Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1299
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:57:44
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Thôi Mạnh Cẩn liền :
“Vậy khi chúng diện thánh xong thì về luôn nhé?
Xây một tòa viện gạch xanh mà em thích."
Từ Nhâm hỏi :
“Anh thích an gia ở ?"
“Nàng ở thì nơi đó chính là nhà của cha con ."
Từ Nhâm vui sướng, véo má một cái, cái miệng nhỏ nhắn cũng dỗ dành quá nhỉ.
Thần nhi thấy cũng bắt chước vươn cái móng nhỏ cào mặt bố nó.
“Đừng nghịch."
Thôi Mạnh Cẩn chỉ dùng một bàn tay nhẹ nhàng nắm gọn hai cái móng nhỏ của con trai.
“Phù ——"
Con trai ghé sát phun bong bóng mặt bố, nước dãi dính đầy mặt .
Từ Nhâm mà ha hả.
Thôi Mạnh Cẩn bất lực đặt con trai lên cái bàn đá ở vườn , để nó chơi lá cây.
Hai vợ chồng xuống ghế đá, tay che chắn lưng con để phòng nó ngả .
Từ Nhâm quanh một vòng, tòa nhà thì thật nhưng cô vẫn thích ngôi nhà ở thôn Đại Oa hơn, tường rào cần xây cao thế , cổng nhà cần phòng thủ nghiêm ngặt thế , mở cửa là đầm sen rộng hai mươi mẫu của nhà cô.
Muốn lên núi thì lên núi, xuống sông thì xuống sông, ruộng nước ruộng khô đều ở ngay gần nhà, từ cuối thôn bộ đến đầu thôn nhiều nhất chỉ mất một khắc đồng hồ.
Những sự tiện lợi thể hưởng thụ trong các ngõ ngách ở kinh thành.
Hơn nữa, cuộc sống bên cạnh Hoàng đế như sống bên cạnh hổ, xa xa tự tại bằng thôn Đại Oa.
Đôi vợ chồng trẻ liền bàn bạc:
“Trong thời gian ở kinh thành cố gắng hết sức khiêm tốn, ló đầu, nổi bật, cứ như một đôi vợ chồng nông dân bình thường may mắn Bệ hạ triệu kiến, học theo Lưu lão nãi vườn Đại Quan, ngắm thế giới, ăn một bữa tiệc về quê!”
Ngày hôm , hai vợ chồng họ theo Trần Triển Bằng cung diện kiến.
Hai vợ chồng theo phong cách chất phác của Lưu lão nãi vườn Đại Quan, Hoàng đế hỏi gì họ đáp nấy, ví dụ như hạt giống Tây Vực mua ở phủ Thuần Châu, phương pháp ủ phân và nuôi vịt trong ruộng lúa là do lười biếng mà nghĩ , củ sen thể ăn là do vô ý phát hiện ...
Đương nhiên, những gì Hoàng đế hỏi thì tuyệt đối thêm một chữ.
Hoàng đế vốn thiện cảm với hai vợ chồng họ, dù cũng góp một tay giúp ông lên ngôi hoàng đế.
Sau khi gặp họ, ông phong cách thẳng thắn, chất phác, vui vẻ của hai vợ chồng cho buồn , vung tay một cái ban thưởng thêm một đợt nữa.
Từ Nhâm và Thôi Mạnh Cẩn .
Nghĩ đến việc cũng mang theo quà tới, thế là dâng lên một giỏ đu đủ và một cây đu đủ quấn đất ở gốc.
“Đây là vật gì?"
Hoàng đế tò mò hỏi.
“Bẩm Bệ hạ, đây là quả trồng từ hạt giống Tây Vực, ăn sống chát, dân phụ thử hấp chín để ăn, mềm dẻo ngọt thơm, hơn nữa khi ăn da dẻ sẽ trở nên trắng trẻo mịn màng..."
Chưa đợi cô xong, Hoàng đế ha hả:
“Ăn thể khiến da dẻ trắng trẻo mịn màng ?
Những món ăn , Hoàng hậu và các ái phi chắc hẳn sẽ hứng thú."
Ông xua tay, bảo khiêng giỏ xuống, chia cho phụ nữ các cung một ít, bao gồm cả các hoàng t.ử, công chúa cũng chia vài quả.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1299.html.]
Cây đu đủ thì giao cho quan trông coi vườn tược.
Kết quả là chỉ với một giỏ đu đủ suýt chút nữa khiến hai vợ chồng Từ Nhâm thể rời .
Không là công dụng của đu đủ thực sự hiệu quả là vì Hoàng đế một câu “thứ thể trắng da", khiến Hoàng hậu và đám phi tần hậu cung quan niệm mặc định từ .
Thêm đó đây là quà Bệ hạ ban thưởng, thế là ngày nào cũng hầm, bữa nào cũng ăn, hầm liên tục ba ngày canh đu đủ, soi gương vuốt ve khuôn mặt thấy hình như đúng là trắng vài phần, còn trở nên mịn màng nữa.
Trong đó một vị phi t.ử, khi ăn đu đủ còn chẩn đoán là mang long thai, thấy hạt đu đủ nhiều khít , vui mừng khôn xiết coi đu đủ là loại quả cát tường cho việc con đàn cháu đống, nòi giống truyền đời.
Thế là đu đủ trở nên nổi tiếng trong cung.
Gia đình ba Từ Nhâm dạo kinh thành hai ngày, đang chuẩn rời kinh về quê thì triệu cung.
Biết nguyên nhân, Từ Nhâm suýt chút nữa thì sụp đổ:
“..."
Đây tính là gậy ông đập lưng ông ?
Mang quà gì mang, cứ mang đu đủ chứ?
Nói công dụng gì , chọn đúng công dụng trắng da của nó chứ?
Giờ thì , hôm nay Hoàng hậu, ngày mai Quý phi... các phi tần hậu cung cứ phiên mời cô khách.
Hỏi cô đu đủ trồng như thế nào, cây trông , quan trọng nhất là còn cách ăn nào khác ...
Cũng đúng, ăn liên tục mấy ngày liền món đu đủ hấp, ăn đến mức phát nôn là lắm .
Mấy câu hỏi đầu thì dễ trả lời, còn cách ăn đu đủ ...
Từ Nhâm chẳng còn cách nào —— những chẳng ai là cô thể đắc tội , đành vắt óc suy nghĩ giúp họ các món ngon từ đu đủ:
“Thử xay nhỏ cùi quả hầm cùng sữa tươi, đường phèn, hoặc hấp chín nghiền nát, pha cùng mật ong, sữa hạnh nhân mà ăn...
Nói chung thành món tráng miệng thì chắc chắn sai .”
Cứ thế , Hoàng hậu, Quý phi và những khác càng nỡ để cô , giống như Giả mẫu thích Lưu lão nãi , họ cũng thích Từ Nhâm.
Một phụ nữ nông thôn kết hôn sinh con, bối cảnh, ăn mặc quê mùa, năng thẳng thắn hài hước, gây chút đe dọa nào cho họ, ngược còn thể tăng thêm vài phần thú vị cho cuộc sống hậu cung tẻ nhạt của họ.
Thế là Hoàng hậu và những khác liên tục khuyên cô định cư ở kinh thành, vì thế Hoàng hậu còn ban cho cô một trang viên, cách hoàng trang xa, tuy lớn nhưng là một nơi suối nước nóng.
“Anh Cẩn , nếu còn về nhà, em cảm thấy sắp sự phồn hoa xa hoa của kinh thành cho mục rữa mất ."
Tối hôm đó, khi những nồng nhiệt qua , Từ Nhâm bò chồng, thở dồn dập mà cảm thán.
Trang viên suối nước nóng đấy, cái thực sự cám dỗ cô hề nhỏ.
Thôn Đại Oa phát hiện suối nước nóng tự nhiên nhỉ?
Thôi Mạnh Cẩn thấp giọng, vuốt ve mái tóc mượt mà của cô hỏi:
“Vậy nàng về ở ?"
“Vẫn là về thôi!"
Từ Nhâm khi suy nghĩ nghiêm túc liền , “So với vinh hoa phú quý, em vẫn thích cuộc sống tự do tự tại hơn."
Nghĩ mấy ngày qua, mỗi ngày đều những khác triệu kiến, suốt quãng đường hành lễ, dập đầu, mệt, mà lòng còn mệt hơn.
“Vậy thì về."
Thôi Mạnh Cẩn ôm lấy cô kéo lên một chút, nhẹ nhàng hôn lên khóe môi cô, “Ngày mai xin diện thánh, xin Người cho phép chúng về quê.
Không cần tìm lý do gì khác, cứ là sắp đến lúc nhàn rỗi mùa đông, ngoài đồng cần bón phân lót, nếu sẽ ảnh hưởng đến sản lượng năm .
Bệ hạ coi trọng canh tác, chắc hẳn sẽ khó chúng ."