Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1237

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:54:36
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Con trai đúng đấy!

 

Nhà máy do cháu gái đầu tư, chúng mới là những tư cách đó nhất."

 

“Cha ơi, con bộ phận thu mua, thu mua nhiều màu mỡ lắm."

 

Con trai lớn của nhà bác hai cũng lên tiếng.

 

Đứa con trai nhỏ vỗ vỗ ng-ực:

 

“Con yêu cầu cao , cho con đội trưởng đội bảo vệ là , cần việc gì nặng nhọc, chỉ cần quản lý đám bảo vệ bên , hút thu-ốc , tự do mấy."

 

Hai gia đình rôm rả bàn tán, cứ như thể những vị trí đó giống như thịt thớt, họ chia thế nào thì chia .

 

Tiếc , họ chỉ thể mòn mỏi chờ đợi trong vô vọng mà thôi....

 

Từ Nhâm đưa cha và em trai chơi ở Đài Đảo ba ngày, ngày cuối cùng cô đưa họ dạo trung tâm thương mại lớn nhất địa phương, mua cho họ mấy bộ quần áo bốn mùa.

 

Bên New Zealand dễ dàng mua các loại trang phục từ len Cashmere len cừu, còn quần áo chất liệu cotton thì trong nước vẫn rẻ hơn, kiểu dáng cũng .

 

Còn giày da, Từ Nhâm định mua ở Đài Đảo, New Zealand vốn là quốc gia sản xuất da bò nổi tiếng, đôi ủng da bò cô mua ở Queenstown đây chỉ rẻ mà chất lượng da còn cực kỳ , về cô chỉ mua cho cha và em trai mà bản cô cũng định mua thêm mấy đôi nữa.

 

Ngoài còn một vật dụng hàng ngày và sách thiếu nhi, truyện tranh phù hợp với lứa tuổi của Từ Lâm, việc giáo d.ụ.c sớm vẫn là điều cần thiết.

 

Từ Nhâm còn đưa họ dạo thêm vài trung tâm thương mại nữa, nhưng Từ Khải Sơn và Từ Lâm ham mua sắm của cô cho sợ khiếp vía.

 

“Nhiều quá , nhiều quá !

 

Chị đừng mua nữa!"

 

“Con gái , quần áo đủ mặc là , mua nhiều lãng phí lắm."

 

Vì sợ ở thêm nữa sẽ tốn thêm tiền, Từ Khải Sơn liền hỏi:

 

“Nhâm Nhâm, vé máy bay con mua ?

 

Định đưa hai cha con chơi chán mới mua ?

 

Thôi thôi, hai cha con chơi chán , thật đấy!

 

Mau mua vé thôi, chúng sớm đến cái thành phố gì đó mà con ."

 

“..."

 

Ngày hôm , cả nhà ba chuyến bay thẳng đến Christchurch.

 

Nếu như ở Đài Đảo, Từ Khải Sơn chứng kiến bản lĩnh (tốc độ) tiêu tiền (phá của) của con gái mà vẫn còn khuyên ngăn; thì khi đến thị trấn Cook của New Zealand, theo hướng ngón tay cô chỉ, tất cả đều là tài sản của cô, ông ch-ết lặng.

 

Trời đất ơi!

 

Đất đai ở đây tính bằng mẫu, mà tính bằng héc-?

 

Bò cừu ở đây tính bằng con, mà tính bằng đàn?

 

Phóng tầm mắt xa, tất cả những nơi trong tầm mắt đều là trang trại chăn nuôi của con gái?

 

Những cánh đồng lúa mì vàng óng trải dài tít tắp đều là ruộng nương của con gái?

 

Còn cả hồ nước núi, rừng cây ăn quả ven hồ, căn biệt thự nguy nga chân núi, tất cả đều là của con gái ?

 

Mẹ ơi!

 

Đây chính là cái mà con gái gọi là “mua một ít đất" ?

 

Cái “một ít" còn lớn hơn cả thị trấn Hồng Mộc Trường nữa.

 

Kích thích!

 

Quá sức kích thích luôn!

 

Ôi trời đất ơi!

 

Từ Khải Sơn ôm ng-ực, chấn động đến mức suýt chút nữa là ngất .

 

Từ Lâm thì hưng phấn chạy nhảy tung tăng trang trại.

 

So với ruộng nương, hồ nước, nó thích trang trại chăn nuôi rộng lớn như tấm t.h.ả.m nhung hơn, mùa New Zealand đang thu, cỏ chuyển từ xanh sang vàng, bãi cỏ khô ráo và mềm mại, nó nhào lộn liên tiếp mấy vòng ngửa tênh hênh bãi cỏ khô ráo mềm mại , ngắm bầu trời xanh trong vắt, toe toét dứt:

 

“Ở đây tuyệt quá !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1237.html.]

Nhào lộn bao nhiêu vòng cũng lo va tường.”

 

Tiếc là cỏ bây giờ còn non nữa, nếu bãi cỏ lớn thế thể đào bao nhiêu rau dại cơ chứ.

 

Nghĩ đến rau dại, mắt nó sáng rực lên:

 

“Cha ơi!

 

Con quên mang xẻng nhỏ , chị ơi nhà chị xẻng nhỏ ?

 

Em nhiều loại rau dại lắm, đợi mùa xuân đến em sẽ đào rau dại, đào nhiều mang bán, bán lấy tiền mua thịt cho chị với cha ăn!"

 

Đứa bé bốn tuổi rưỡi vỗ vỗ ng-ực, khẳng định cũng khả năng giúp gia đình ăn thịt.

 

Từ Nhâm phì :

 

“Muốn ăn thịt cần dùng rau dại đổi , thấy đàn bò đàn cừu ?

 

Tất cả đều là do chị nuôi đấy, ăn thì chúng thịt một con."

 

Từ Lâm bật dậy, đôi mắt tròn xoe lập tức trợn ngược:

 

“Tất cả đều là của chị ạ?"

 

thế!"

 

“Không , !"

 

Từ Lâm chỉ vui mừng một lúc lộ vẻ khổ sở, phồng má lắc đầu:

 

“Những con chị nuôi đến Tết để bán lấy tiền chứ, thịt ăn !

 

Nếu sẽ tiền ăn Tết mất."

 

Trong thôn đều như , gà vịt ngan ngỗng lợn nuôi trong nhà thường để dành đến Tết, mang phiên chợ lớn bán lấy giá hời, đó mới đổi lấy một thứ dùng cho ngày Tết.

 

Đứa nhỏ khi lên một tuổi rưỡi ở trong chùa, theo sư cụ ăn uống đạm bạc, sống đời thanh tịnh; khi Từ Khải Sơn nhận nuôi thì chuyển xuống thôn núi, sống cuộc sống cũng khá nghèo khó.

 

Không chỉ nhà họ Từ mà các dân làng khác cũng , gia cầm nuôi trong nhà bình thường ai nỡ ăn , cùng lắm là nhặt cái trứng đem hấp bát canh trứng, còn cá thịt linh đình thì chỉ thấy bàn ăn ngày lễ Tết mà thôi.

 

Nhắc đến Tết, đứa nhỏ cảm thấy đầu óc xoay chuyển kịp:

 

“Sao em nhớ khi lũ lụt, lúa sớm ngoài đồng còn trổ bông mà, lúa mì ở đây sắp chín ạ?

 

Hơn nữa còn lạnh nữa."

 

“Bởi vì đây là Nam bán cầu mà."

 

Từ Nhâm đưa họ về biệt thự, lấy quả địa cầu phổ biến kiến thức địa lý cho đứa nhỏ:

 

“Nhìn , hiện tại chúng đang ở đây, thấy Christchurch của New Zealand ?

 

Nằm ở Nam bán cầu của Trái Đất, hiện tại ở New Zealand là mùa thu, thị trấn Cook của chúng cách Christchurch xa, dãy núi nhô lên gọi là dãy núi Alps phía Nam, chính là ngọn núi chúng mới thấy đấy...

 

Còn quê hương của chúng ở đây, đây là Bắc bán cầu, mùa của hai bán cầu Nam và Bắc là trái ngược ..."

 

Lời giải thích dịu dàng của Từ Nhâm khiến Từ Lâm đến mê mẩn.

 

“Chị ơi, chị nhiều thật đấy!

 

Đến bao giờ em mới như chị, cái gì cũng ạ?"

 

“Đi học, sách.

 

Trường học và thầy cô sẽ dạy cho em đủ loại kiến thức, em giống như một miếng bọt biển, ngừng hấp thụ kiến thức..."

 

Từ Nhâm kiên nhẫn dẫn dắt, Từ Lâm đến say mê.

 

“Chị ơi, em cũng học ạ?"

 

Nhà nó nghèo như , chắc là nuôi nổi nhỉ?

 

“Đương nhiên là .

 

Đợi Lâm Lâm qua sinh nhật sáu tuổi, chúng sẽ đến trường.

 

Trước đó, nếu em nhà trẻ cũng thể ."

 

Nhà trẻ ở thị trấn Hồng Mộc Trường theo quy định thì cần hộ khẩu của thị trấn mới , nhưng cô đầu tư mở nhà máy còn quyên góp tiền, kiếm một suất học tạm cho em trai thì gì khó khăn ?

 

 

Loading...