Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1257

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:55:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“So với vẻ ngoài vỏ gai của hạt thầu dầu, hạt cây gai dầu dễ nhận diện như , nhưng cô nhớ gà thích nhân hạt gai dầu, mang theo một mùi thơm của dầu, gà rừng núi chắc cũng .”

 

Thế là, cô chỉ tìm thực vật mà còn tìm dấu vết của gà rừng.

 

Xung quanh nơi gà rừng tổ hoặc thường xuyên xuất hiện, lẽ sẽ tìm thấy cây gai dầu.

 

Tìm gà rừng, một là dấu chân, hai là phân.

 

Vừa để ý một chút, tổ gà rừng thấy , ngược phát hiện một ổ lợn rừng, hai lớn sáu nhỏ tổng cộng tám con lợn rừng đang quây quần bên ổ gặm khoai mài.

 

Nhìn thấy con , con lợn đực dẫn đầu đầu định tấn công bọn họ.

 

“!!!"

 

Ba đứa trẻ sợ đến mức mặt cắt còn giọt m-áu, hai chân run cầm cập.

 

“Thím Nhâm Nhâm, chúng mau chạy thôi!

 

Răng nanh lợn rừng sắc lắm, thể húc lòi ruột đấy!"

 

“Không kịp nữa !"

 

Từ Nhâm ôm từng đứa trong ba đứa trẻ lên cây, “Các cháu trốn kỹ cây, nhất định ôm c.h.ặ.t cây, thím bảo xuống thì xuống."

 

“Thím họ lớn, còn thím?"

 

“Thím sẽ giải quyết chúng!"

 

Từ Nhâm vứt gùi xuống, vén cao tay áo, khởi động cổ tay, cổ chân, đợi con lợn rừng lớn đang thở phì phò mùi hôi thối lao đến mặt , cô giơ chân đá mạnh một cái, đá con lợn rừng bay bổng lên, đó “Bành" một tiếng, rơi trúng ổ của chúng, sáu con lợn con trong nháy mắt đè ch-ết mất bốn con...

 

Con lợn cái phát điên , móng cào cào mặt đất, hung hãn lao về phía Từ Nhâm, vẻ như húc ch-ết cô thì chịu thôi.

 

Từ Nhâm xoay một cái, vòng lưng nó, bồi thêm một cái đá m-ông.

 

Con lợn cái đá bất ngờ, lảo đảo vài cái, kịp phanh , đ.â.m sầm cây lớn phía , ngay lập tức ngất xỉu tại chỗ.

 

Từ Nhâm tìm dây gai, trói hai con lợn con còn sống , trói luôn con lợn cái đang ngất xỉu.

 

Lúc mới bảo ba đứa trẻ xuống cây.

 

Cẩu Đản và hai đứa bạn ôm cây mà đờ đẫn cả , cho đến khi Từ Nhâm gọi bọn chúng mới hồn.

 

Run rẩy tụt xuống cây, từng đứa trân trân, trong lòng đứa nào nghĩ:

 

“Vợ chú Mạnh Cẩn thực sự thực sự quá lợi hại!

 

Thậm chí một chân đá ch-ết lợn rừng!

 

Còn lợi hại hơn cả truyền thuyết một cái m-ông ch-ết lợn rừng nữa!”

 

“Vợ Mạnh Cẩn ——"

 

“Cẩu Đản ——"

 

“Thiết Oa ——"

 

“Hổ T.ử ——"

 

Ở lối núi vang lên tiếng gọi của phụ ba đứa trẻ.

 

Ba đứa trẻ hưng phấn chạy qua đón:

 

“Chúng con ở đây!"

 

“Cha, , đều đến thế ạ?"

 

“Bà ơi, bà cũng đến ạ?

 

Mọi chúng con săn lợn rừng ?"

 

“Lợn rừng gì cơ?"

 

Đám phụ lên núi tìm thì mù mờ, đó lo lắng kéo bọn chúng kiểm tra từ xuống :

 

“Các con gặp lợn rừng ?

 

Không lợn rừng thương chứ?"

 

“Vợ Mạnh Cẩn ?"

 

“Cha, chúng con hết!

 

Thím Nhâm Nhâm ôm chúng con lên cây trốn ."

 

“Thím họ lớn cũng , thím lợi hại lắm!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1257.html.]

Một chân đá ch-ết lợn rừng !"

 

thế!

 

Một chân một con lợn rừng lớn là mất mạng luôn!

 

Còn đè ch-ết mấy con lợn con nữa cơ!"

 

Mọi :

 

“???"

 

Mãi đến khi tới hiện trường, thấy con thì ch-ết, con thì xỉu, hoặc trói kêu o o ngừng, mới thực sự tin rằng, vợ Mạnh Cẩn một hạ gục cả một ổ lợn rừng gồm hai lớn sáu nhỏ.

 

“!!!"

 

Mọi kinh ngạc đến mức mất cả tiếng , một lúc lâu mới tìm giọng :

 

“Những... những con lợn rừng đều do một vợ Mạnh Cẩn giải quyết ?"

 

“Vợ Mạnh Cẩn, cô thương chứ?"

 

“Vợ Mạnh Cẩn, sức lực cô cũng lớn quá !"

 

Mấy gã đàn ông trong làng đồng loạt lùi một bước, trong đầu lóe lên một ý nghĩ:

 

“Sau đắc tội ai cũng tuyệt đối đừng đắc tội vợ Mạnh Cẩn!

 

Một con lợn rừng lớn thế mà còn đá ch-ết một chân, nếu bằng thì chẳng đá nát bấy .”

 

Đặc biệt là mấy gã góa vợ trong làng và những kẻ lông bông suốt ngày lêu lổng, cưới nổi vợ, đó thấy vợ Mạnh Cẩn một tách sống ở căn nhà cũ chân núi, thể nảy sinh ý đồ xa, nhưng ngày hôm nay, những kẻ thấy Từ Nhâm đại khái sẽ kẹp chân , thấy từ xa tìm đường né tránh, quá hung dữ !

 

Còn dữ hơn cả hổ cái.

 

Trong làng góa phụ, hà tất khó mạng nhỏ của !

 

Từ Nhâm đám đàn bà vây quanh ở giữa, quan tâm hỏi cô thương , mà lợi hại thế các thứ;

 

Đàn ông khi kinh ngạc, dùng cành cây, dây leo tại hiện trường bện thành hai chiếc cáng, giúp khiêng hai con lợn rừng lớn xuống núi, lợn con thì dễ giải quyết hơn, xách ngược chân buộc đòn gánh mà khiêng .

 

Từ Nhâm nhặt cái gùi đất lên Thiết Oa giành lấy:

 

“Để để !

 

Vợ Mạnh Cẩn cô vất vả ."

 

“Vợ Mạnh Cẩn cô còn nhặt củi ?

 

Để nhặt giúp cho, cô mau về nhà nghỉ ngơi !"

 

đúng!

 

Chúng nhặt giúp cô."

 

Từ Nhâm:

 

“..."

 

Nhịn hỏi:

 

“Sao săn lợn rừng ?"

 

Vả , từ lúc gặp lợn rừng đến lúc giải quyết chúng, còn đến năm phút, cho dù bọn họ đang việc chân núi cũng thể nhanh và chạy lên đây như chứ?

 

“Ờ..."

 

Mọi lúc mới nhớ nguyên nhân chuyến lên núi của họ.

 

“Ha ha!

 

Một sự hiểu lầm, một sự hiểu lầm thôi!"

 

Mẹ Cẩu Đản ngượng ngùng khan hai tiếng xua xua tay, “Cô em chồng của cô nghĩ thế nào, cứ khăng khăng cô định mang đám Cẩu Đản bán.

 

, chuyện đó thể nào xảy , cô đối xử với đám trẻ Cẩu Đản thế nào chúng đều thấu hết mà."

 

Người sẵn lòng dùng cơm khô, cá lớn để tiếp đãi lũ trẻ thì thể tâm địa xa như .

 

chồng cô thà tin là còn hơn tin là , cứ bắt cô đuổi theo xem .

 

Mẹ Thiết Oa và Hổ T.ử , trong lòng chút hổ thẹn, bọn họ cũng là một trong những thuộc nhóm “thà tin là còn hơn tin là " đó, chỉ tự đến mà còn ruộng gọi cả chồng cùng.

 

Vợ Mạnh Cẩn trông quá vạm vỡ, vạn nhất xảy xung đột thì lo đ.á.n.h cô.

 

Không ngờ gây một hiểu lầm tai hại thế .

 

 

Loading...