Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1159

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:50:29
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Nhâm thấy tinh thần của ông cụ cũng khá, chỉ là chân tay khó khăn, lúc nghiêm trọng thì cử động một chút cũng thấy đau.”

 

Nghe bố Từ kể, ông nội Từ thời trẻ việc hăng hái câu nệ tiểu tiết, mùa hè chê nóng, việc xong về đến nhà là dùng nước suối dội lên tắm luôn, tắm xong là trải manh chiếu ngay nền nhà chính nghỉ ngơi.

 

Cứ thế lâu dần, khí lạnh và ẩm nền đất xâm nhập cơ thể, gây bệnh thấp khớp, khi về già thì biểu hiện rõ rệt.

 

Từ Nhâm mượn ba lô lấy một chai rượu thu-ốc bổ xương loại nửa lít:

 

“Ông nội, chai rượu thu-ốc cháu mang từ thành phố An về, kiên trì uống thể trị thấp khớp ạ.

 

mỗi đừng uống quá liều, mỗi ngày một chén nhỏ là đủ .

 

Uống hết ông bảo cháu, cháu nhờ mua."

 

Ông nội Từ ngạc nhiên mừng rỡ:

 

“Thực sự trị thấp khớp ?"

 

Từ Nhâm nghiêm túc :

 

“Người phối chế loại rượu thu-ốc là một thầy đông y già, ông như ạ."

 

!

 

Cô chính là vị thầy đông y già đó đây.

 

“Rượu thu-ốc trị thấp khớp chắc là rẻ nhỉ?"

 

Ông cụ Khương trưa nay sang nhà con gái ăn cơm, ánh mắt rời khỏi chai rượu trong tay ông nội Từ.

 

Bình thường ông vốn thích nhâm nhi chút rượu, tuy đây là rượu thu-ốc nhưng cũng là rượu mà.

 

Ngửi thấy mùi rượu thơm lừng là lòng ngứa ngáy khó chịu, ông một cháu gái ngoan như thế chứ?

 

Hai đứa con trai sinh là con trai, lúc nhỏ thì nghịch ngợm phá phách, lớn lên trở thành những hũ nút, đừng là mua rượu cho ông uống, đến thăm ông bà cùng bố cũng chẳng chuyện gì để .

 

So sánh như , vẫn là ông lão họ Từ phúc thật nha, cháu trai đáng yêu, cháu gái hiếu thảo.

 

Sự ngưỡng mộ của ông hiện rõ khuôn mặt.

 

Bà cụ Khương bực đ.á.n.h ông một cái:

 

“Thu cái vẻ thèm thuồng đó !

 

Ông thấp khớp , đừng như mèo thấy cá , ngay cả rượu thu-ốc của thông gia cũng thèm, sợ cho rụng răng ."

 

Từ Nhâm :

 

“Thực rượu chỉ trị thấp khớp mà còn hiệu quả xua tan khí lạnh, hoạt huyết, mạnh gân cốt, nếu ông ngoại Khương thích thì buổi trưa uống một chén với ông nội cháu cũng ạ."

 

“Được !"

 

Ông cụ Khương lập tức đồng ý ngay, “Tiền rượu để trả."

 

Bà cụ Khương mắng thầm ông một câu “thèm rượu đến mất cả tư cách", nhưng khi Từ Nhâm định về, bà cứ khăng khăng nhét tay Từ Nhâm một bao lì xì, bảo là tiền rượu thu-ốc.

 

Từ Nhâm kiên quyết nhận.

 

Những năm qua ông nội Từ ở nhà chú Út, nhận ít sự chăm sóc của hai ông bà nhà họ Khương.

 

Chú Út thím Út ban ngày , ông nội Từ chân tay tiện, thỉnh thoảng khi bệnh thấp khớp tái phát đau đến mức dậy nổi giường, chính bà cụ Khương nấu cơm, ông cụ Khương bưng cho ông cụ ăn.

 

Bà cụ Khương trong lòng thoải mái thì cũng chỉ là thoải mái thôi, nhưng bề ngoài lúc nào cũng duy trì sự hòa thuận, chủ yếu là sợ con gái con rể khó xử.

 

Điều đáng quý .

 

Từ Nhâm thực sự chịu nhận, bao lì xì của bà cụ Khương cũng tặng .

 

Đứng ngoài ban công tiễn Từ Nhâm lái chiếc xe tải nhỏ rời , bà cụ Khương trong lòng cảm thán:

 

“Cứ bảo con nhà nghèo sớm lo toan, đây bà còn tin, giờ xem câu vẫn lý.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1159.html.]

Nhìn cháu gái nhà thông gia mà xem, hai đứa cháu trai nhà , đúng là so với thì chỉ ch-ết, hàng so với hàng thì chỉ vứt thôi mà.”

 

ngay cả là cháu gái nhà thông gia mang đồ đến, chẳng hai vợ chồng già nhà cũng hưởng lây .

 

Đợi cháu ngoại ngủ trưa dậy, bà cụ Khương dắt bé xuống lầu chơi, mang theo một ít đào xuống chia cho mấy bà lão thường ngày trò chuyện cùng .

 

Thấy bà nội Tuấn Tuấn, bà cụ Khương híp mắt :

 

“Bà nội Tuấn Tuấn , con dâu út nhà bà kiếm nhiều tiền, chắc hẳn trong nhà thiếu đào ăn nhỉ, nên để dành phần cho bà."

 

Dắt cháu nội đến muộn một bước, bà nội Tuấn Tuấn uất ức để cho hết.

 

Đừng bình thường cứ luôn miệng khoe khoang lương con dâu út cao thế thế nọ, thực là tiền tăng ca mà thôi.

 

Y tá ở huyện nhỏ, mấy đợt tăng lương thì thực lĩnh cũng đến ba ngàn tệ, còn là tiền thưởng hiệu quả công việc, tiền tăng ca.

 

Hơn nữa đơn vị của con trai út bà gần đây đang tinh giản biên chế, sa thải cũng giảm lương, thể dựa con dâu chống đỡ cả gia đình , ngoài việc chi tiêu sinh hoạt nuôi con thì còn trả nợ tiền mua nhà, trong tay cơ bản để đồng nào.

 

Anh đào là loại trái cây đúng mùa quý giá như thế, cũng chỉ thỉnh thoảng mới ăn một .

 

Đâu như bà cụ Khương, cháu họ thông gia mang đến một là hai sọt lớn.

 

“Cháu ăn đào!

 

Cháu ăn đào!"

 

Tuấn Tuấn cũng chỉ lớn hơn Hạo Hạo một tuổi, đứa trẻ năm sáu tuổi thì gì chứ, thấy nhà Hạo Hạo nhiều đào như là nằng nặc đòi ăn cho bằng .

 

“Đợi cháu về bảo mua cho."

 

Bà nội Tuấn Tuấn nghiêm mặt .

 

“Không chịu !

 

Cháu ăn bây giờ cơ."

 

Bà cụ Khương khẽ nhếch mép, sớm thế thì cố ý như .

 

Trong nhà đào thì vẫn còn ít, nhưng đó là do cháu gái thông gia mang đến, con gái con rể chắc hẳn dự định khác, ví dụ như biếu lãnh đạo, đồng nghiệp bạn bè chẳng hạn.

 

Bà mang vài quả chia cho mấy bà lão thiết thì , nhưng đối với lúc nào cũng mỉa mai bà như bà nội Tuấn Tuấn thì bà định cho .

 

Cuối cùng, bà nội Tuấn Tuấn thắng nổi cháu trai, mặt già đỏ bừng hỏi mua của bà cụ Khương một cân.

 

Bà cụ Khương dùng tiền mua một con cá diếc, một hộp đậu phụ, tối đến nấu một bát canh cá diếc đậu phụ cho thông gia và con rể bồi bổ thêm.

 

Vợ chồng Từ Minh Duệ về, thấy sọt đào tươi mọng như vẫn còn giữ độ ẩm thì mới cháu gái đến chơi.

 

Khương Yến Quần thích nhất là đào, rửa một đĩa ăn khen:

 

“Anh đào năm nay ngon thật đấy!

 

do thời tiết thuận lợi nhỉ?"

 

“Chắc !

 

Gần đây mưa nên độ ngọt cao, mùa hái đào sợ nhất là mưa."

 

Từ Minh Duệ cũng ăn vài quả, hỏi vợ:

 

“Mẹ, Nhâm Nhâm gì về tình hình ở nhà ạ?"

 

“Nói ."

 

Bà cụ Khương híp mắt kể, “Con bé bảo năm nay đào thu hoạch , bán cũng giá, nhà đang chuẩn xây nhà , bán xong đào là xây, ăn tết là thể dọn ở luôn.

 

Còn bảo sẽ để dành phòng cho các con, để tết về thể ở chơi thêm vài ngày, Hạo Hạo nghỉ hè nghỉ đông cũng thêm chỗ chơi...

 

Minh Duệ , thấy cháu gái của con hiểu chuyện, ăn việc cũng đấy, con bé mang cho bố con một chai rượu thu-ốc trị thấp khớp, là do nó mua hồi còn việc ở thành phố An, bố Yến Quần ngửi thấy mùi rượu thơm là thèm rỏ dãi , con bé cũng chẳng hề để bụng, còn bảo để hai ông bà cùng uống, uống hết nó nhờ mua...

 

Hoàn giống như lời con San San kể nha."

 

 

Loading...