Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1137

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:39:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Hơn nữa vỏ đào nhỏ mỏng hơn đào lớn, xóc nảy vài cái là dễ dập, nhiệt độ cao một chút là nhanh thối.”

 

Thương lái lái xe tải vận chuyển đến, trong thùng xe điều hòa, trải lớp đệm bảo vệ giảm xóc, thể giảm bớt tổn thất cho đào.

 

ông thành phố bán thì chỉ thể gánh thúng xe buýt, xe buýt xóc nảy, xe điều hòa, suốt quãng đường hầm nóng như , bao nhiêu quả dập, thối.

 

Mấy năm thử vài , đó thấy cũng chẳng kiếm hơn bao nhiêu so với bán cho thương lái, còn khiến mệt lử , ông còn ý định gánh bán nữa.

 

nếu giá thu mua năm nay thực sự thấp như , ông gánh thành phố thử vận may xem .

 

“Nhà lão Ngũ nhà cũng đang , giá thu mua năm nay thấp như thế, là tự gánh thành phố bán quách cho ."

 

Từ Lão Ngũ là con trai út của trưởng thôn, nhà ông cũng trồng đào, điều là đào lớn, nhưng đào lớn năm nay cũng rớt giá.

 

Phương Nam mới một giống mới, là ghép với quả Cherry, vị ngon hơn đào lớn thông thường.

 

Chẳng thế mà hôm qua thương lái đến báo giá, cao nhất cũng chỉ cho 16 tệ một cân.

 

Cái giá khiến bọn họ chút khó mà chấp nhận .

 

Năm ngoái bán 20 tệ một cân còn chê thấp, năm nay tụt xuống mức 20.

 

Trưởng thôn rít một thu-ốc, thở dài tiếp:

 

“Có điều thời tiết ngày càng nóng, xe buýt bắt những ba chuyến xe, xóc tới xóc lui, gánh đến thành phố chắc chẳng còn mấy quả lành lặn.

 

Thế nên đang tìm bàn bạc, định cùng thuê một chiếc xe tải nhỏ máy lạnh chở thành phố bán.

 

Minh Khang , nếu ông cũng gánh bán thì cùng đội lão Ngũ ?"

 

Thuê xe tải ?

 

Chi phí liệu quá lớn ?

 

giá thương lái đưa đúng là năm thấp hơn năm , chính là vì họ chắc dân làng đầu .

 

Tính thời vụ của đào quá mạnh, đợi đến lúc chín mới tìm đầu thì quá muộn, đợi đến lúc đó mới tìm thương lái thì giá cả do họ quyết định nữa?

 

Chẳng khác nào để thối cành chịu lỗ trong tay cả.

 

Từ Minh Khang đang phân vân thì một đứa trẻ chạy đến gọi to:

 

“Bác Minh Khang ơi, chị Từ Nhâm về ạ!"

 

“Gì cơ?

 

Từ Nhâm về á?"

 

Từ Minh Khang vội vàng theo đứa trẻ đầu làng đón con gái.

 

Trưởng thôn cũng thắc mắc theo, trong lòng thầm thắc mắc:

 

“Không ngày lễ ngày tết gì, đứa con gái việc ở thành phố lớn của Minh Khang chọn lúc mà về?

 

Tổng lẽ là về giúp nhà hái đào đấy chứ?”

 

Con cái nhà khác thì còn khả năng đó.

 

Mùa trái cây chín cũng giống như mùa gặt, con cái việc ở thành phố nếu xin nghỉ sẽ về giúp đỡ.

 

Duy chỉ con gái nhà Minh Khang là thể nào.

 

Mọi năm nào về mà thấy nó vườn đào ?

 

Không trốn trong nhà thì cũng là thành phố dạo phố.

 

Cô con gái lớn ngoài hai mươi mà chẳng thương bố chút nào, cũng chỉ vợ chồng Minh Khang là vẫn còn cưng nựng nó như đứa trẻ lên mấy.

 

Từ Nhâm lấy một ít đặc sản An Thị mà Trần Kiều tặng, chia cho đám trẻ đang chơi ở đầu làng ăn:

 

“Đừng chơi ở đây nữa, mặt trời sắp xuống núi , về nhà cả thôi!"

 

“Cảm ơn chị ạ."

 

Đám trẻ mỗi đứa cầm một miếng bánh quế hoa ngọt lịm dẻo thơm, vô cùng vui vẻ, theo Từ Nhâm, tung tăng nhảy nhót về nhà.

 

“Các em còn nhỏ, đừng chạy đầu làng chơi, dù chơi thì cũng cùng , đừng một ?"

 

Từ Nhâm truyền đạt kiến thức an cho chúng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1137.html.]

“Em chị, em sẽ bắt bọn em."

 

“Bố em cũng bảo em thế ạ."

 

Chẳng đều hiểu chuyện đó ?

 

Từ Nhâm hỏi:

 

“Vậy các em còn chạy đầu làng?"

 

“Bà nội em tháng em về, em đây đợi ."

 

“Em cũng nhớ bố ạ."

 

Từ Nhâm mà thấy cay cay sống mũi.

 

Những đứa trẻ đều là trẻ em bỏ quê nhà.

 

Gia đình tiền thầu vườn trái cây, bố đều thuê ở bên ngoài, ngoại trừ lũ trẻ thì trong nhà chỉ còn già, nhưng cây ăn quả trồng nhà cần chăm sóc, còn bận rộn việc nhà, cả ngày gần như lúc nào rảnh rang, lấy thời gian mà trông trẻ?

 

Cơ bản đều là để chúng tự chơi với .

 

“Từ Nhâm?

 

là con ?"

 

Từ Minh Khang vội vàng chạy tới, đón lấy vali trong tay cô:

 

“Sao gọi điện về nhà ?

 

Bố với con đều con sẽ về."

 

“Con cũng mới quyết định đột xuất thôi ạ, vườn đào nhà sắp đến kỳ thu hoạch bố?"

 

“Chứ còn gì nữa, mấy ngày nay bố với con ngày nào cũng ở trong vườn, con về để nấu cơm , bố chậm hơn bà vài bước, ở chân núi gặp ông trưởng thôn chuyện vài câu, nếu cũng con về."

 

“Bố, bố thấy chỗ nào khỏe ạ?

 

Sao thở gấp thế ?

 

Sắc mặt cũng lắm."

 

Từ Nhâm thực đây là triệu chứng sớm của bệnh mạch vành, mặt phù, bọng mắt sưng to, nhanh vài bước là dễ hồi hộp khó thở, sắc mặt nhợt nhạt đổ mồ hôi lạnh.

 

Từ phụ :

 

“Bố khỏe lắm, chỉ là chạy gấp một chút thôi, lát nữa là hết ngay mà.

 

Đi!

 

Về nhà thôi!

 

Chắc con nấu cơm xong đấy, thiếu thức ăn thì hấp cho con bát trứng, ngày mai bố mua ít thịt về tẩm bổ cho con."

 

Từ phụ xót xa con gái :

 

“Còn bố nữa, chính con cũng gầy đấy thôi?

 

Áp lực công việc lớn lắm ?

 

Mẹ con dạo còn mơ thấy con đang , công việc ở thành phố lớn xem cũng chẳng , lương thấp áp lực cao, theo bố thì chẳng thà về quê còn hơn."

 

Từ Nhâm gật đầu đáp:

 

“Vâng, về con định nữa ạ."

 

“Hả?"

 

Tiếng kinh ngạc phát từ Từ phụ, mà là từ trưởng thôn đang tới gần.

 

Trước đây con gái nhà Minh Khang khi nghiệp thì ở An Thị việc, nhất quyết chịu về, cái gì mà vất vả lắm mới thi đỗ thành phố lớn, nếu về quê chẳng công sức bao nhiêu năm ăn học đổ sông đổ bể hết ?

 

Lời khiến ít thấy hài lòng, họ cũng con cái thi đỗ thành phố lớn học đại học, học xong chẳng cũng về thi công chức địa phương đó ?

 

Chẳng lẽ chỉ thành phố lớn mới gọi là tiền đồ?

 

Mới gọi là mười mấy năm ăn học phí hoài ?

 

Nói trắng là chê quê nghèo, thấy ánh đèn sân khấu nơi thành phố phồn hoa nên mảnh đất tổ tiên sinh và nuôi dưỡng nữa.

 

 

Loading...