Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1136
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:39:46
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Vậy sạp đồ nướng nhà họ Lưu còn ăn gì nữa, việc kinh doanh cướp mất .”
Lưu Lão Ngũ chỉ thấy trời đất cuồng, xong xong !
Một phụ nữ trẻ nơi nương tựa, lão tự tin cách để xử lý, nhưng đó là một cửa hàng ăn uống chính quy, lão dám phá rối?
Cứ thế trơ mắt sạp đồ nướng đổi chủ, “sạp đồ nướng cô gái " từng mưa gió diễn đàn các trường đại học Thể d.ụ.c, Mỹ thuật và các vùng lân cận chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, giờ trở thành chi nhánh của Bar Hải sản & Bia ở quảng trường Tâm Lộ.
Trần Hiên việc gì là dẫn đám bạn trong đội bóng rổ đến sạp đồ nướng giúp đỡ.
Đám con trai đại học Thể d.ụ.c ai nấy đều cao to lực lưỡng, vài còn trai, cạnh sạp đồ nướng chẳng khác nào biển quảng cáo sống, đây gọi là “sạp đồ nướng cô gái ", giờ gọi đùa là “sạp đồ nướng trai " .
Cha con nhà họ Lưu vốn chỉ dám lén lút tay với phụ nữ, giờ dù thèm khát cũng chẳng dám đến quấy phá.
Cuối cùng họ đành rút khỏi chợ đêm, xám xịt dọn đến nơi khác bày sạp.
Khởi nghiệp từ con , đủ để họ nếm trải cay đắng một thời gian dài.
Phía bên , Từ Nhâm khi bàn giao thuận lợi, tiền thuê nhà cũng sắp hết hạn, nửa tháng cô báo với chủ nhà là hết hạn sẽ thuê tiếp nữa, cho nên đến ngày, chủ nhà đến kiểm tra trang trí, đồ điện gia dụng trong phòng, đảm bảo hư hỏng gì liền thu chìa khóa, Từ Nhâm xách hai vali hành lý, đeo balo vai, bước lên hành trình trở về quê hương.
Trần Kiều lái một chiếc xe địa hình cốp khá lớn đến đưa cô ga tàu cao tốc.
“Thực bắt xe là , hà tất phiền cô chạy một chuyến."
“Ui dào, cũng chẳng tốn bao nhiêu thời gian, vả cũng sẵn lòng mà."
Trần Kiều xuống xe giúp cô cất gọn vali hành lý, xe nổ máy.
“Em trai , dạo sạp nướng ăn cực kỳ phát đạt, sạp đồ nướng ở đầu hẻm phía đông dọn , cả chợ đêm chỉ mỗi nhà chúng thôi, đang nghĩ nên nhân lúc còn nóng hổi mà thuê một mặt bằng mở tiệm đồ nướng cả ngày luôn .
cũng , khu vực gần trường đại học thì chỉ nhộn nhịp buổi tối thôi, thực sự mở tiệm đồ nướng cả ngày chắc khách như bây giờ, thôi thì cứ đợi thêm chút nữa ..."
Từ Nhâm mỉm lắng cô lải nhải suốt dọc đường về chuyện kinh doanh.
Đến ga tàu cao tốc, Trần Kiều đưa cô đến sảnh kiểm soát vé.
Lúc , cô lấy một phong bao dày cộm, nhét balo của Từ Nhâm, ngoài còn đưa cho cô hai hộp đặc sản của An Thị:
“Cô bán công thức cho là giúp nhiều , còn thời gian cảm ơn cô t.ử tế, chút tấm lòng nhỏ xin cô nhất định nhận lấy.
Tuy rằng sự hợp tác của chúng vội vàng nhưng nhận định cô là bạn , việc gì cứ mở lời, giúp nhất định sẽ giúp."
Nói xong, cô vẫy vẫy tay, lùi khỏi sảnh kiểm soát vé.
Người xếp hàng phía Từ Nhâm giục cô:
“Nhanh lên !
Phía còn ai ."
Từ Nhâm đành nhận lấy tấm lòng của Trần Kiều.
Tuy nhiên cô tự tin công thức của , tin rằng việc kinh doanh tiệm đồ nướng nhà họ Trần sẽ ngày càng khấm khá hơn....
Hướng Thành, một thị trấn nhỏ ở miền Trung bao quanh bởi bốn bề núi non, tựa lưng núi mà xây dựng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1136.html.]
Do giao thông còn hạn chế nên nơi phát triển khá chậm chạp, thể là một trong những thị trấn nghèo nhất cả nước thoát nghèo cùng.
Cách thức thoát nghèo cũng đơn sơ —— trồng trái cây, bán trái cây.
Dưới sự thúc đẩy của chính quyền địa phương, nhà nhà hộ hộ hoặc là thầu vườn trái cây, rừng trái cây, hoặc là trồng cây ăn quả ở đất tự để và nhà, ngoài việc thuê bên ngoài thì chỉ dựa việc bán trái cây để mưu sinh.
Vườn đào mà nhà Từ Nhâm thầu diện tích khá , tổng cộng năm mẫu.
Hồi đó khi vườn trái cây của tập thể thôn giải thể, chuyển sang cho dân làng tự thầu, các vườn trái cây khác nhanh ch.óng chia chác hết, duy chỉ vườn đào là mãi ai thèm lấy.
Nghe ngoài thị trường đang thịnh hành loại đào lớn, quả to hương vị , loại đào nhỏ còn mấy thị trường nữa.
Cuối cùng là ông nội của Từ Nhâm quyết định, để vợ chồng con cả nhận thầu quyền khai thác vườn đào trong bảy mươi năm, nghĩ rằng dù thế nào nữa, gia đình cũng một cái nghề mưu sinh.
sự thật đúng như những gì dân làng đoán —— đào nhỏ khó bán.
Hái thì phiền phức, vận chuyển và bảo quản thì tốn sức, các thương lái đến tận nơi còn kén chọn đủ điều, giá thu mua hằng năm đều ép xuống thấp.
Ông nội Từ cảm thấy quyết định sai lầm, hại cả gia đình con cả, u uất đổ bệnh, con trai út đón lên thành phố dưỡng bệnh, mấy năm nay đều về vì sợ cảnh cũ thêm đau lòng.
Vợ chồng Từ phụ Từ mẫu dồn hết tâm sức vườn đào, việc gì cũng tự , tiết kiệm bao nhiêu bấy nhiêu, nhưng họ vạn ngờ rằng, tiền tiết kiệm đều con gái đem phung phí hết.
“Minh Khang, đào nhà ông cũng sắp chín nhỉ?
Thương lái đến xem ?
Năm nay báo giá bao nhiêu thế?"
Vào một buổi chiều chạng vạng đầu hè, Từ Minh Khang bận rộn xong công việc cả ngày, đóng cổng rào vườn đào , chuẩn về nhà ăn cơm tối thì trưởng thôn gọi .
“Bác trưởng thôn."
Ông gãi gãi đầu, vẻ mặt chút thất vọng, “Vài ngày nữa là hái , hai ngày thương lái đến nhà Đại Vĩ xem thì cũng tiện ghé qua nhà xem luôn, nhưng giá đào nhỏ năm nay giảm , năm ngoái còn thu mua 9 tệ một cân, năm nay là 7 tệ cũng chắc giữ giá đó."
chi phí phân bón thì năm nào cũng tăng, cho nên thu nhập năm nay kém xa so với năm ngoái.
, cả nhà ông chỉ trông chờ năm mẫu vườn đào để sống qua ngày.
Từ Nhâm ở thành phố lớn bươn chải dễ dàng gì, mấy con bé trong điện thoại, ông và bà nhà như d.a.o cắt tim , vốn định bụng đợi đào bán tiền sẽ gửi cho con một khoản để con bớt áp lực, nhưng giờ thì...
Từ Minh Khang lắc đầu:
“Để xem thế nào , nếu thực sự xong, sẽ tự gánh bán."
Anh đào nhỏ mới lò, giá bán lẻ ở thành phố thể lên tới 15 tệ một cân, gấp hơn hai giá thu mua.
Từ Minh Khang đương nhiên tự gánh bán thì kiếm nhiều tiền hơn, nhưng tốn thời gian công sức.
Nhà ông giống nhà khác, đông con cái, cũng sẵn lòng bỏ tiền thuê thêm.
Nhà ông tổng cộng chỉ ba , con gái nghiệp xong ở thành phố lớn việc, để tích cóp thêm chút tiền, vườn đào đều do hai vợ chồng ông bận rộn quán xuyến, quanh năm suốt tháng ngày nào nghỉ, nếu ông gánh đào thành phố bán thì công việc trong vườn chắc chắn sẽ đổ hết lên đầu một vợ ông, bà cũng chịu thấu.
Mà nếu thuê thì tiền công một ngày cũng ít.
Vốn dĩ lợi nhuận cao, thuê thêm nữa thì càng lãi.