Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1150
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:50:05
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Sao ai là cô trả hết nhỉ?
Không trả hết mà công ty cho vay trực tuyến chịu thả cô về ?
Ngay cả tiền của chúng cô còn trả thì tiền nợ công ty cho vay chắc chắn trả hết từ lâu .”
“Hy vọng là .”
Trên một chiếc xe khác, Lục Văn Hân hạ thấp lưng ghế, xuống với bạn trai:
“Hôm nay chiếm ít hời từ chỗ Từ Nhâm.
Anh thấy những gì cô là thật ?
Dự định tiếp quản vườn đào của gia đình, ở Hương Thành trồng đào luôn ?”
“Anh mà chứ?
Chẳng em chỉ cần trông chừng em và cái ví của em, để cô mượn tiền là ?”
“ !”
Lục Văn Hân vỗ trán một cái:
“Chẳng cô nửa cuối năm nay ghép cành cây đào ?
Thay đổi bộ thành đào lớn chắc tốn ít tiền nhỉ?
Có cô ngại dám mượn chúng ?
Trước đây như thế , đây cô dăm ba câu là thẳng vấn đề luôn, lý do mượn tiền thì đủ loại thượng vàng hạ cám, thèm nhắc lấy một chữ, chừng là vì chúng đòi nợ liên hồi đó cho tự ti , dù thiếu tiền cũng nỡ mở miệng với chúng nữa...”
Bạn trai cô :
“...”
Em thì là .
Lục Văn Hân càng ngẫm nghĩ càng thấy đúng như những gì đang nghĩ.
“Em thấy cô đổi nhiều quá, đồ hiệu biến mất , trang sức cũng đeo nữa.
À đúng , Thương Lệ Lệ từng , cô bán hết đồ xa xỉ .
Anh xem biến cố gì thể khiến một một lòng ở thành phố lớn, theo đuổi cuộc sống xa hoa nản lòng thoái chí trở về quê hương trồng đào?
Chẳng lẽ mắc bệnh gì ?
Loại bệnh chữa khỏi ?”
“...”
“Không !
Em vẫn hỏi cô một chút mới .”
khi mở khung đối thoại với Từ Nhâm , cô chút khó mở lời.
Hỏi thế nào bây giờ?
Hỏi thẳng thừng:
“Từ Nhâm bạn mắc bệnh nan y ?”
Nếu đây là thật, chẳng là xát muối tim ?
Cuối cùng, cô gửi một tin nhắn thoại mang tính chất thăm dò:
“Từ Nhâm ơi, vườn đào nhà bạn ghép cành gì đó chắc là tốn ít tiền nhỉ?
Nguồn vốn xoay vòng đủ ?
Nếu bạn kẹt tiền thì cứ với nhé.”
Bạn trai cô :
“...”
Trước khi đến, là ai thề thốt chắc nịch rằng tuyệt đối tuyệt đối sẽ cho Từ Nhâm mượn tiền nữa, dù cô hết lời cầu xin cũng cho mượn nhỉ?
Số đào mà những bạn học mang về nhà nhận sự đ.á.n.h giá cao nhất trí từ , hỏi mới chỉ 15 tệ một cân, ai nấy đều thấy quá hời.
Cần rằng, trong các cửa hàng trái cây ở huyện Văn, loại đào nhỏ rẻ nhất cũng bán 15 tệ một cân, nhưng dù giá cả bằng thì hương vị đào nhà Từ Nhâm ngon hơn nhiều.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1150.html.]
Giống như một bên là loại phổ thông, một bên là loại thượng hạng .
Ba cân trở lên bao phí vận chuyển đúng ?
Giao hàng trong thành phố ngày hôm đúng ?
Không thành vấn đề!
Thế là, thời gian tiếp theo Từ Nhâm ngày nào cũng bận rộn gửi bưu điện.
Ông chủ trạm chuyển phát nhanh đồ tươi sống thấy cô gửi nhiều, hơn nữa kể từ khi đào bước mùa chín, ngày nào cũng đến gửi hàng, đơn trong thành phố, đơn ngoại thành, thỉnh thoảng còn đơn ngoại tỉnh.
Một khách hàng tiềm năng lâu dài như thế , tuyệt đối thể để đối thủ cạnh tranh cướp mất, ông chủ dứt khoát bảo nhân viên chuyển phát mỗi ngày khi tan đều đến tận nhà Từ Nhâm lấy hàng.
Thấy trạm chuyển phát nhanh phục vụ tận tình như , những hộ nông dân trong thôn trồng lựu, mơ, mận, lê và các loại trái cây khác cũng thuận miệng hỏi phí chuyển phát nhanh tận nhà là bao nhiêu, qua thấy cũng đắt lắm nhỉ, gửi nhiều còn rẻ hơn trạm ở trấn nữa, thế là hỏi xin thông tin liên hệ của nhân viên chuyển phát, là gửi hàng cũng sẽ gọi họ.
Ông chủ trạm chuyển phát nhanh đồ tươi sống vì mà coi Từ Nhâm như vị phúc tinh của .
Nếu cô, trạm chuyển phát mới mở vững chân ở trấn cũng chẳng hề dễ dàng gì.
Nói chung, khách hàng cũ thường mặn mà với việc đổi công ty chuyển phát nhanh, một là chê phiền phức, hai là do tâm lý đến là nhất, nghĩ rằng khách hàng cũ tích điểm nhiều ưu đãi nhiều, đổi trạm khác chắc chẳng ưu đãi bằng.
Ông chủ vui mừng quá, giảm giá thêm một chút cho Từ Nhâm.
Từ Nhâm dù quan tâm đến một hai hào giảm giá nhưng cũng đó là lòng của ông chủ, thế là khi nhân viên chuyển phát đến tận nhà lấy hàng, cô tặng cho một giỏ đào mới hái.
Ông chủ khi nếm thử xong kéo thêm cho cô mấy khách hàng nữa.
Từ Nhâm dứt khoát lập một cái nhóm độc lập mang tên “Vườn nhà đào” bao gồm những khách hàng từng mua đào nhà , định bụng sang năm vẫn còn loại đào lớn khi ghép cành, lúc đó thể quảng cáo trong nhóm.
Sau khi nhóm , khách hàng ngày càng tăng lên — do các bạn học cũ truyền miệng kéo thì cũng là bạn bè do ông chủ trạm chuyển phát giới thiệu.
Nghiệp vụ chuyển phát nhanh triển khai rầm rộ, gia đình ba mỗi ngày đều hái đào, gửi bưu điện, vất vả nhưng vô cùng hạnh phúc.
Làm mà hạnh phúc cho ?
Mọi năm cũng bận rộn như , vất vả như nhưng vì bán cho thương lái nên tiền hàng nhận chẳng bằng một nửa năm nay.
Vất vả cực nhọc cả năm trời để gì chứ?
Chẳng là vì một vụ mùa bội thu !
Từ Nhâm đợi bố thành thạo nghiệp vụ chuyển phát nhanh xong thì giao công việc đóng thùng, gửi hàng cho ông bà, dù nhân viên chuyển phát cũng sẽ đến tận nhà lấy hàng, chỉ cần đóng gói đúng yêu cầu của cô là .
Cô chịu trách nhiệm hái đào, lúc hái tiện tay rải vài đám linh vụ để chậm độ chín của đào và giữ hương vị giòn mọng nhất.
Thoắt cái, đến ngày chở hàng lên thành phố An.
Lần , chỉ đào nhỏ nhà cô mà còn cả đào lớn nhà trưởng thôn nữa.
Dân làng thấy trưởng thôn dẫn các con trai khiêng từng sọt đào lớn lên chiếc xe tải nhỏ do Từ Nhâm thuê mới ông nhờ Từ Nhâm quảng bá đào lớn nhà ở thành phố An, hơn nữa còn quảng bá thành công !
“Lão cáo già !”
Những lớn tuổi trong thôn nhịn mà mắng trưởng thôn gian ngoan:
“Chả trách dạo thấy ông lo lắng nóng ruột gì cả, hóa là tìm đầu .”
Những dân làng cùng lứa với trưởng thôn, bá vai bá cổ em hỏi ông:
“Lão Từ , phía thành phố An thu mua bao nhiêu một cân ?
Có 18 tệ ?”
Thương lái đến tận nhà báo giá 16 tệ, đường xá xa xôi chở lên thành phố An, nếu bán 18 tệ thì chẳng thà bán cho thương lái cho xong, ít nhất cũng vất vả như thế .
Ai ngờ trưởng thôn híp mắt :
“Đợt năm trăm cân của , Nhâm nó giúp thương lượng giá 22 tệ đó.”
Hèn chi!
22 tệ một cân ?
Giá thu mua đào lớn năm ngoái cũng 22 tệ nhỉ?
Thật giả ?
“ mà lừa ?”
Trưởng thôn tự hào :
“ đây là nhờ phúc của Nhâm nó, nên trích hoa hồng cho nó một tệ một cân, phí thuê xe và tiền xăng thì hai nhà chia đôi.”