"Mì trộn ngon ? Em dầu ớt đây, đủ cay thì thêm chút nữa." Thẩm Uyển Thanh xong, nếm thử một miếng siêu cấp hài lòng, dầu nấm tùng nhung cô thêm , mùi vị thật sự là thơm.
"Ngon, từng ăn bát mì trộn nào ngon như , dầu ớt cũng là em tự thắng ?" Quý Hàn Dạ thích ăn cay, dầu ớt hợp khẩu vị của .
"Ừ, dầu ớt là em tự thắng, còn nhiều món ngon, đợi em rảnh sẽ cho ăn, quan trọng là ở đây nguyên liệu gì." Thẩm Uyển Thanh xảo phụ nan vi vô mễ chi xuy (vợ khéo nấu ăn cũng thể nấu nếu gạo).
"Không , cuộc đời chúng còn dài, ít nhất thể ăn thêm mấy chục năm." Quý Hàn Dạ sống với cô cả đời.
Ăn xong mì trộn, Quý Hàn Dạ đun nước sôi, luộc vỏ đồ hộp một lát, như thể diệt khuẩn khử trùng.
Thẩm Uyển Thanh ngờ tới, hai đàn ông to lớn bọn họ, ăn mấy chục hộp đồ hộp, bộ đều là đồ hộp trái cây, Phạm Kiến Quân cống hiến vỏ chai, còn giúp rửa sạch sẽ, cho một lọ dầu nấm.
"Em dâu, nếu Hàn Dạ đối xử với em, em thể cân nhắc đến ." Vừa dứt lời, liền Quý Hàn Dạ đá một cước.
"Phạm Kiến Quân, thấy sống chán , dám ngay mặt cướp ." Quý Hàn Dạ ngứa tay đ.á.n.h .
"Bớt giận, là đùa thôi, ngàn vạn đừng tức giận, em dâu đây."
"Hừ! Coi như điều, Uyển Thanh cô là của ."
"Được , em là của ." Thẩm Uyển Thanh vội vàng an ủi .
Đóng gói xong dầu nấm, chia xong bỏ túi hành lý, đợi rảnh rỗi một chuyến đến bưu điện, múc nước tắm rửa về ngủ.
Một đêm ngủ ngon.
Sáng sớm hôm , Thẩm Uyển Thanh thức dậy đúng giờ đ.á.n.h răng rửa mặt, bữa sáng nấu cháo trắng ăn kèm dưa muối, Quý Hàn Dạ rửa mặt xong liền qua đây, hai ăn xong cùng .
"Nghe , bọn họ đang tìm hiểu ." Có dân làng chỉ trỏ hai .
"Đừng nữa, hai quả thực khá xứng đôi." Cũng một câu công bằng.
"Thanh niên trí thức Quý, thật sự đang tìm hiểu thanh niên trí thức Thẩm !" Đại đội trưởng cố ý lớn tiếng.
" , cháu và thanh niên trí thức Thẩm đang tìm hiểu , đợi nhà cô đồng ý sẽ kết hôn." Quý Hàn Dạ lớn tiếng đáp .
Trong thôn ít cô gái, bộ đều ghen tị với Thẩm Uyển Thanh, nhưng đều tự tri chi minh, chuyện xuất cách.
Tất nhiên, các trai trong thôn cũng thất vọng, thanh niên trí thức Thẩm lớn lên giống như tiên nữ, nhanh như thanh niên trí thức Quý cuỗm mất, trong lòng bọn họ ít nhiều chút vui.
Rất nhanh, đại đội trưởng phân công xong công việc, Quý Hàn Dạ bọn họ đều khai hoang, Thẩm Uyển Thanh theo nhặt đá, còn thanh niên trí thức nhổ cỏ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-nu-phu-o-nien-dai-song-doi-tu-tai/chuong-69-nu-phu-thap-nien-70-bi-ep-xuong-nong-thon-19.html.]
"Em cần liều mạng việc, đợi xong sẽ giúp em." Quý Hàn Dạ xong, liền xếp hàng nhận nông cụ.
Thẩm Uyển Thanh theo , cô cũng nhận sọt để chuyển đá, móc hai quả trứng luộc đưa cho , đàn ông bỏ túi vui vẻ.
"Em mang theo bình tông quân dụng, khát thì đến tìm em." Thẩm Uyển Thanh thấy mang bình nước.
"Được, buổi trưa em về sớm nấu cơm, đội mũ rơm đừng tháo xuống, trời nóng cẩn thận đừng để say nắng." Quý Hàn Dạ là cố ý mang bình nước.
Rất nhanh, hai nhận nông cụ liền , thanh niên trí thức xuống nông thôn nhất định việc nhà nông, tất nhiên cũng đến trường dạy học, nhưng cần đến công xã mới , trong thôn bình thường đều trường học.
Bây giờ nhiều đứa trẻ đều học, đứa nhỏ lên núi cắt cỏ heo, mỗi ngày kiếm hai công điểm cũng là , càng cần con gái đều đồng, cho dù đồng cũng nhiều việc.
Ví dụ như cắt cỏ heo, nấu cám lợn, cho gà ăn, cho lợn ăn, giặt quần áo, nấu cơm, dọn dẹp vệ sinh v.v.
Tóm , con gái trong nhà sống đều khổ, trừ phi gia đình đặc biệt cưng chiều con gái.
Ở nông thôn, gần như bộ đều trọng nam khinh nữ, đàn ông thể đồng việc, lấy vợ thể nối dõi tông đường, già dựa con trai dưỡng lão, cho nên con trai khá ưa chuộng.
Đây là trạng thái bình thường, Thẩm Uyển Thanh nghĩ đến việc đổi, bản là , những khác liên quan đến cô.
Thẩm Uyển Thanh cầm sọt nhặt đá, chuyển vài chuyến liền dừng nghỉ ngơi, uống ngụm nước cầm bình nước tìm , đàn ông đang vung cuốc lật đất.
Quý Hàn Dạ mặc áo may ô, cơ bắp cuồn cuộn thật sờ, cô đưa bình nước cho đàn ông, đối phương nhận lấy trực tiếp uống.
"Mau ăn trứng gà nghỉ một lát, buổi trưa ăn gì?" Thẩm Uyển Thanh chằm chằm cơ bắp hai mắt phát sáng.
"Đẹp ? Đợi về mới thể cho em sờ, ở bên ngoài dù cũng chú ý một chút. Còn về ăn gì em tự xem mà , cái gì cũng ăn thật sự kén chọn." Quý Hàn Dạ Thẩm Uyển Thanh thèm khát cơ thể .
"Hừ, thì em tự xem mà ." Nói xong, liền đưa cho đàn ông một chiếc khăn tay.
"Đừng quá mệt mỏi, về sớm bữa trưa, mệt thì em ngủ một lát." Quý Hàn Dạ xong, liền cầm khăn tay bắt đầu lau mồ hôi.
Thẩm Uyển Thanh để bình nước, nhặt thêm mấy chuyến đá, đó về điểm thanh niên trí thức nấu cơm, vặn gặp Vương Giai Giai, hôm nay đến lượt cô bữa trưa.
"Thẩm Uyển Thanh, cô đúng là đồ hồ ly lẳng lơ, thể hạ gục Quý Hàn Dạ." Vương Giai Giai kiếp từng câu dẫn Quý Hàn Dạ, tiếc là đàn ông bao giờ để ý đến cô , mỗi thấy cô giống như thằng hề nhảy nhót, cho nên kiếp ghen tị với Thẩm Uyển Thanh.
"Vương Giai Giai, cô nhất đừng đến chọc , nếu sẽ cho cô tay." Thẩm Uyển Thanh là quả hồng mềm.
Vài ngày nữa, Triệu Hải Bình sẽ về thăm nhà, Vương Giai Giai vẫn gả cho , cho nên thể cãi với khác.
Nhà họ Triệu đến lúc đó tìm mai, cô gái quá hung hãn thì cần, còn học vấn cao văn hóa, nhất là ngoại hình thể khó coi.