Từ phụ dân làng khen con gái thì hớn hở đáp :
“ thế, về nhà , vẫn là về nhà hơn, nếu với bà nhà cứ thấp thỏm lo lắng suốt."
“Cũng đúng, con gái một một sống ở bên ngoài thực sự là yên tâm.
Đây là định lên núi giúp việc ?"
“Vâng, chẳng là đào sắp chín , Từ Nhâm lên chụp vài tấm ảnh để tìm cách tìm đầu mà."
Tìm đầu tại chụp ảnh?
Thế hệ già cả mặt đầy ngỡ ngàng.
“Chụp ảnh thực sự thể tìm đầu ?"
Đợi khi cả ba nhà họ Từ xa, một bà lão ngoài sáu mươi tuổi lẩm bẩm nhỏ nhẹ:
“Anh đào lớn nhà cũng định thương lái thu mua, năm nay cao nhất mới cho 16, cái giá thấp quá, nếu thể tìm đầu khác, bảo chụp ảnh cũng sẵn lòng, chỉ cần ống kính là ?"
Một trai nước da ngăm đen, hình vạm vỡ bên cạnh thấy thế liền ha hả:
“Thím Bào Mễ ơi, ảnh mà bác Minh Khang là chụp ảnh trái đào chứ chụp ạ."
“Hả?
Chụp ảnh trái đào?
Trái đào cái gì mà chụp chứ, chụp xong là bán luôn ?"
“Có lẽ nhà bác Minh Khang mở cửa hàng mạng , ảnh trái đào đưa lên mạng, ai mua thì họ sẽ mua."
Chàng trai lắc đầu, “Cách đây cháu cũng từng nghĩ tới , nhưng tốn thời gian lắm, làng sâu trong núi quá, lượng ít thì bưu tá tới tận nơi lấy hàng, gửi hàng tận thị trấn.
Phiền nhất là khâu đóng gói, trái đào mỏng manh quá, sơ sẩy một chút là dễ dập ngay.
Hơn nữa thời tiết mà nhốt trong thùng bưu kiện hai ba ngày, dập thì cũng dễ thối, nên cháu dám thử."
thế!
Dân làng đồng tình gật đầu.
Cái thứ đào giống các loại trái cây khác, bảo quản vận chuyển phiền phức vô cùng, chỉ cần chạm nhẹ một cái là hỏng ngay, một khi hỏng là thối, vả phí đóng gói, phí chuyển phát nhanh, linh tinh các loại chi phí cộng cũng tốn khối tiền.
Chạy vạy một hồi, tiền bán cao hơn giá thu mua vài đồng đều đổ hết chi phí cả , ý nghĩa gì chứ.
“Mà , con gái nhà Minh Khang định ở nhà thật, ở thành phố lớn nữa ?"
Trong mắt thím Bào Mễ lóe lên tia sáng hóng hớt.
Hôm qua trưởng thôn và đám trẻ con chơi ở đầu làng , con gái Từ Minh Khang về , là sẽ ở nhà ở thành phố lớn nữa.
“Hình như là ."
Một phụ nữ bên cạnh thím tiếp lời, “Tối qua gốc liễu lớn ven sông buôn chuyện, ai nấy đều lo lắng cho nhà Minh Khang, con bé mà, vai gánh tay bưng, ở nhà thì gì?
Đa phần là dựa vợ chồng Minh Khang nuôi thôi."
“Theo thấy học đại học thì tác dụng gì chứ, cuối cùng chẳng vẫn ở nhà để bố nuôi ."
“Nói thế cũng đúng, là con gái nhà Minh Khang tự tiền đồ, chứ thể đ.á.n.h đồng tất cả sinh viên đại học .
Bà xem con bé San San nhà Minh Phú đấy chẳng bản lĩnh ?
Nghe thi đỗ công chức , mỗi tháng lương cứng năm sáu ngàn, còn tăng nữa, lễ tết phúc lợi lắm, công việc nhàn hạ, trong văn phòng thổi điều hòa, sướng bao."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1140.html.]
“San San nhà Minh Phú đúng là tiền đồ thật, con bé là đầu tiên trong làng thi đỗ công chức ?
Sau tìm đối tượng chẳng lo nữa , hèn gì vợ chồng Minh Phú mặt cứ tươi như hoa, là cũng mừng."
“Đẻ đứa con gái như thế mới mát lòng mát chứ, vợ chồng nhà Minh Khang còn khổ dài dài."
Các bà các cô thường xuyên tụ tập buôn chuyện, chuyện nhà nhà nọ, ngay cả những chuyện lông gà vỏ tỏi cũng đem bàn tán mấy hồi, sớm hết nội dung , khó khăn lắm mới chủ đề mới nên bàn tán vô cùng hăng hái.
Chẳng thế mà đường vườn trái cây, họ đem Từ Nhâm và cô chị họ San San so sánh từ đầu đến chân, cuối cùng đưa kết luận thống nhất:
“Từ Nhâm nhà Minh Khang ngoài cái khuôn mặt xinh thì cái gì cũng bằng San San nhà Minh Phú.”
Họ cảm thán một hồi với vẻ đầy thương xót, lo lắng cho vợ chồng Từ Minh Khang —— vớ đứa con gái lười biếng, chỉ tiêu tiền chứ kiếm tiền như thế , chỉ nước khổ thôi.
Chàng trai trong lúc họ đang buôn những chuyện vụn vặt đó nhanh chân đuổi kịp ba nhà họ Từ.
“Bác Minh Khang, bác 彩陶."
“Ô, là Hồng Binh , cháu về lúc nào thế?"
Từ phụ hôm nay tâm trạng nên khi chào hỏi xong còn hỏi thêm một câu, “Nghe bố cháu cháu xuất ngũ ?"
“Vâng, cháu về một thời gian ạ.
Đầu năm thủ tục xuất ngũ xong, nghĩ gì nên thôi thì về phụ bố chăm sóc vườn trái cây."
Tề Hồng Binh , đồng thời tò mò quan sát Từ Nhâm đang bên cạnh bác Minh Khang.
“Sắp đến mùa thu hoạch , ngày nào cũng ở trong vườn bận rộn từ sáng đến tối, nên cháu vẫn kịp sang thăm bác trai bác gái."
Từ phụ hớn hở :
“Cháu khách sáo quá.
Bác với bác gái cháu cũng thế, ngày nào cũng quanh quẩn với mấy cây đào."
Tề Hồng Binh tỏ vẻ thấu hiểu gật đầu, đó chuyển chủ đề:
“Vừa nãy bác Minh Khang Từ Nhâm định chụp ảnh đào tìm đầu , em định bán qua cửa hàng mạng ?"
Thấy nhắc tới , Từ Nhâm đầu mỉm với Tề Hồng Binh:
“Em cũng ý định đó nhưng vẫn chín muồi, để xem ạ.
Anh Hồng Binh cũng định mở cửa hàng mạng ?"
“Cũng ạ."
Tề Hồng Binh thành thật , “Bây giờ kinh doanh mạng hơn cửa hàng thực tế, cháu một bạn chiến hữu xuất ngũ xong cùng bạn gái mở một cửa hàng mạng, nhưng nhà ở gần chợ hàng tiểu ngạch, cửa hàng mạng bán kẹp tóc, phụ kiện tóc, dây buộc tóc cho con gái, cả lược, gương các loại nên nỗi lo về vận chuyển bảo quản.
Trái cây, nhất là đào, bảo quản vận chuyển phiền phức quá, chi phí bảo quản lạnh cao nên hiện tại cháu cũng chỉ mới đang nghĩ thôi."
Từ Nhâm gật đầu, đây đúng là một vấn đề lớn, tối qua khi ngủ cô cũng luôn cân nhắc chuyện .
Hôm nay vườn đào cô dự định một thí nghiệm, phun một ít Linh Vụ lên trái đào xem kéo dài thời gian bảo quản .
Vườn trái cây nhà Tề Hồng Binh ở phía vườn đào nhà họ Từ.
Sau khi tới lưng chừng núi, chào tạm biệt gia đình họ Từ tiếp tục leo lên .
Vườn nhà họ Tề ngoài đào lớn còn trồng hơn mười cây táo địa phương.
Táo địa phương trông xí nên còn gọi là táo , táo dại, nhưng vị ngon, ngọt giòn và nhiều nước.
Cộng thêm việc ít trồng táo nên thương lái ưu ái táo nhà .