.”
Trần Cương Kiến bấm gọi cho Thẩm Tước.
Thẩm Tước đang thảnh thơi nhạc nhẹ thì điện thoại reo.
“Là thằng nhóc sói mắt trắng đấy chủ nhân.” Bất Tri hô to trong thức hải của Thẩm Tước.
Thẩm Tước bắt máy.
Đầu dây bên truyền đến giọng lảnh lót ch.ói tai của Trần Tiểu Minh.
“Bà nội, bà thế? Bà mà về ngay là cháu sẽ ăn đồ ăn nhanh rác rưởi đấy, ăn cho bệnh c.h.ế.t luôn. Cháu cũng sẽ học bài nữa, cháu sẽ thi bét lớp cho bà xem!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-ac-nu-me-hoac-chung-sinh/chuong-110-bao-mau-mien-phi-cua-ca-gia-dinh-2.html.]
Thẩm Tước bật vì tức.
Nguyên chủ rốt cuộc cưng chiều thằng nhãi con vô ơn đến mức nào, để nó dám lấy chính bản uy h.i.ế.p bà?
Thật đáng thương, cũng thật đáng trách.
Lại để cho những kẻ coi là điểm yếu chí mạng của nguyên chủ.
“Được thôi, cháu cứ việc ăn , ăn c.h.ế.t thì bảo ông nội nhặt xác cho. Thi bét lớp là cái gì, bản lĩnh thì bỏ học luôn .” Giọng lạnh lùng của Thẩm Tước vang lên.
Trần Tiểu Minh ngẩn : “Bà nội, bà đang cái gì thế!”
“Điếc ? Tí tuổi đầu mà tai hỏng . Bà thấy với cái chỉ IQ của cháu, chắc chắn cũng chẳng thi đỗ trường cấp hai nào hồn . Chi bằng về nhà sớm cho rảnh nợ, đỡ tốn tiền của bố cháu.”
Thẩm Tước xong, cúp máy nữa. Lần nàng tắt nguồn luôn, tiện tay gia hạn phòng thêm một tháng.
Điện thoại Trần Cương Kiến nhận tin nhắn báo trừ mười vạn tiền phí. Ông tức đến mức ngã ngửa, suýt chút nữa thì phịch xuống đất.
Trần Tiểu Minh cũng những lời của Thẩm Tước kích động mạnh. Lần đầu tiên trong đời, nó cảm thấy hoảng sợ thực sự.
Sao nó cứ cảm giác bà lúc nào cũng đặt nó lên hàng đầu, dường như thật sự cần nó nữa !
Không khí trong nhà họ Trần rơi sự đè nén từng .
Giờ tan tầm.
Trần Vĩ xuống hầm gửi xe thì phát hiện xe hết điện, thể khởi động . Hắn đang định gọi cứu hộ.
lúc , điện thoại cũng hết pin sập nguồn.
Trần Vĩ chán nản định văn phòng sạc nhờ.
thang máy đang bảo trì.
Công ty của ở tầng ba mươi lăm, Trần Vĩ đủ can đảm để leo thang bộ lên đó. Hắn chán nản định tìm đồng nghiệp mượn điện thoại.
Khéo , đồng nghiệp bên cạnh mang theo, những khác thì phớt lờ lời cầu cứu của .
Cuối cùng, Trần Vĩ đành lủi thủi bến xe buýt, định bụng bắt xe buýt về nhà. Kết quả, lục lọi túi quần túi áo cả buổi trời, một đồng lẻ cũng .
Trần Vĩ định mở miệng xin giúp đỡ, nhưng chẳng ai thèm để ý đến .
Hắn quanh, thấy lầu công ty siêu thị, định đó xoay sở chút gì. Vừa mới đến nơi thì siêu thị đóng cửa...
Trần Vĩ lúc thật sự là cầu cứu cửa, tiền, điện thoại điện.
Hắn đấu tranh tư tưởng, c.ắ.n răng nên công ty bộ về nhà. Nghĩ nghĩ , cuối cùng quyết định bộ về.
Trần Vĩ sải bước về hướng nhà.
Từ công ty về nhà lái xe mất hai mươi phút, nhưng bộ thì mất cả tiếng đồng hồ.
Trần Vĩ mãi, mãi, rõ ràng là đường về nhà quen thuộc mà mãi tới. Càng , càng cảm thấy đôi chân nặng như chì.
Trời tối đen như mực, đèn đường bật sáng, xe cộ qua ngày càng thưa thớt.
Trần Vĩ bây giờ là mấy giờ, đầu óc bắt đầu chút mơ hồ.
Về đến lầu, gặp Trương Mỹ Mỹ đang thở hồng hộc.
“Mỹ Mỹ.”
“Á á á á á! Trần Vĩ, em tức c.h.ế.t mất thôi! Hôm nay em xui xẻo quá thể đáng! Vừa xuống lầu thì điện thoại hết pin.”
“Tòa nhà văn phòng còn mất điện để bảo trì, em công ty cũng . Định mượn điện thoại đồng nghiệp gọi cho , kết quả chẳng gặp mống nào.”
“Em nhờ giúp cũng chẳng ai thèm giúp, thế là em cuốc bộ về đây. Em mệt c.h.ế.t , hu hu hu.”
Trương Mỹ Mỹ tủi c.h.ế.t, thấy chồng là òa nức nở. Cô chẳng thèm kiềm chế âm lượng, gào ầm ĩ.
Tiếng của cô đ.á.n.h thức những cư dân đang ngủ say, thành công nhận một tràng c.h.ử.i rủa...
“Ai đấy? Mẹ kiếp, nửa đêm nửa hôm lóc cái gì chứ!”
“Đồ phá làng phá xóm, còn mau ngậm mồm là báo cảnh sát đấy!”
“Nửa đêm ngủ, phát điên cái gì thế .”
“Đồ điên!”
“Rác rưởi!”