Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1231

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:54:24
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con ngoài một lát."

 

Lâm Dung Lạc hất cằm về phía cửa sổ sát đất bên cạnh, “Thấy cô đưa tiền cho ."

 

Anh bình tĩnh đợi bà Lư giải thích.

 

Cách biệt bốn năm, bạn gái cũ đột nhiên tìm đến tận cửa, ném cho một xấp tiền, chuyện dù thế nào cũng thấy uẩn khúc.

 

Lư Phượng Anh nghiến c.h.ặ.t răng hàm , xấp tiền bàn mà thấy chướng mắt vô cùng.

 

Người phụ nữ đó!

 

Bất ngờ ném tiền chạy mất, khiến bà ném cũng kịp, giờ thì , con trai bắt quả tang tại trận, khổ mà .

 

“Số tiền ..."

 

Lư Phượng Anh nhanh ch.óng rà soát trong đầu một lượt, “Là thế , bốn năm , cô tìm đến , gia đình cô xảy chuyện, cầu xin cho cô vay một triệu."

 

“Ý của là, năm đó cho cô vay một triệu, hôm nay cô đến để trả ?"

 

đúng đúng!"

 

“Vậy năm đó lúc con tìm khắp đảo Đài Loan cũng thấy cô , tại với con chuyện ?"

 

“..."

 

Lư Phượng Anh giọng điệu khó khăn:

 

“Cô cho ."

 

Lâm Dung Lạc cúi mắt sáu xấp đô la Mỹ bàn, đột nhiên nhạo một tiếng, dậy :

 

“Đều coi con là thằng ngốc chắc!"

 

Nói xong, sải bước hiên ngang rời khỏi quán cà phê.

 

“Lạc Lạc ——"

 

Lư Phượng Anh cuống quýt, lo lắng con trai tìm Từ Nhâm.

 

Vội vàng nhét đô la Mỹ bàn túi xách, thanh toán tiền vội vã đuổi theo.

 

Trong lòng mắng Từ Nhâm thối đầu, đều tại cô !

 

Đã ở New Zealand bốn năm , tự dưng về gì?

 

Mắt thấy con trai và con dâu khó khăn lắm tình cảm mới ấm lên, con , chuyện nếu mà gây động tĩnh gì, bên nhà thông gia ăn ?

 

Lâm Dung Lạc lúc đầu thực sự chút bốc đồng tìm Từ Nhâm, hỏi cho rõ rốt cuộc năm đó xảy chuyện gì, rốt cuộc xảy chuyện lớn thế nào mà khiến cô cũng thèm với bạn trai chính thức như một câu lặng lẽ rời ?

 

khi gió đêm thổi qua, lập tức tỉnh táo .

 

Bây giờ sớm còn là thanh niên bốc đồng của năm xưa, bạn đời cùng suốt đời, đối phương còn đang m.a.n.g t.h.a.i con của , tư cách gì mà hỏi Từ Nhâm?

 

Nghĩ đến đây, mím c.h.ặ.t môi, căm hận đ.ấ.m một phát cột điện ven đường.

 

“Lạc Lạc ——"

 

Lư Phượng Anh bóp chiếc túi xách, dẫm đôi giày cao gót thở hổn hển đuổi theo.

 

“Mẹ, chuyện của con, đừng nhúng tay nữa."

 

“..."

 

Lư Phượng Anh nghẹn lời, trong lòng run rẩy đáp một tiếng:

 

“...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1231.html.]

Được."

 

“Chú Vương đến đón , về ."

 

“Còn con?

 

Lan Hinh ở nhà cũ..."

 

“Con về Tinh Hà Cảnh Uyển thu dọn hành lý."

 

Lư Phượng Anh trong lòng đại hỷ:

 

“Tốt , con thu dọn hành lý, cùng Lan Hinh về nhà cũ ở một thời gian."

 

Chỉ cần con trai bằng lòng sống với con dâu, sinh cho bà một đứa cháu trai mập mạp nữa, bà cái gì cũng thể quản.

 

Từ Nhâm khi cô rời , giữa nam chính và xảy một cuộc đấu trí, cô ngủ một giấc cho đến khi chuông báo thức reo, đồng hồ năm giờ rưỡi, trả phòng, tàu điện ngầm đến bến phà để bắt chuyến tàu sớm.

 

Thành phố Bình Phúc cũng là một trong những vùng thiên tai lũ lụt, nhưng so với các tỉnh thành Hoa Đông khác, tình hình thiên tai của Bình Phúc chung còn nhẹ, chỉ là vùng núi do gây lũ ống, thiệt hại khá nghiêm trọng, nhà dân thể ở , ruộng bậc thang chân núi cũng bùn đá trôi phá hủy.

 

Người dân vùng núi nhân viên cứu hộ đưa xuống thị trấn, tập trung định cư trong hội trường lớn.

 

Mỗi hộ một cái lều bạt, già trẻ nhỏ, đàn ông phụ nữ đều chen chúc một chỗ, lều bạt là bếp than của mỗi nhà, dùng để đun nước nấu cơm; lều bạt đặt bô vệ sinh của mỗi nhà.

 

Người già chân tay thuận tiện hoặc trẻ nhỏ, vệ sinh chạy nhà vệ sinh công cộng hội trường quá vất vả, đều giải quyết tại đây.

 

Mùi khói bếp nấu cơm đun nước dù cũng thể theo ống thông gió của hội trường thổi ngoài, mùi hôi thối từ bô vệ sinh thì dễ loại bỏ như .

 

Ăn uống ngủ nghỉ vệ sinh đều ở một chỗ, hơn một tuần trôi qua, thể tưởng tượng bẩn thỉu hỗn loạn và hôi hối thế nào.

 

Từ Nhâm theo địa chỉ Chu Lan đưa, hỏi thăm khắp nơi mới tìm đến đây, hiểu nhất định về môi trường mà bố nguyên đang sống hiện tại.

 

Bố nguyên tên là Từ Khải Sơn, thôn Song Dương Sơn, thị trấn Hồng Mộc Trường, huyện Hồng An, thành phố Bình Phúc.

 

Mười hai năm , vợ ông dẫn theo con gái về nhà ngoại thăm bao giờ nữa, theo chú họ ăn ở đảo Đài Loan.

 

Hai lúc đó kết hôn đăng ký, cho nên ly hôn cũng cần giấy ly hôn.

 

Vợ bỏ , cuộc hôn nhân cũng còn tồn tại nữa.

 

Hai năm đầu, ông sống trong trạng thái mơ hồ, gì cũng tinh thần, luôn cảm thấy một đàn ông to lớn mà ngay cả vợ con cũng giữ nổi, quả thực hèn nhát đến cực điểm.

 

Sau đó già mắng cho tỉnh , bảo ông bản lĩnh thì lo lụng tích góp tiền bạc, đảo Đài Loan đón dòng m-áu nhà họ Từ về.

 

!

 

Vợ bỏ , đứa trẻ dù cũng là của ông.

 

Nghĩ đến đứa trẻ, ông tràn đầy năng lực, nhưng ở cái thôn nghèo nàn vùng núi thì đến năm nào tháng nào mới tích góp đủ tiền đảo Đài Loan thăm con gái, đón con gái về?

 

Thế là ông chạy đến công trường trong thành phố cử vạn, bốc vác, trộn cát, một lòng tích góp đủ tiền đảo Đài Loan thăm con gái, nếu nó sống thì đón nó về.

 

Không ngờ tiền kiếm , ngã gãy chân .

 

t.a.i n.ạ.n lao động, công trường chịu bồi thường tiền, chỉ tận nghĩa vụ nhân đạo đưa ông đến bệnh viện, khi xuất viện, ông với đôi bàn tay trắng cùng một cái chân khập khiễng trở về thôn nhỏ vùng núi.

 

già vì chuyện mà mắng cho một trận tơi bời, chạy ngoài gì chứ?

 

Số khổ thì đừng trách chính phủ, vùng núi chính là sống dựa núi, nghĩ thông mới tranh việc với thành phố.

 

Giờ thì chứ, việc tranh , chân thì gãy !

 

Bà cụ Từ mắng xong, tìm cho ông một vợ.

 

Nghĩ bụng vợ , tâm trí của ông chắc chắn sẽ ở nhà, sẽ suốt ngày ngoài tranh việc với thành phố nữa.

 

“Lão Tam , con còn trẻ, dù cũng để cái hậu cho nhà họ Từ chúng , nhất định sẽ mở to mắt, tìm cho con một hiền huệ."

 

Bà cụ Từ nghĩ bụng con trai thứ ba của trông cũng tệ, năm ly hôn ba mươi tư tuổi, tuổi tác lớn cũng lớn, phụ nữ tuổi tái giá cũng khó, huống hồ là đàn ông.

Loading...