Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1207
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:51:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Bạn của thị trưởng, ông Walf, thực sự hứng thú, thậm chí còn đào Từ Nhâm sang nhà máy máy đẩy lông cừu kỹ thuật viên.”
Sau khi cô là du học sinh nước ngoài, visa hết hạn thể về nước bất cứ lúc nào, ông mới từ bỏ ý định đó.
“ thể giúp cô xin một khoản giải thưởng bằng sáng chế."
Walf vì chuyện mà đặc biệt bay từ Auckland qua, đến tận nơi tìm Từ Nhâm để thương lượng, “ kỹ thuật sản phẩm thể chuyển nhượng một cho ?
Đề xuất hợp tác góp vốn bằng kỹ thuật e rằng chút khó khăn trong việc vận hành."
“Vì lý do phận của ?"
Từ Nhâm đối với chuyện cũng chút chuẩn tâm lý, đối với bản địa mà , cô là nước ngoài, nhà máy bản địa thể cho phép nhượng cổ phần cho nước ngoài .
Thay đổi góc một chút, cô thể thông cảm .
Nên cô cũng khó Walf nữa:
“Vậy thì chuyển nhượng một ."
“Cô yên tâm, về giá cả sẽ cố gắng khiến cô hài lòng."
Walf mỉm đưa tay , “Tài năng của cô Từ Nhâm khiến vô cùng khâm phục, hy vọng cơ hội hợp tác."
Từ Nhâm bắt tay ông, nghĩ đến bản 3.0 thể nâng cấp bất cứ lúc nào, cô mỉm đồng ý.
Giải thưởng bằng sáng chế xin bao nhiêu, nhưng giọng điệu của Walf thì chắc chắn là .
Còn phí chuyển nhượng kỹ thuật thì ông về bàn bạc ngay với các cộng sự, đầy mấy ngày mang theo hợp đồng và tờ séc 300.000 đô New Zealand đến tìm Từ Nhâm.
Walf thị trưởng kể nhiều về những chiến tích của Từ Nhâm, cô gan mà cẩn thận, sức mạnh vô song, võ thuật Trung Hoa, một gã đàn ông vạm vỡ nặng hai trăm cân mà cô chỉ cần một chiêu là giải quyết xong.
Một tài giỏi như , ngay cả khi ông ý đồ khác thì cũng dám tính kế, huống chi Từ Nhâm còn cho cô thêm chút thời gian, cô thể nghiên cứu máy đẩy lông điện còn tiến bộ hơn bản 2.0, Walf còn ý đồ gì khác, chỉ lấy lòng Từ Nhâm để cầu mong sự hợp tác thứ hai, thứ ba .
Đây , ông xin cho cô 300.000 đô New Zealand phí chuyển nhượng.
Có khoản thu nhập , Từ Nhâm mới cảm thấy túi tiền thực sự rủng rỉnh.
Gặp cơ hội thích hợp, cô thâu tóm một trang trại chăn nuôi quy mô tương đương nhà Hunt cũng là dư sức.
Cô dãy núi hùng vĩ trải dài hàng trăm cây ở phía xa, một nữa cảm thán:
“Giá như gần đây còn đất trống thì mấy.”
Sau khi thu, diện tích tuyết bao phủ núi ngày càng lớn, lan dần từ đỉnh núi xuống , chỉ còn chân núi là còn sót chút sắc xanh.
Trong lòng Từ Nhâm khẽ động, dạo quanh chân núi một chút.
Thời gian , bộ len cừu xén mùa xuân đều phơi khô, chỉnh lý và cuộn thành bó bán cho thương lái thu mua, nhà kho cũng dọn dẹp sạch sẽ, đợi mùa đông qua mùa xuân tới để chứa đợt len xén tiếp theo.
Trong tay cô chỉ còn công việc quét dọn.
Thực , một thợ xén lông tạm thời như cô vốn dĩ chỉ hết một mùa xuân là kết thúc.
Bà Hunt vì yêu quý cô nên mới giữ cô hết mùa đến mùa khác.
Từ Nhâm hiện tại trong tay thiếu tiền, lúc nào cũng , nhưng hiện tại cô vẫn nghĩ kế hoạch tiếp theo, việc ở trang trại Hunt cô cũng khá thích, nên định tiếp tục ở đây.
Trang trại nhỏ cũng giống như xưởng thủ công nhỏ, ngày nghỉ cuối tuần chính thức, việc thì xin nghỉ, việc thì .
Vừa Từ Nhâm xin nghỉ một ngày để lái xe máy dạo quanh chân núi ngắm cảnh, bà Hunt lập tức đồng ý, thậm chí còn :
“Nếu trời tối thì đừng vội chạy về, dải đất ở chân núi đó là tài sản của phu nhân Haigh, bà là một hiền lành, nếu trời muộn cần nghỉ nhờ hoặc gặp bất kỳ rắc rối nào khác, cháu cứ mạnh dạn tìm bà giúp đỡ, bà sẽ giúp cháu."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1207.html.]
Từ Nhâm gật đầu, khi bếp chuẩn lương khô và nước cho chuyến ngày mai, cô chị đầu bếp tặc lưỡi vài câu:
“Phu nhân Haigh là một , tiếc là lấy nhầm , gã chồng đó của bà , ôi... thật cho hết."
Từ Nhâm:
“..."
Tại cho hết thì chị cứ chứ?
Chị đầu bếp hắng giọng:
“Thấy hai mắt em sáng rỡ thế , nếu đến thế thì chị sẽ kể cho em ."
“..."
Sau khi chị đầu bếp kể xong, Từ Nhâm mới hiểu tại một vùng trang trại lớn ở chân núi như mà nuôi một con trâu con cừu nào.
Lúc chăn cừu mấy ngày cô thắc mắc :
“Rõ ràng là một vùng đồng cỏ rộng lớn như mà trống trơn, thấy một con trâu con cừu nào, chăn thả thì gọi là trang trại ?”
nếu ở thì dãy nhà gần chân núi đó thỉnh thoảng vẫn thấy khói bốc từ ống khói, chứng tỏ là sinh sống ở đó.
Hóa chồng của phu nhân Haigh là một con bạc, những năm qua, bất kể phu nhân Haigh nuôi bao nhiêu con cừu, kiếm bao nhiêu tiền đều gã mang trả nợ c.ờ b.ạ.c hết.
Nghiêm trọng nhất là mùa xuân ba năm , phu nhân Haigh thuê hai thợ xén lông, chuẩn xén lông cho sáu trăm con cừu trong nhà, thì một nhóm lạ hùng hổ xông nhà bà.
Những tay cầm d.a.o mổ dê, hung tợn xông chuồng cừu nhà bà, bắt những con cừu lớn bộ lông dày dặn lên chiếc xe tải lái đến, những con cừu non chào đời lâu thì mổ thịt tại chỗ mang như thịt dê.
Phu nhân Haigh lúc đó sợ đến ngây , đến khi định thần , chuồng cừu bừa bãi tan hoang, mà cừu thì còn một con nào.
Bà báo cảnh sát nhưng gã chồng đến muộn ngăn .
Thấy gã ánh mắt né tránh, lời lẽ ngập ngừng, sự đau lòng gặng hỏi bà mới sự thật:
“Những đó đều là chủ nợ của chồng bà, vì chồng bà trả tiền nên họ lấy cừu để trừ nợ.”
Phu nhân Haigh đau lòng khôn xiết, ốm liệt giường hai năm, năm nay mới bình phục đôi chút.
từ đó trở bà bao giờ nuôi cừu nữa, trang trại là kỷ niệm duy nhất cha để cho bà, mặc cho chồng bà thuyết phục thế nào bà cũng nhất quyết bán.
“Theo thì loại đàn ông đó còn giữ gì!
Ly hôn sống một còn sướng hơn bây giờ nhiều."
Chị đầu bếp giúp Từ Nhâm hấp bánh màn thầu thơm mùi sữa, đầy vẻ căm phẫn cho phu nhân Haigh.
Bản chị cũng vì chịu nổi gã chồng nát rượu thích đ.á.n.h mà chủ động ly hôn, đó kiên quyết rời khỏi đảo Bắc nơi chị đau lòng.
Vì thích nấu ăn nên khi đến đảo Nam chị luôn ở trang trại Hunt đầu bếp.
Chị cảm thấy những ngày tháng khi ly hôn hơn cuộc hôn nhân tồi tệ nhiều.
Nếu cuộc hôn nhân tồi tệ là nấm mồ, thì ly hôn chính là tái sinh.
“Em mà gặp bà Haigh thì nhớ khuyên nhủ bà một chút."
Chị đầu bếp bận rộn , “Phụ nữ mà, thể vì gặp một hai gã đàn ông tồi mà phủ nhận ý nghĩa cuộc sống của chính .
Rời xa những gã đàn ông thối tha đó, trời vẫn xanh, mây vẫn trắng, cuộc sống thể trôi qua rực rỡ và thú vị hơn nhiều."