Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1147

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:50:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Người ngang qua, thấy trong cửa hàng trái cây náo nhiệt như , khó tránh khỏi hỏi một câu:

 

“Có đồ gì ?”

 

“Anh đào!

 

Anh đào nhỏ mọng nước đây!

 

Vừa mới hái từ cây xuống bốn tiếng đồng hồ thôi!

 

Ngon và tươi lắm đây!”

 

Nhân viên tranh thủ lúc rảnh tay hô lớn một tiếng.

 

Họ đều hưởng hoa hồng nên bán càng nhiều thì thu nhập tất nhiên càng cao, tích cực cho .

 

Thế là, những phụ vốn dĩ định mua trái cây cũng thể mua một ít.

 

Bởi vì đám trẻ con chịu bước tiếp nữa , cứ chằm chằm những đứa trẻ mua đào đang ăn ngon lành mà chảy nước miếng.

 

“Mẹ ơi, con cũng ăn.”

 

“Ông ơi, con ăn cái quả tròn tròn nhỏ nhỏ .”

 

“Về bảo bố con mua cho.”

 

“Không !

 

Bây giờ con ăn cơ, Lưu Giai Minh cũng đang ăn kìa.”

 

“...”

 

Thấy trong cửa hàng chật kín , Từ Nhâm và Trần Kiều tạm biệt ông chủ Phùng, vẫn còn hai địa điểm nữa cần giao hàng.

 

Vừa mới lên xe, điện thoại của ông chủ Phùng gọi tới:

 

“Cô Từ ơi, đào nhỏ lấy thêm hai trăm cân nữa... !

 

Năm trăm cân luôn!

 

Anh đào lớn cô cứ chở một trăm cân qua đây, bán thử xem thế nào.”

 

Từ Nhâm và Trần Kiều một cái, cả hai đều bật .

 

“Vẫn còn một tin nữa nè, chị dâu chị thấy đào nhỏ ngon quá, đợt vẫn ăn hết đặt thêm năm mươi cân nữa .

 

Ngoài còn lấy thêm một trăm cân đào lớn, chị mang tặng khách hàng, nhất là chia thành từng hộp giấy 5 cân, vui ?”

 

Từ Nhâm mỉm gật đầu :

 

“Ra quân đại thắng!

 

Tối nay em mời chị ăn cơm.”

 

“Đã là chị mời mà, em cứ để .

 

Hai chúng gặp nữa .”

 

Cũng đúng.

 

Từ Nhâm mỉm , từ chối nữa.

 

Sau đó, hai lượt đem đào còn giao đến tận tay khách hàng.

 

nhận , qua hình thức của đào lấy thêm.

 

thì giá nhập 12 tệ để cho họ gian lợi nhuận lớn, dù một ít còn bán hết thì vẫn lãi.

 

Huống hồ phẩm chất như thế , lo bán .

 

Cứ như , Từ Nhâm lái chiếc xe tải nhỏ một vòng quanh thành phố An, thành việc giao hàng, nhận thêm vài đơn hàng mới, cả loại đào lớn và nhỏ.

 

Trên đường cùng Trần Kiều đến An Thực Cư ăn cơm, cô gọi điện thoại về nhà để bố vui mừng một phen, tiện thể bảo bố Từ bữa tối chạy qua nhà trưởng thôn thông báo cho họ đào lớn tổng cộng đặt năm trăm cân.

 

“Bố ơi, bố với ông trưởng thôn, trong đó hai trăm cân đào lớn khách hàng yêu cầu đóng gói riêng, loại thùng giấy năm cân đó ạ, chi phí thùng giấy khách hàng sẽ trả.

 

Không tính thùng giấy là 22 tệ một cân, thùng giấy là 24 tệ ạ.”

 

“Nhâm ơi, bố đang đây.”

 

Trưởng thôn đang ở nhà Từ Nhâm buôn chuyện, tiêu thụ năm trăm cân, hơn nữa còn là giá cao 22 tệ, mừng rỡ đến mức híp cả mắt , lập tức đáp lời:

 

“Cháu cứ yên tâm, ông sẽ sắp xếp thỏa.

 

khi nào giao hàng cháu?”

 

“Anh đào nhà ông lúc nào hái thì lúc đó giao hàng ạ.

 

Nếu một đợt giao đủ thì chia hai đợt cũng .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1147.html.]

 

thì thời gian tới lẽ cách ngày cháu chạy một chuyến lên thành phố An.”

 

“Tốt , cảm ơn con Nhâm nhiều nhé.

 

Phí thuê xe và tiền xăng, nhà ông sẽ chia sẻ với cháu.”

 

Cúp điện thoại, trưởng thôn hớn hở trở về nhà để báo cáo tin .

 

Bên gốc liễu lớn ven sông, vài bà nội trợ khi ăn cơm tối xong tụ tập c.ắ.n hạt dưa buôn chuyện:

 

“Năm nay đào thật sự là đáng tiền mà, may mà nhà chỉ vài cây nhà, thôi thì dứt khoát bán nữa, để tự ăn hoặc mang tặng cho xong.”

 

“Chẳng con gái nhà Minh Khang chở lên thành phố An bán ?

 

Không bán .”

 

đó, thấy nó xuất phát từ buổi trưa , đến giờ vẫn thấy về.”

 

“Chắc chắn là bán .”

 

Vương Thúy Hoa khẳng định chắc nịch:

 

“Anh đào nhỏ chở lên huyện còn dập nát hết cả, chẳng ăn gì , huống hồ là lên thành phố An, đường mất mấy tiếng đồng hồ liền.”

 

“Bà thế là sai !”

 

“Trưởng thôn?”

 

Mọi thấy trưởng thôn chắp tay lưng thong thả bước tới, liền vây lấy hỏi dồn dập:

 

“Trưởng thôn, ông sai là ý gì ?

 

Anh đào con Nhâm nhà Minh Khang chở lên thành phố An bán ?”

 

“Không những bán mà nó còn nhận thêm mấy đơn hàng nữa cơ.”

 

Trưởng thôn híp mắt :

 

“Đứa nhỏ đó khá bản lĩnh đấy.”

 

“Bán thì gì lạ .”

 

Vương Thúy Hoa nhỏ giọng lầm bầm một câu:

 

“6 tệ một cân thì chở cũng lấy thôi.”

 

Trưởng thôn điếc, ông liếc Vương Thúy Hoa một cái, thầm nghĩ vợ Minh Phú nhỉ?

 

Sao giọng điệu như kiểu nhà Minh Khang thế .

 

“6 tệ một cân thì lạ, nhưng nếu là 12 tệ thì ?

 

Có lạ ?”

 

“12 tệ?”

 

Mọi kinh ngạc, trời đất ơi, đào nhỏ mà bán 12 tệ ?

 

Thật giả ?

 

Vương Thúy Hoa cũng sững sờ:

 

“Lừa chắc?...”

 

Từ Nhâm trở về nhà sáng sớm ngày hôm .

 

Tối hôm cô và Trần Kiều càng chuyện càng hợp ý, đó dứt khoát ở khách sạn nữa mà theo Trần Kiều về căn hộ của cô , tâm sự thâu đêm đến tận mười hai giờ.

 

Cô đề xuất cho Trần Kiều một mô hình kinh doanh “đồ nướng tự phục vụ”, Trần Kiều giúp cô nghĩ một tour du lịch nông nghiệp hái đào một ngày ở Hương Thành.

 

Trần Kiều một chị họ xa đây hướng dẫn viên du lịch, tách riêng, thuê dài hạn một chiếc xe khách lớn của công ty vận tải, thuê một tài xế lái xe, bản hướng dẫn viên, vất vả thì vất vả thật nhưng kiếm nhiều hơn thuê nhiều, quan trọng là con tự do, áp lực của lãnh đạo bắt nọ, cũng cần vắt óc dỗ dành du khách mua sắm.

 

“Thế nào?

 

Chị sẽ một tiếng với chị họ, dù dạo chị cũng dự án gì , là dứt khoát tổ chức một đoàn khách, dẫn du khách lên nhà em hái đào .

 

Buổi trưa ăn một bữa cơm nông thôn ở nhà em hoặc trong thôn em, buổi chiều tìm một danh lam thắng cảnh quanh đó dạo, đó trở về thành phố.

 

Một tour du lịch một ngày như thế , những gia đình trẻ nhỏ khá là yêu thích đấy, dẫn trẻ con leo núi, hái đào, thưởng thức cơm nông thôn, đối với trẻ con thành phố mà là một trải nghiệm ý nghĩa.”

 

Từ Nhâm từ chối, giống như Trần Kiều , giúp đỡ lẫn mà.

 

“Được ạ, em sẽ để một khu vườn đào để phục vụ khách du lịch hái, còn giá cả thì...”

 

“Giá cả em đừng ngốc nghếch mà đặt thấp như nữa.”

 

Trần Kiều ngắt lời, giọng điệu vài phần tiếc rèn thành thép.

 

 

Loading...