Thôi thị chút do dự:
“Nói thì , nhưng nó dù cũng là vợ cả con cưới hỏi đàng hoàng về, cả con lao dịch về, cứ thế chia nó ngoài thì lắm nhỉ?”
Bà lo lắng .
Con trai cả dù cũng là vì cái nhà mà lao dịch, kết quả nhân lúc nó nhà, đem phòng của nó chia ngoài, ngoài sẽ nghĩ .
“Mẹ, chuyện cứ giao cho con, con tìm tộc lão và lý trưởng.
Nếu thật sự , thì đem cả cả, hai đều chia ngoài hết.”
Thôi Xảo Xảo kiên định nắm c.h.ặ.t t.a.y.
Kiếp , cả thương ở chân trong thời gian lao dịch, vì tiền chạy chữa mà liệt thành tàn phế, bản còn lo xong, lấy dư lực lo cho khác?
Còn hai khi cưới vợ thị trấn, việc gì cũng ưu tiên nhà vợ , tin cô con lợn béo ch-ết tiệt bán cho đứa con trai ngốc của Vương viên ngoại con dâu nuôi từ bé, miệng thì hùng hổ mắng Từ thị vài câu, về thị trấn sống những ngày tháng an nhàn của .
Hoàn hề nghĩ đến việc cứu cô em gái khỏi hố lửa.
Người hai như , cần cũng !
“Cây to thì chia cành, con lớn thì chia nhà!
Từ xưa đến nay vẫn !
Như sẽ ai ở lưng bàn tán về chuyện nhà nữa.
Mẹ cứ theo con và ba.
Anh cả, hai hiếu thảo là nhất, hiếu thảo thì chia sớm cho xong, cho tất cả .”
Thôi Xảo Xảo tiếp tục thuyết phục Thôi thị, “Mẹ hãy tin con, tiếp tục để Từ thị ở nhà, tuyệt đối sẽ là một tai họa!”
Thôi thị nhớ những lương thực đứa con dâu đanh đá tiêu xài, trong lòng âm thầm lung lay.
“ mà, mấy ngày nay chị dâu con còn bữa nào cũng bột mì, cơm khô nữa , cháo nó nấu, chúng đều phần.
Quần áo của nó, cũng còn sai bảo con giặt nữa.”
“Đó là vì trong nhà sắp hết lương thực dự trữ !”
Thôi Xảo Xảo trợn trắng mắt, “Nó mà ăn tiết kiệm , thì khạp gạo sắp trống .
Còn việc nó sai con giặt quần áo nữa, đó là vì con ngoài sớm, cơ hội cho nó sai bảo thôi.”
Còn một điểm nữa, Thôi Xảo Xảo nghi ngờ Từ thị đang tính toán mưu đồ gì đó, lẽ lúc đang tìm cách để bán cô cũng nên.
Nói chừng việc nấu cháo cho cùng uống, còn mắng mỏ sai bảo cô việc nữa, đều là ý đồ khác.
E là để khiến cô mất cảnh giác, đó tìm cơ hội bán cô đây mà.
Kiếp , cô tuyệt đối sẽ để mụ đắc ý !
“Mẹ, nghĩ xem, nếu cả về, những hành động của Từ thị, chắc chắn sẽ bỏ cô thôi, đến lúc đó tìm cho một vợ hiền thục, cả những oán , mà còn cảm kích nữa.”
Còn việc cô gái nào bằng lòng gả cho cả tiện , thì .
chuyện cô cần ngay bây giờ, tránh cho cô cứ do dự mãi chịu chia nhà.
Bất luận thế nào, cô tuyệt đối sẽ để Từ thị cơ hội nhúng tay chuyện chung đại sự của thêm nào nữa.
Cái nhà , nhất định chia!
Thôi thị đôi con nhỏ, ánh mắt dần trở nên kiên định:
“Được!
Vậy thì chia nhà !
hai con vẫn thành , là cứ để nó ở chung với chúng , cưới vợ mà chia ngoài thì lắm.”
Thôi Xảo Xảo nghĩ bụng cũng , dù hai cũng việc thị trấn, bình thường về nhà nhiều, sẽ nhạy cảm với những đổi trong nhà.
Cùng lắm là cô nắm hết tiền bán đồ rừng núi trong tay là .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1248.html.]
Sau khi quyết định, Thôi Xảo Xảo liền tìm tộc trưởng và lý trưởng.
Cô cố ý tự véo mấy vết bầm tím cánh tay , chọn một bộ quần áo rách nhất, chỉ vá chằng vá đụp, mà còn ngắn mất một đoạn, khiến cô trông càng thanh mảnh, yếu ớt hơn.
Cô lau nước mắt đến nhà tộc trưởng , cầu xin tộc trưởng mặt giúp nhà cô chia nhà.
Vẻ mặt tộc trưởng chút vui:
“Anh cả cháu lao dịch nhà, hai cháu việc thị trấn, cả hai đều mặt, gì đến chuyện chia nhà!
Mẹ cháu bảo cháu đến ?”
“Tộc trưởng ông nội ơi, nhà chúng cháu thực sự sống nổi nữa !”
Thôi Xảo Xảo vô tình để lộ cánh tay đầy vết bầm tím trong ống tay áo, “Chị dâu cháu từ khi cửa, một ngày ăn bao nhiêu là lương thực, ba con chúng cháu ngày nào cũng bánh bao rau dại cám gạo, nhường khẩu phần ăn cho chị , nhưng chị chê lương thực thô rát họng, nhất quyết đòi ăn lương thực tinh, lương thực tinh đủ thì lấy lương thực thô đổi.
Mới xong vụ xuân, khạp lương trong nhà thấy đáy , những ngày tiếp theo đây!
Chị bắt nạt cháu và ba, bắt chúng cháu dậy sớm thức khuya việc thì , nhưng ngay cả cháu cũng...
Mẹ cháu đói đến ngất mấy , cháu sĩ diện, đem chuyện nhà đến phiền tộc trưởng ông nội, nhưng cháu thì nổi nữa , cứ thế tiếp tục, đợi cả cháu về, ba con chúng cháu ch-ết đói thì cũng chị dâu hành hạ đến ch-ết mất thôi!”
Tộc trưởng đến đây, thần sắc nghi hoặc:
“Vợ thằng Mạnh Cẩn là như ?
Chẳng hồi ở nhà ngoại nó việc giỏi lắm ?
Thường xuyên tìm đồ núi mà?
Có khi nào là vì nó to khỏe, ăn khỏe nên mới ăn nhiều ?”
Vợ tộc trưởng từ trong phòng bước :
“Thế thì cũng thể để nó ăn chứ, Quý Khang, Xảo Xảo gầy đến mức nào kìa.
Theo thấy, nếu Thu Hoa thực sự chia nhà, là ủng hộ bà .
Thằng Mạnh Cẩn hiền lành, đợi nó về, chắc gì lời lão nương lời vợ nó, chẳng thà nhân lúc nó nhà, đem nhà chia cũng .”
“ mà...”
Tộc trưởng định , gì chuyện đem con trai cả chia ngoài, khắp làng Đại Oa cũng tìm ví dụ nào như thế.
“Tộc trưởng ông nội ơi, cầu xin ông!
Hãy giúp nhà cháu một tay !
Sau cháu nhất định sẽ báo đáp ông.”
Thôi Xảo Xảo “pạch” một cái quỳ xuống mặt tộc trưởng, bi thương lóc kể lể:
“Không chia chị dâu ngoài, chúng cháu thực sự sống nổi nữa !”
“Đứa trẻ ngoan mau dậy !”
Vợ tộc trưởng xót xa đỡ cô dậy, “Đừng sợ!
Bọn sẽ giúp cháu.”
Từ Nhâm tin chia nhà, là chiều ngày hôm .
Cô xuyên qua đây mấy ngày nay, cố gắng duy trì thiết lập nhân vật của nguyên , ngoài nhiều, tránh để cô em chồng sinh nghi.
cô cũng hề rảnh rỗi, ban ngày ngủ bù, nửa đêm thì ngâm thu-ốc tắm để giảm béo.
Cũng là vì xinh , chủ yếu là béo đến mức , các chức năng của cơ thể đều vấn đề hết .
Ngày xuyên qua đây, cô tự bắt mạch cho .
Hay lắm!
Viêm khớp, cao huyết áp, hạ đường huyết, giãn tĩnh mạch, chàm viêm da...
Một đống các bệnh mãn tính do béo phì gây .