Từ Nhâm hai lời, lấy một túi tiền nhét tay :
“Cầm lấy, cho em lộ phí.
Có đủ thì cũng chỉ ngần thôi, tiêu xài tiết kiệm chút nhé.
Chị dâu dự định vụ thu sẽ xây nhà, về sẽ để dành cho em một gian phòng sách sáng sủa.
Em cứ yên tâm ôn thi , theo chị thấy, việc học căng thẳng thì tạm thời đừng về nhà nữa, việc đồng áng bận xuể thì chị sẽ thuê vài giúp bà."
“Cảm ơn chị dâu."
“Cảm ơn gì chứ!"
Chỉ cần chồng đừng cứ lưng mắng cô là con dâu ngang ngược, đừng chê cô hư đứa con cả và con út nhà bà là .
Từ Nhâm khoát tay, bế con rảo bước về nhà.
Cô sang nhà Hổ T.ử đặt một tấm đậu phụ, hai cân đậu phụ rán.
Gặt mùa , bên nhà đẻ cô chắc chắn sẽ mấy thanh niên khỏe mạnh sang giúp gặt lúa, đông thì thức ăn cũng chuẩn nhiều hơn.
“Nhóc con, đừng cứ gặm vai mãi thế, bẩn lắm ?"
Về đến nhà cho con uống vài ngụm nước, nhét cho nó một thanh bánh quy mài răng tự , Thôi Mạnh Cẩn cũng về.
Anh ruộng khô xem qua, thấy cao lương và đậu nành còn vài ngày nữa mới thu hoạch .
Nghỉ ngơi một lát đầm sen bẻ ngô, đào khoai môn.
Ba năm qua, hai vợ chồng khai khẩn hết vùng đất quanh đầm sen thành ruộng nước, hạng thượng đẳng thì cũng là trung đẳng.
Mua một cái hồ sen mà thêm bao nhiêu ruộng , khiến dân làng ngưỡng mộ thôi, thèm đến mức họ cũng mua hồ sen , hồ trồng sen nuôi cá, ven hồ khai khẩn thành ruộng nước, bao!
kể từ khi đầm sen tập thể của hai thôn Đại Oa và Tiểu Oa hoạt động ba năm , hồ sen trong thôn dễ dàng bán ngoài nữa, cái đầm sen tư nhân duy nhất của nhà Thôi Mạnh Cẩn mà thực sự ngưỡng mộ!
cũng chỉ thể ngưỡng mộ thôi, ai dám lưng , một là đầm sen tập thể giúp nhà nhà đều kiếm nhiều tiền hơn cả thuê trấn, hai là phương pháp ủ phân mới giúp mùa màng của họ tăng sản lượng, ăn cơm no.
Dù gạt bỏ ân tình đó nữa, thì với thủ phi phàm của vợ Mạnh Cẩn —— một cước đá bay một con lợn rừng trưởng thành, họ cũng chẳng dám gây chuyện.
Vì , nhà Từ Nhâm mấy năm qua sống an nhàn.
“Mặt đỏ hết cả lên ."
Thấy chồng cửa, Từ Nhâm xót xa rót cho một ly nước.
Mỗi mùa đông khó khăn lắm mới giữ khuôn mặt trắng một chút, qua hai đợt bận rộn mùa màng là vụ hè và vụ thu, chắc chắn đen nhẻm cho xem.
Đen thì thôi , chủ yếu là lo cháy nắng, thực sự bôi cho một lớp dầu chống nắng lên mặt.
Thôi Mạnh Cẩn ánh mắt xót xa của vợ, suýt nữa lạnh sặc.
Anh chỉ cần biểu cảm nhỏ của cô là đoán cô đang nghĩ gì —— đây là chê nắng đen .
Anh lặng lẽ xắn tay áo lên một chút, lộ phần cánh tay trắng trẻo và cơ bắp cuồn cuộn.
Từ Nhâm:
“..."
Cúi đầu trêu con:
“Bố con lên cơn ."
“ , nãy đường gặp chú ba, là Tân đế đăng cơ mở ân khoa, năm nay chú thể báo danh tham gia thi hương, vẻ mặt khó xử của chú , chắc chắn là lo nỡ bỏ tiền lộ phí, nên em đưa cái túi tiền để chỗ em cho chú , trong đó chắc hai ba mươi lượng.
Chú ba thiên bẩm sách, vẫn nên bồi dưỡng cho ."
Nói đến đây, cô nhịn than phiền:
“Mấy năm nay thu túi ít tiền, vẫn keo kiệt thế nhỉ?"
Thôi Mạnh Cẩn nghiêng đầu cô:
“Túi tiền cũng đưa cho nó luôn ?"
“Vâng, thế ?
Bên trong chỉ mấy thỏi bạc, gì khác mà."
“..."
là gì khác, nhưng túi tiền đó là cô tặng , thể tùy tiện đưa cho khác ?
Dù là em trai ruột cũng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1296.html.]
Anh vui .
Vợ chồng nhiều năm, Từ Nhâm liếc mắt một cái tâm trạng của .
Ngẫm những lời , thấy vấn đề gì cả.
“Anh thấy em đưa nhiều quá ít quá?"
Cô ướm hỏi, “Đi phủ thành dự thi, hai ba mươi lượng đủ chi phí ?"
Thôi Mạnh Cẩn bất lực cô :
“Chi phí đủ ."
“Vậy đang vui chuyện gì?"
“Túi tiền."
“Dạ?"
“Đó là em tặng ."
“..."
Từ Nhâm nhớ !
Năm đó đưa lên huyện chữa chân, mua mấy cái túi tiền thêu hoa phố, trong đó một cái màu xanh thiên thanh thêu trúc xanh, đựng ít bạc vụn đưa cho tiền tiêu vặt.
Đã bao nhiêu năm , túi tiền mòn hết cả cũng thấy , cứ ngỡ quan tâm mới cũ, hóa là vì đây là quà cô tặng?
Cô đỡ trán:
“Đó chỉ là mua để đựng bạc vụn thôi mà, là món quà chính thức gì...
Thế , đừng đòi chú ba, kẻo chú tưởng chúng hối hận tài trợ chú thi mà đòi bạc đấy, em sẽ tặng cái khác, em tự tay , khâu cho một cái túi tiền với hoa văn thích ?"
Lúc mới dỗ dành cái tên .
Nghỉ ngơi đến giờ Mùi, Thôi Mạnh Cẩn xuống đồng.
Hiện giờ dù trong tay dư dả, họ cũng ít khi thuê , chỉ lúc bận mùa màng mới mời mấy em họ bên nhà Từ Nhâm sang giúp vài ngày, đó cũng là đợi ruộng nhà họ bận xong mới qua.
Chồng , Từ Nhâm dỗ con ngủ xong, sân phơi đậu nành và rau khô.
Huyện lệnh và huyện lệnh phu nhân xe ngựa tới nhà cô.
“..."
Sao nào cũng chọn đúng lúc bận gặt hái mà tới ?
Chị thực sự thời gian tiếp đón .
Huyện lệnh phu nhân xuống xe ngựa nắm tay cô nhà:
“Nhâm em, nhanh nhanh nhanh, tắm rửa thắp hương, quỳ đón thánh chỉ."
“???"
Từ Nhâm ngơ ngác hiểu gì.
“Không kịp nữa !
Chị Bạch đưa em tắm rửa quần áo, lão gia, ông bảo chuẩn lư hương ."
“Nhâm em, phu quân em ?
Vẫn đang ngoài đồng ?
Ôi chao, lão gia, ông gọi gọi em rể về cho , đừng để lỡ giờ lành tuyên thánh chỉ."
Cái gì?
Thánh chỉ?
“ ."
Huyện lệnh phu nhân giúp cô sắp xếp quần áo lát nữa sẽ mặc, , “Thái t.ử mấy hôm tổ chức đại điển đăng cơ em đấy?
Đăng cơ xong đương nhiên xét công ban thưởng , em đóng góp công lao lớn, đương nhiên ban thưởng cho em."
“Em đóng góp công lao lớn từ bao giờ?"
Sao cô nhỉ?