“Cô tin rằng những khác cũng , miệng thì cảm ơn Từ Nhâm, cô khách sáo quá nhưng trong lòng thực đang đề phòng lắm.”
Bạn trai cô :
“Đã tâm tư của như thế mà em vẫn còn đến ?
Không sợ cừu miệng cọp ?”
“Thì mới gọi cùng đó thôi.”
Lục Văn Hân vén mái tóc dài xõa vai, hừ nhẹ một tiếng:
“Anh bảo vệ thật cho em và cái ví của em đó, nếu em sẽ cân nhắc lời cầu hôn của đấy.”
“Được .”
Bạn trai cô nhịn phối hợp.
“Em xem thử cô định diễn trò gì.
Cả ngày cứ như diễn viên kịch , rõ ràng nhà nghèo đến mức lầu cũng chẳng xây nổi mà cứ ở ngoài giả tiểu thư nhà giàu...”
Những lời phàn nàn tương tự cũng diễn một chiếc xe đa dụng bảy chỗ khác:
“Từ Nhâm đột nhiên đối xử với chúng như , mượn tiền chúng ?”
“Không lẽ thế chứ?
Cô mới trả hết nợ xong, mượn nữa ?
Cô rốt cuộc là đang cái gì nhỉ?”
“Kệ cô gì, tóm dù thế nào cũng cho mượn, đang định tích tiền mua một chiếc xe .”
“ cũng cho mượn, cùng lắm thì đào hái tự bỏ tiền túi mua.”
“Vậy cô thét lên chứ?”
“Chúng giao hẹn nhé, dù cô tìm bất cứ lý do gì cũng nhất quyết cho mượn!”
“ thì vấn đề gì, chỉ sợ Triệu Nhất Hoa bọn họ thương hoa tiếc ngọc...”
“Triệu Nhất Hoa cũng đến ?
Tự lái xe đến ?
Có ai của , mau kéo nhóm , để với .”
“...”
Hầu như tất cả đều nghĩ rằng Từ Nhâm hào phóng chào đón họ đến nhà hái đào như là vì mục đích mượn tiền.
Mọi lập một nhóm nhỏ, dọc đường cứ huyên thuyên phàn nàn và bàn bạc, chuẩn sẵn những lời thoái thác của riêng , giao hẹn lát nữa dù Từ Nhâm đưa bất cứ lý do gì thì nhất quyết cho mượn!
Kiên quyết cho mượn!
Kết quả là Từ Nhâm chẳng hề nhắc đến chuyện mượn tiền.
Cô đón họ là dẫn họ lên núi đến vườn đào nhà luôn.
“Mọi tự hái nhé, ăn bao nhiêu cứ hái bấy nhiêu, đừng khách sáo.”
Từ Nhâm đưa cho mỗi một cái giỏ nhựa màu đỏ nhỏ, còn bản cô thì cầm một cái giỏ tre lớn.
Thương Lệ Lệ giúp cô tìm vài đơn hàng nhỏ ba năm cân, hôm nay việc gì khác nên cùng các bạn học hái đào, lúc đưa họ về buổi chiều sẽ tiện đường trấn gửi bưu điện luôn.
Lục Văn Hân vẫn luôn đề phòng Từ Nhâm sẽ tung chiêu gì nên hái đào cũng chút lơ đễnh, trái bạn trai cô nếm thử vài quả , phát hiện hương vị thực sự tuyệt, bèn đút miệng bạn gái một quả.
Những quả đào nhỏ màu mã não đỏ chín mọng cành, vỏ mỏng thịt mọng, ngọt thanh nhiều nước, ngon tuyệt cú mèo luôn!
Từ Nhâm thấy đôi mắt sáng rực của Lục Văn Hân thì mỉm .
Mỗi buổi sáng cô đều rải một làn linh vụ vườn đào nhà , linh vụ khi pha loãng hiệu quả còn nghịch thiên như nữa nhưng về mặt hương vị thì phần nâng cao, thời gian bảo quản khi hái xuống cũng lâu hơn đào thông thường.
Những khác cũng , chỉ nếm thử một quả là đem lòng yêu những quả đào nhỏ trong suốt rực rỡ, ngọt ngào thanh sạch , hái ăn, đào trong giỏ mãi chẳng thấy tăng lên bao nhiêu, đều chui hết miệng .
Sau khi phản ứng , ai nấy đều chút thẹn thùng:
“Từ Nhâm ơi, đào nhà bạn ngon quá, vô ý cái là ăn nhiều .”
“Chỉ riêng phần tớ ăn thôi cũng hai cân đấy.”
“Ngày mai chắc nhiệt miệng quá.”
Từ Nhâm :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1149.html.]
“Mẹ xách một ấm hoa cúc lên đó, nếu khát thì qua uống một bát cho thanh nhiệt nhé.”
Nói thì nhưng cũng nỡ ăn tiếp nữa, hái để trong giỏ, định bụng sẽ mua mang về nhà.
Triệu Nhất Hoa hỏi:
“Từ Nhâm ơi, nhà bạn nhiều gốc đào thế , bạn định bán thế nào ?
Đã tìm đầu ?”
Cậu nghề chạy tiêu thụ, tuy tiêu thụ đồ điện máy chứ trái cây, nhưng nhân viên tiêu thụ mà, thấy cái gì cũng thể nghĩ đến đầu .
“Vâng, tiêu thụ một ít đến thành phố An , còn một ít thì đang đợi đón các đoàn khách du lịch.”
Từ Nhâm hái :
“Anh đào nhỏ dễ bán bằng đào lớn, chủ yếu là vì nó quá mềm, dễ dập nát.
Mình dự định nửa cuối năm nay sẽ ghép cành cho cây đào, sang năm tầm đến nhà là thể hái loại đào lớn .”
“...”
Mọi , trong mắt lộ rõ vẻ thể tin nổi.
Lục Văn Hân yếu ớt hỏi tiếng lòng của :
“Bạn thật sự dự định ở quê trồng đào, thành phố An nữa ?”
“Vâng, thành phố lớn chi phí đắt đỏ, áp lực lớn, hơn nữa bố chỉ là con, vườn đào sớm muộn gì cũng giao tay thôi, chi bằng tiếp quản sớm một chút, cũng để bố thảnh thơi đôi chút.”
“...”
Sao chẳng giống với những gì họ nghĩ khi đến đây thế ?
Dù thì hỏi mượn tiền họ là chuyện .
“Từ Nhâm ơi, hái đào nên bảo hái nhiều một chút về mang biếu, bao nhiêu tiền một giỏ ?
Bạn đừng là tặng nhé, phần bạn tặng bọn ăn hết bụng .”
“ đúng, cũng mua, Từ Nhâm bạn đừng khách sáo với bọn , ngoài đào ngon thế giá rẻ .”
Từ Nhâm mỉm :
“Vậy , cứ tự hái , sẽ giảm giá cho .”
Cuối cùng tính theo giá bán lẻ ưu đãi 15 tệ một cân, bán cho họ hai mươi giỏ.
Trung bình mỗi hai giỏ, mỗi giỏ xấp xỉ hai cân.
Nói cách khác, bỏ sáu mươi tệ, những ăn mang về mà còn thưởng thức một bữa cơm nông thôn cực kỳ thịnh soạn?
Trên đường trở về, khác hẳn với những lời phàn nàn khi đến, đều đang Từ Nhâm đổi nhiều.
“Cảm giác như cô lắng đọng .”
“Trước đây luôn thấy chuyện hợp với cô , hôm nay thì thấy thoải mái.”
“Đã là mỹ nữ thì chuyện gì mà chẳng thoải mái.”
“Rắm thối!
Hỏi mượn tiền ông ông thấy thoải mái ?”
“...”
“Mà Từ Nhâm bạn trai nhỉ?”
“Sao thế?
Ông định tán cô ?”
“ thì cũng đó, nhưng chắc chắn cô thèm đến .”
“ thế, mắt của cô cao lắm.
lẽ bây giờ hạ thấp tiêu chuẩn cũng nên.”
“Hay là thử xem ?”
“ khuyên ông nhất là đừng, cô nợ các công ty cho vay trực tuyến ít tiền , ông cùng cô trả nợ ?”
“Thật giả ?”
“ đoán là thật đấy, các công ty cho vay trực tuyến đòi nợ dữ dằn lắm, cô đổi lớn thế chắc chắn tám phần là bọn đòi nợ dọa cho sợ khiếp vía .”