Từ Nhâm xoa đầu bé:
“Cảm ơn Cẩu Đản nhé, nhưng ngày mai thím nhặt củi, củi vẫn còn đủ dùng, thím tìm hạt của một loại cây gọi là hạt thầu dầu, nó trông thế , các cháu thấy bao giờ ?"
Nói , cô lấy mấy hạt thầu dầu, vỏ ngoài của hạt thầu dầu gai, bóc lớp vỏ gai sẽ lộ nhân hạt màu vàng nâu vân bên trong.
Nghĩ bụng bọn trẻ thường xuyên chạy nhảy núi sông, vì tò mò hưng phấn mà hái những quả cầu gai nhỏ cũng chừng.
Tuy nhiên, ba đứa Cẩu Đản khi nhận diện xong đều lắc đầu:
“Chưa thấy cái bao giờ ạ."
Từ Nhâm cũng thất vọng, :
“Không , thím tự tìm."
“Thím Nhâm Nhâm, chúng cháu tìm cùng thím nhé!"
“ !
Chúng cháu cùng tìm, đông thì sức mạnh lớn!"
Ba đứa nhất quyết cùng Từ Nhâm tìm hạt thầu dầu, hẹn ước ngày mai sẽ đến thật sớm, cùng chạy vèo về nhà.
Ngày hôm , Từ Nhâm chuẩn xong đồ dùng lên núi thấy tiếng chuyện của ba đứa Cẩu Đản ngoài sân.
“Đến sớm thật đấy!
Đã ăn cơm ?"
Từ Nhâm đưa cho mỗi đứa một cái bánh bao ngũ cốc thô.
Cô tranh thủ nhiều loại bánh bao , loại ngũ cốc thô, loại rau dại, còn cả nhân táo đỏ và hạt óc ch.ó.
loại cô tạm thời mang , để trưa ăn cơm .
“Thím họ lớn, chúng cháu ăn ạ."
Cẩu Đản lấy một quả trứng gà đưa cho Từ Nhâm, “Đây là cháu đặc biệt luộc gửi thím Nhâm Nhâm ạ."
Mẹ Cẩu Đản tối qua Cẩu Đản về kể bữa tối ở chỗ Từ Nhâm cá cơm khô, nghĩ thầm để Từ Nhâm tốn kém ít, sáng nay đặc biệt dậy sớm luộc một quả trứng gà bảo Cẩu Đản mang qua.
Thiết Oa và Hổ T.ử cũng mang đồ đến cho cô.
“Thím Nhâm Nhâm, đây là bánh đậu xanh chú út cháu mang từ thị trấn về, bà cháu cất kỹ nỡ cho chúng cháu ăn, hôm nay cuối cùng cũng hào phóng một , thím mau nếm thử !"
“Thím Nhâm Nhâm, đây là bánh rau mặn cháu tự , thím ăn lúc còn nóng !"
Từ Nhâm sáng sớm tự bồi bổ cho , mà ăn hết bấy nhiêu đồ, nhưng cô từ chối, mỉm nhận lấy và :
“Về cảm ơn , cảm ơn bà giúp thím, đầu tiên thím xin nhận, đừng khách sáo như nữa!"
Thấy cô nhận đồ, ba nhóc tì cũng yên tâm nếm thử cái bánh bao cô chia cho bọn chúng.
“Thím Nhâm Nhâm, bánh bao thím cũng ngon thế ạ!"
“Ngon hơn cháu nhiều quá!"
“Thím họ lớn của cháu món gì cũng ngon hết!"
Từ Nhâm nhịn tiếng, đều nịnh nọt quá !
cũng hẳn là nịnh, lúc nhào bột mì thô cô trộn thêm ít bột mì trắng, bột lên men dẻo dai, xốp mềm, đến mức đau cổ họng.
Một lớn ba nhỏ gùi gùi lưng, trong gùi đựng dây gai buộc củi và các dụng cụ khác, lên núi.
Thôi Xảo Xảo đang chuẩn lên núi thấy bóng lưng bọn họ thì kinh sợ:
“Từ thị chẳng lẽ định mang đám Cẩu Đản bán ?”
Kiếp cô nhanh chân hơn bước ngoặt phận mà thuyết phục chia nhà, Từ thị tìm cơ hội bán cô , liền đ.á.n.h ý đồ lên đám trẻ trong làng?
Thôi Xảo Xảo càng nghĩ càng hoảng, còn tâm trí lên núi nữa, đầu chạy thẳng đến nhà Cẩu Đản báo tin.
Từ Nhâm dẫn ba nhóc tì lên núi.
Bình thường bọn chúng cũng thường xuyên lên núi đào rau dại, nhặt củi, móc trứng chim, con đường thuộc lòng .
Cẩu Đản dẫn Từ Nhâm đến căn cứ bí mật nhặt củi của bé:
“Thím họ lớn , củi ở đây phơi khô , nhặt về cần phơi nữa, trực tiếp đốt luôn."
Từ Nhâm khen bé vài câu, nhưng hôm nay cô chủ yếu đến để tìm hạt thầu dầu, hạt cây gai dầu, việc nhặt củi vội.
Cô định tiếp trong thì Cẩu Đản níu ống tay áo :
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1256.html.]
“Thím họ lớn, vùng núi nguy hiểm gì, nhưng nếu sâu nữa là rừng sâu , ở đó hổ ăn thịt và cả sói nữa, !"
Từ Nhâm gật đầu, cho dù cô cũng dự định một , sẽ mang theo ba đứa trẻ mạo hiểm.
“Thím chỉ tìm quanh đây thôi, rừng sâu."
Ba đứa trẻ cùng tìm với cô, miệng lầm bầm:
“Quả cầu gai nhỏ...
ở nhỉ?"
Thiết Oa thở dài:
“Giá mà nó to hơn một chút thì !
Quả cầu gai lớn thì cháu , rìa rừng sâu cây hạt dẻ, quả hạt dẻ rụng xuống khi bóc vỏ gai cũng trông thế ."
Nhắc đến hạt dẻ, nhóc tì thèm thuồng, cái miệng nhỏ liến thoắng kể về mùa thu những năm , đem hạt dẻ nhặt đặt bên đống lửa nướng, nướng chín bóc vỏ ăn, thơm lừng luôn.
“Hạt dẻ nướng thì thấm thía gì!"
Hổ T.ử , “Lúc Tết, tớ bóc vỏ hạt dẻ hầm cùng với thịt, món đó mới gọi là thơm nhé!"
Thiết Oa và Cẩu Đản ném cho một cái oán hận:
“Hầm cùng với thịt thì thể thơm ?
Cậu thắng !”
Từ Nhâm mà vui vẻ, đề nghị:
“Vậy mùa thu năm nay các cháu dẫn thím hái hạt dẻ, thím mời các cháu ăn món hạt dẻ hầm gà."
Hạt dẻ hầm gà?
Ba đứa trẻ đồng thanh nuốt nước miếng, nghĩ thôi thấy ngon !
Từ ngày hôm đó, bọn chúng ngày nào cũng mong ngóng mùa thu đến!
Mỗi ngày việc đầu tiên khi ngủ dậy là hỏi nhà:
“Mẹ ơi, mùa thu đến ạ?"
“Cha ơi, con thấy lạnh quá!
Có mùa thu đến ?"
“Bà ơi, hôm nay mát mẻ thế , mùa thu tới ạ?"
“..."
Bậc trưởng bối trong ba nhà đều cạn lời:
“Mùa thu gì chứ?
Mùa hè mới chỉ bắt đầu, thấy lúa ruộng còn đang xanh mướt !"
lúc , bọn trẻ vẫn nghĩ xa đến thế, chỉ thấy vui, chơi cùng thím họ lớn (thím Nhâm Nhâm) thật là thích!
Mùa thu hái hạt dẻ còn thịt gà để ăn!
Ơ, khoan ——
“Thím họ lớn, cháu nhớ nhà thím nuôi gà !"
Từ Nhâm:
“..."
Ờ, gà của cô đều đang trong kho hệ thống.
“Thím định mấy ngày nữa lên thị trấn, bắt mấy con gà con về nuôi, nuôi đến Tết chẳng là thịt ăn ?"
“Bây giờ còn gà con để bắt ạ?"
“Có chứ!"
Không cũng biến cho nó !
Cả nhóm tán gẫu tìm hạt thầu dầu.
Ba đứa trẻ chịu trách nhiệm tìm hạt thầu dầu đặc điểm rõ rệt, cô ngoài tìm hạt thầu dầu còn đang tìm hạt cây gai dầu.