Xuyên Nhanh: Nữ Phụ Ở Niên Đại Sống Đời Tự Tại - Chương 128: Nhóm Đối Chiếu Của Nữ Chính Xuyên Không Văn Niên Đại (28)

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:54:50
Lượt xem: 1

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Phùng Ái Quốc ngẩng đầu ưỡn n.g.ự.c rời , sự việc coi như kết thúc. Thẩm Tương Nhu lườm Tần Sương mấy cái, đối phương thấy định đ.á.n.h cô, cuối cùng Lục Dật ngăn cản.

 

Không còn gì để xem, mới rời lên núi đốn củi.

 

Thẩm Uyển Thanh trở về nhà, g.i.ế.c một con gà rừng hầm canh, bên trong táo đỏ và đảng sâm.

 

Buổi trưa, Phùng Cẩn Du mang tiền và phiếu về, một mạch nhét hết cho Thẩm Uyển Thanh, cô vợ nhỏ vui vẻ đếm tiền.

 

“Một trăm, năm trăm, một nghìn, năm nghìn, một vạn, hai vạn, ba vạn, năm vạn năm nghìn tám trăm sáu mươi đồng.” Thẩm Uyển Thanh đếm xong liền cất gian.

 

“Tiểu tài mê, ăn cơm ?” Phùng Cẩn Du hỏi.

 

“Làm con buôn đúng là kiếm tiền thật, đây gửi ngân hàng, tiền đó vấn đề gì chứ?”

 

“Không , em thể rút tiền , sợ lính sẽ điều tra.”

 

Ăn cơm xong, Thẩm Uyển Thanh suy nghĩ nửa giờ, cuối cùng vẫn quyết định rút tiền .

 

“Em ngân hàng lấy tiền, đưa giấy đăng ký kết hôn cho em.”

 

“Anh cùng em, sợ em đường an .”

 

Thế là, hai khóa cửa sân đến công xã, xe đạp để ở tiệm cơm quốc doanh, họ sợ lấy tiền để ý, nên dùng vải che biển .

 

Phùng Cẩn Du đội mũ quàng khăn, Thẩm Uyển Thanh cũng trang kín mít, đến ngân hàng lấy sổ tiết kiệm , rút tiền lớn cần chữ ký của giám đốc, mười lăm vạn tám nghìn đều rút hết.

 

Tiền đủ, còn gọi điện lên huyện mang đến, mất nửa ngày mới xong.

 

Trong thời gian đó, hai vợ chồng đều tháo khăn quàng cổ, ai họ trông như thế nào, nhưng họ rút tiền quá lâu, vẫn hai nhóm để ý.

 

Hai xách tiền rời khỏi ngân hàng, lưng họ hai nhóm theo , vội về nhà mà đến hợp tác xã mua bán.

 

“Em mua thêm ít đồ dùng hàng ngày, tiêu hết phiếu đó .” Thẩm Uyển Thanh về phiếu mà mang về trưa nay.

 

“Được, em mua thêm nhiều đồ, cất tiền gian, thể dùng để che mắt khác.” Phùng Cẩn Du ủng hộ cô tiêu tiền.

 

Những theo dõi họ dám tay công khai, chỉ thể xổm bên ngoài canh chừng, đợi họ cướp.

 

Hai vợ chồng luôn quấn khăn quàng cổ, họ để lộ mặt thật, một lúc lâu mới mua xong đồ, những bên ngoài lạnh cóng.

 

Trời nhá nhem tối, họ xách đồ đến tiệm cơm quốc doanh, bước chân nhanh đến nỗi những đuổi kịp, cách đó xa, hai vợ chồng bước tiệm cơm.

 

“Vợ ơi, em ăn gì?” Phùng Cẩn Du hỏi.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-o-nien-dai-song-doi-tu-tai/chuong-128-nhom-doi-chieu-cua-nu-chinh-xuyen-khong-van-nien-dai-28.html.]

“Thịt kho tàu, thịt lợn xào chua ngọt và địa tam tiên, thêm sáu lạng cơm.” Thẩm Uyển Thanh với nhân viên phục vụ.

 

Trả tiền và phiếu xong, hai nhóm cũng ăn cơm. Hai vợ chồng đợi thức ăn dọn lên, lưng với họ ăn ngấu nghiến, đầy năm phút ăn xong.

 

Che mặt, hai vợ chồng đột nhiên chạy khỏi tiệm cơm, đồ đạc đều ở trong tay Thẩm Uyển Thanh, Phùng Cẩn Du mở khóa nhanh ch.óng lên xe, chở vợ chỉ để bóng lưng.

 

“Họ chạy , mau đuổi theo.” Có ở phía hét lớn.

 

“Họ xe đạp, chúng đuổi kịp .” Một khác chạy vài bước hét lên.

 

“Mau đuổi, thể để họ chạy thoát.” Đây rõ ràng là một nhóm khác.

 

“Đại ca, xe đạp cho đuổi.” Một giọng nam mơ hồ vang lên.

 

Phùng Cẩn Du tăng tốc độ, lúc trời tối, càng lúc càng tối. Đợi họ biến mất trong đêm, cảm nhận gần đó ai đuổi theo, Thẩm Uyển Thanh cất đồ gian.

 

Thị lực của Phùng Cẩn Du , thể trong đêm, ở trong núi ban đêm cũng thể săn, chính là nhờ thể thấy ban đêm, nên chuyện đạp xe xuống mương.

 

“Vợ ơi, hôm nay rút tiền thật là kinh tâm động phách.” Phùng Cẩn Du tâm trạng còn sức trêu chọc.

 

“Cẩn Du, tiền bắt buộc rút , nếu lỡ tra , tìm bất kỳ lý do nào. Bên ngoài đang nghiêm khắc trấn áp những địa chủ và nhà tư bản, cho dù là gia truyền cũng vô dụng, chỉ cần tiền là tội.” Thẩm Uyển Thanh mới đơn xin nhập ngũ, lai lịch của e là điều tra rõ ràng.

 

May mà cô cha danh nghĩa, chuyện ngoài thật sự , nhà cha nuôi sẽ với ngoài, ngay cả ba Thẩm Tương Nhu cũng , thể thấy họ giấu kín đến mức nào.

 

Chỉ là, bên Phùng Cẩn Du chút phiền phức, may mà kho báu cất gian, tìm thấy đồ vật thì địa chủ, nhiều nhất là điều kiện hơn khác một chút.

 

Người trong thôn đều săn, nên chút tiền cũng là bình thường, xây căn nhà đang ở, cưới vợ xong còn bao nhiêu, dù bình thường cũng mấy khi việc, công điểm kiếm cũng chỉ đủ ăn.

 

Hai vợ chồng bàn bạc suốt đường , ai hỏi cũng đều như , may mà bây giờ máy tính, nếu tiền gửi ngân hàng khó mà giữ .

 

Biết tại các nhà tư bản nộp tiền ? Nguyên nhân đơn giản, họ cũng cách nào khác, nếu ai quyên góp hết tiền của ? Còn một điểm nữa là sinh tồn trong nước, những thể trốn nước ngoài thì tài sản sớm chuyển .

 

Về đến nhà, Phùng Cẩn Du đốt lò sưởi , tiện thể đun một nồi nước nóng, đủ cho hai tắm rửa.

 

“Cục cưng, nước nóng đến , ngâm chân , thể xua khí lạnh trong cơ thể.” Phùng Cẩn Du xong, còn xổm xuống giúp cô rửa chân.

 

“Cẩn Du, cũng xuống ngâm cùng , hôm nay cũng mệt .” Thẩm Uyển Thanh cũng thương .

 

Rất nhanh, hai đối diện ngâm chân, bàn luận về cuộc sống trong quân đội, cả hai đều mong chờ.

 

Thành thật mà , thời đại cũng nghèo, nhưng nhanh bên ngoài sẽ loạn lên, vẫn là ở trong quân đội an nhất.

 

Tắm rửa xong, Phùng Cẩn Du ôm cô buông, lên giường là do đàn ông quyết định, Thẩm Uyển Thanh phối hợp với .

 

 

Loading...