Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1264

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:55:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Nên thế."

 

Thôi Mạnh Cẩn tựa chiếc gối kê cao, đôi mắt đen láy dừng khuôn mặt trắng trẻo của Từ Nhâm.

 

Sáng sớm ngày thứ hai khi cưới lao dịch , đêm động phòng của hai vì cô tới tháng mà gác , trong ánh nến lung linh nhớ rõ mặt mũi cô thế nào, cảm giác so với hiện tại thì béo hơn một chút, đen hơn nhiều.

 

“Thời gian qua cực cho em .

 

Đợi chân khỏi, lúc rỗi việc sẽ lên trấn nhận thêm việc thuê, kiếm tiền trả củ nhân sâm."

 

Anh nhẹ nhàng nhưng kiên định hứa hẹn.

 

“Được."

 

Từ Nhâm mỉm đáp .

 

Thấy sắc mặt hồng hào hơn nhiều so với ngày đưa đến y quán trấn.

 

Không uổng công mấy ngày nay cô mượn bếp lò của quán trọ, ngày nào cũng hầm canh bồi bổ cho , còn dựa theo tình trạng cơ thể của mà bỏ thêm mấy vị thảo d.ư.ợ.c điều lý cơ thể canh, chỉ sắc mặt hồi phục, mà dường như cũng thêm vài lạng thịt.

 

vẫn còn quá gầy, lúc giúp lau quần áo, chạm thấy cứng nhắc, hầu như chỉ xương, sờ thấy xót xa.

 

Về nhà bồi bổ thêm cho .

 

Cô cần giảm cân, cần tăng cân, nhiệm vụ của hai vợ chồng họ đều gian nan đây!

 

Bốn ngày , vợ chồng Từ Nhâm trở về làng Đại Oa, xe ngựa đưa hai thẳng tới cửa nhà ở cuối làng.

 

Phu xe vốn giúp đỡ một tay, ngờ Từ Nhâm nhẹ nhàng bế bổng đàn ông lên, hề khựng mà bế nhà, đặt lên giường.

 

Phu xe:

 

“!!!"

 

Trời đất!

 

Sức lực của phụ nữ hề nhỏ nhé!

 

Thôi Mạnh Cẩn mặt đờ đẫn:

 

“..."

 

Quen !

 

Những ngày chữa trị ở quán trọ huyện, thường xuyên cô bế qua bế để ga giường, tắm thu-ốc, thực sự là quen !

 

Trả tiền xe, tiễn phu xe , Từ Nhâm xách một đống đồ mua ở huyện nhà, thì đám hàng xóm láng giềng thường ngày qua kéo tới thăm Thôi Mạnh Cẩn.

 

“Vợ Mạnh Cẩn, thầy thu-ốc huyện ?

 

Chân của Mạnh Cẩn chữa khỏi ?"

 

“Chữa ạ, chỉ cần ba tháng tới tịnh dưỡng cho thể hồi phục như ."

 

“Thế thì !

 

Thế thì !"

 

“Nhâm , mấy ngày em nhà, việc đều cả, gà vịt lợn con mấy đứa trẻ nhà Cẩu Đản còn cho ăn tích cực hơn cả chị đấy."

 

“Đa tạ chị!

 

Cũng cảm ơn mấy đứa nhỏ giúp em với ạ!"

 

“Cảm ơn gì chứ!

 

Việc tiện tay mà."

 

“Mạnh Cẩn, thế cứ tịnh dưỡng cho nhé, hôm khác chúng tới thăm."

 

Sau một hồi hỏi han tình, cuối cùng cũng tiễn những dân làng quan tâm, tò mò và nhiệt tình hết.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1264.html.]

Từ Nhâm thở phào nhẹ nhõm, bắt đầu dọn dẹp nhà cửa, nhóm lửa đun nước nấu cơm tối.

 

Thôi Mạnh Cẩn giường, lặng lẽ mái nhà tranh đầu, lòng đầy suy tư.

 

Trên đường từ huyện về, mới vợ trong nhà chia ...

 

Không, chính xác mà , là nhà cả bọn chia ở riêng, thằng Hai, thằng Ba, con Út vẫn ở cùng .

 

Tại chia như thế?

 

Vợ tự giễu , là vì cô ở nhà lười biếng thích ăn diện, lọt mắt nên mới chia nhà.

 

chân tuy thương, nhưng mắt mù.

 

Thật sự lười biếng mà bỏ tiền thuê bếp lò của quán trọ, dậy sớm phố mua nguyên liệu về hầm đồ bổ cho ?

 

Thật sự lười biếng mà bài trí nhà cửa ngăn nắp như thế , còn nuôi cả một đàn gà vịt và lợn con ?

 

Thật sự lười biếng mà cam lòng lấy nhân sâm để trừ tiền khám thu-ốc cho ?

 

Từ ngày kéo đôi chân tàn phế đẫm m-áu trở về cho đến nay, thấy cô mua cho món bánh kẹo, gà vịt đang thịnh hành huyện, bộ đều mua đồ bồi bổ cho , sắm sửa vật dụng cho gia đình và quà cáp biếu xén, còn cắt mấy miếng vải may cho mấy bộ quần áo mới.

 

Giờ đây, đồ mặc , từ đầu đến chân thể đều là do vợ dùng tiền bán nhân sâm sắm sửa cho.

 

Thôi Mạnh Cẩn cụp mi mắt, hàng mi đen dài che vành mắt đang ửng đỏ.

 

Anh chỉ là từ nhỏ chuyện, chứ kẻ ngốc.

 

Anh nhà họ Thôi lao dịch ở mỏ đá đen, suýt chút nữa hầm đá sập chôn vùi đất, từ cõi ch-ết trở về, nhận một lời hỏi thăm của già, một câu quan tâm của chị em, đón chờ là căn nhà tranh khi chia gia sản, cùng với vợ một gánh vác cả gia đình , bảo lòng thể dễ chịu cho ?

 

Chẳng trách cô gầy nhiều so với ngày cưới như , thời gian qua chắc hẳn là vất vả lắm?

 

Đôi chân của là do vợ quyết đoán giữ .

 

Vị ngự y già ngay ngày đầu tiếp nhận , đôi chân nếu chữa, nhiều nhất cũng chỉ sống ba năm.

 

, mạng của là do vợ dùng nhân sâm đổi về!

 

Anh nợ gì nhà họ Thôi cả.

 

Mẹ già vẫn còn đó, hàng năm tiền phụng dưỡng nên đưa sẽ thiếu, nhưng cũng sẽ đưa nhiều hơn các chị em khác.

 

Ngày nào già còn nữa, sự ràng buộc giữa và nhà họ Thôi sẽ càng ít .

 

Từ nay về , xứng đáng để hết lòng che chở, dịu dàng đối đãi chỉ duy nhất vợ .

 

Từ Nhâm nhận thấy đồng chí Mạnh Cẩn dạo gì đó ——

 

Người nhà họ Thôi ngày hôm tới thăm, đanh mặt , lời ít đến t.h.ả.m hại.

 

Đối phương mười câu, đáp một câu ngắn gọn súc tích, giống hệt như “ gỗ" mà bà Thôi vẫn mắng là “ba gậy đ.á.n.h một cái rắm".

 

chỉ hai vợ chồng ở nhà, lời thực cũng ít, ít nhất là cô cũng đều hưởng ứng.

 

Từ Nhâm xoa cằm, trăm phương ngàn kế cũng hiểu nổi.

 

Người “tàu ngầm" chẳng lẽ còn phân trường hợp, phân đối tượng ?

 

Thôi kệ, thích thì nhiều một chút, thích thì ít , đây cũng chẳng vấn đề gì lớn.

 

Bà Thôi tuy quen với sự lầm lì của con trai cả, nhưng thấy đối với ngay cả một nụ cũng , khỏi tức giận, đường về càu nhàu với thằng Hai, thằng Ba:

 

“Chắc chắn là họ Từ gì đó mặt thằng Cả, nếu các con tỏ thái độ với như thế?

 

Chúng vòng nửa làng mới tới thăm nó, nó mời chúng , thì cũng cho một nụ chứ?

 

Uổng công thằng Hai còn nhớ đến nó, xách nửa cân bánh ngọt tới.

 

Con Út đúng đấy, đến thăm là , tặng quà cáp gì, tặng cũng chẳng cái tiếng lành gì.

 

Cho gà ăn nó còn đẻ thêm cho vài cái trứng, cho cái khúc gỗ mục đúng là phí tiền, chẳng khác nào ném xuống nước..."

 

 

Loading...