Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1157
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:50:27
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Trên đường cô thầm nghĩ mua một chiếc xe mới , cứ thuê của hãng xe mãi thì tốn kém quá.”
Mà xe thì quá bất tiện.
Nhà cô ở trong thành phố, từ làng thị trấn, từ thị trấn thành phố, xe buýt ít nhất cũng bắt ba chuyến.
trong tay cô hiện chỉ mười mấy vạn tiền mặt, tiền hoa hồng công thức kết toán đầu đợi đến giữa hoặc cuối tháng Tám, xe một chút thì tạm thời mua nổi, là mua một chiếc xe tải nhỏ thùng?
Đợi khi nhà cửa xây xong, tiền bạc dư dả hơn thì mua thêm một chiếc xe du lịch, hai chiếc xe, một chiếc giao hàng, một chiếc .
Trong lúc suy tính thì đến nhà chú Út ở khu vực phía Nam thành phố.
Chú Út của Từ Nhâm tên là Từ Minh Duệ, khi nghiệp cấp ba thì ở công ty bình nước nóng lớn nhất địa phương, bắt đầu từ công việc bốc xếp vất vả nhất, cho đến nay là chủ nhiệm xưởng lắp ráp, yếu tố may mắn, thể thiếu sự nỗ lực của bản chú.
Chú kém bố Từ mười lăm tuổi, năm nay mới ba mươi mốt, coi như là con út của ông nội Từ.
Lúc chú Út kết hôn, nguyên mới tham gia kỳ thi đại học xong, với tư cách là cháu gái ruột của chú rể, ngày kết hôn cô cùng với Từ San theo đoàn rước dâu đón dâu.
Chú Út cưới đồng nghiệp trong nhà máy, cả nhà bên vợ từ ông bà nhạc đến em vợ đều là công nhân viên của công ty bình nước nóng.
Mấy năm , công ty bình nước nóng ăn lãi, nhân viên còn mua cổ phiếu nội bộ, mà giá nhà ở huyện lỵ lúc bấy giờ cao lắm, nhà bà nhạc của chú mua mấy căn nhà trong thành phố, hai con trai mỗi một căn diện tích trung bình, còn chuẩn cho con gái lấy chồng một căn diện tích nhỏ của hồi môn, bản họ thì ở trong một căn hộ lớn bốn phòng ngủ hai phòng khách trang trí xa hoa.
Lần đầu tiên nguyên chứng kiến loại bồn cầu khi vệ sinh thể tự động xịt nước rửa m-ông, cô dọa cho thét ch.ói tai, từ đó cháu gái họ của thím Út nhạo, còn lén gọi cô là “đồ nhà quê".
Từ đó về , cô thích đến nhà chú Út nữa, thể là là sẽ , trong lòng luôn sự bài xích từ tận đáy lòng đối với cả nhà bà nhạc của chú.
Đặc biệt là khi khi Từ San thi công chức từng xách quà đến nhà chú Út thăm hỏi, hình như là nhờ bà nhạc của chú giúp đỡ gì đó, cuối cùng giúp thì , nhưng mấy Vương Thúy Hoa khoe khoang, bà nhạc của chú tán thưởng Từ San nhà bà .
Lòng nguyên thể là ghét bà nhạc của chú Út đến cực điểm.
Từ Nhâm cẩn thận xem cốt truyện, nguyên tác miêu tả cụ thể về gia đình chú Út và nhà vợ của chú, nghĩ chắc là những nhân vật tự động lấp đầy của thế giới nhỏ , quan hệ lớn đến cốt truyện chính.
Thế thì cả, hợp thì nhiều, hợp thì bớt chạm mặt.
Dù cô cũng chỉ là cháu gái của chú Út, chứ con gái ruột.
Từ Nhâm chút gánh nặng tâm lý nào lái chiếc xe tải nhỏ đến lầu nhà chú Út.
Bà cụ Khương đang đưa cháu ngoại chơi ở lầu.
Tầm tám chín giờ sáng, tuy mặt trời lên nhưng nắng lắm, bóng mát của công viên nhỏ tập thể d.ụ.c lầu, nhiều già đưa trẻ con đây chơi.
Trẻ con chơi đùa, già buôn chuyện, là những chuyện lông gà vỏ tỏi trong nhà ngoài ngõ.
“Bà nội Hạo Hạo , ông sinh của con rể bà vẫn đang ở nhà đấy ?"
“ , tuổi già sức yếu, sức khỏe lắm, ở đây thì bệnh viện cũng thuận tiện."
“Kiếm một con út thì chính là chỗ , may mà bà chồng, chỉ một ông bố chồng thôi, nếu cả hai cụ đều còn thì Yến Quần nhà bà lấy chồng phen khổ quá ."
“Khổ gì mà khổ, nhà ai chẳng già?
Chẳng lẽ vì nuôi già mà chọn một trẻ mồ côi ?
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1157.html.]
Chỉ cần hai đứa tình cảm là , chuyện liên quan gì ."
Bà cụ Khương miệng thì thông tình đạt lý, nhưng trong lòng mà thoải mái cho ?
Dù căn nhà cưới của con gái là do con rể trả , hai đứa tự trả góp, chứ của hồi môn do nhà họ Khương cho, ông bố chồng đến ở cùng con trai thì cũng là .
thông gia chỉ con rể bà là con trai, ông còn một con trai lớn nữa mà, theo lý thường thì ở cùng nhà con cả, do con cả phụng dưỡng chứ.
Chỉ vì con cả nghèo, mấy năm mắc một trận bệnh nặng nên ông cụ con út đón lên thành phố, từ đó về vẫn luôn ở nhà con rể bà.
Với tư cách là vợ, trong lòng bà sướng cho ?
Mặc dù con rể là biểu hiện của sự hiếu thảo, bà chẳng gì để .
Xét một cách khách quan, con rể nếu ngay cả bố đẻ của cũng thèm đoái hoài thì bà mới đáng lo lắng, vì ngay cả bố ruột cũng chăm sóc thì còn trông mong gì chăm sóc bố vợ?
rốt cuộc là hai con trai, cho dù ở dài ngày với con cả thì hai con trai phiên chăm sóc cũng chứ.
Chẳng , cách đây lâu bà chuyện kỹ càng với con gái, khuyên con bé hãy đưa ông bố chồng về quê ở một thời gian.
Cứ cứ ở mãi thế , quen tay việc, nghĩa vụ phụng dưỡng ông bố chồng chẳng dồn hết lên đầu con gái con rể bà ?
Gia đình cháu họ ở quê trái thảnh thơi, rõ ràng là con trưởng mà gánh vác việc ốm đau bệnh tật của bố già.
Con gái bà bảo đợi qua mùa bận rộn hái đào sẽ bàn bạc với con rể, nếu thực sự thì hai nhà phiên chăm sóc cũng .
thời gian thì thôi, quê lúc chính là mùa hái lượm bận rộn nhất, gia đình bác cả còn trông chờ vụ đào để mưu sinh đấy.
“Bà ngoại Hạo Hạo , theo thấy thì bà chính là quá dễ tính , bà vợ nào thông tình đạt lý như bà ?
Ở là nhà , mỗi ngày giúp con rể trông con, trái đón bố già sang bên cạnh chăm sóc chu đáo, đổi là á, đừng hai ba năm, hai ba ngày cũng chịu nổi."
Bà lão đang buôn chuyện với bà cụ Khương vẫn dừng miệng:
“Bà giúp hai đứa trông con, con rể bà trả bà bao nhiêu một tháng thế?"
Bà cụ Khương mà thấy thoải mái:
“ trông con giúp con gái , trông là trông cháu ngoại ruột của , còn đòi tiền?
nghỉ hưu vốn dĩ chẳng việc gì , hai nhà gần , buổi sáng sang trông Hạo Hạo, đợi chúng nó về là về nhà, cũng chẳng ảnh hưởng gì."
“Bà chẳng còn nấu cơm cho bố chồng của con gái bà ăn ?"
“Cái gọi là nấu cơm cho ông ?"
Bà cụ Khương vui , như thể bà già bằng tuổi còn dây dưa rõ ràng với lão già nào khác bằng, đối phương còn là thông gia của bà nữa, lập tức sa sầm mặt mũi, “Nhà lão già chẳng cũng sang ăn ?
Tiện tay luôn một thể thôi."
Bà lão thì chỉ chọn những gì bà thích :
“Nấu cơm trông con còn lo cả bữa trưa cho thông gia, một bà vợ như thế, con trai gặp nhỉ."