Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1311
Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:58:09
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Về phía các thầy cô giáo thì khỏi , cứ hễ liên hoan là kéo đến nhà ăn nhỏ.”
Lòng can đảm của các học sinh cũng lớn hơn nhiều ——
Hồi nếu thầy cô giáo đang dùng bữa ở nhà ăn nhỏ tầng hai, thì dù các học sinh lên đó gọi một suất cơm dĩa xào nấu cũng dám lên, vì sợ các thầy cô quen bắt gặp.
Kể từ khi nhà ăn nhỏ cung cấp nước , lên xuống nhiều lên, việc đến nhà ăn nhỏ dường như cũng còn là chuyện gì quá khó xử nữa, nếu gặp thầy cô giáo quen thì cứ chào hỏi một cách đường hoàng, đó thẳng đến cửa sổ gọi món ăn .
Từ Nhâm thấy việc kinh doanh như , buổi trưa cô sẽ ở nhà ăn để giúp đỡ một lát, ban đầu cha Từ đồng ý vì lo lắng sẽ ảnh hưởng đến việc học của cô.
Từ Nhâm bèn trong lớp cả buổi , vận động một chút.
Mẹ Từ bèn bảo cô giúp châm , bưng món, còn hậu cần thì thế nào cũng cho cô , trong đó nóng quá, chỉ sợ cô sẽ say nắng.
Trong nhà ăn lắp điều hòa, nhưng nó cũng chỉ mát khu vực khách ăn thôi, cái lạnh ít ỏi của điều hòa trung tâm đó tác dụng gì đối với khu vực hậu cần cả, quạt thông gió dù mở hết công suất thì nóng vẫn hầm hập.
Từ Nhâm nhớ cái máy điều hòa nhiệt độ tự động mà từng đổi từ cửa hàng hệ thống, nhưng cái đó chỉ thích hợp cho cá nhân sử dụng.
Cô tranh thủ lúc rảnh rỗi đăng nhập cửa hàng hệ thống, dùng điểm năng lượng quét hết lượt đến lượt khác, cuối cùng cũng tìm một mẫu máy điều hòa nhiệt độ phù hợp để sử dụng trong môi trường nhiều —— bất kể là mùa đông giá rét mùa hè oi bức, nó đều thể giữ cho nhiệt độ xung quanh luôn ở trạng thái hằng định hai mươi sáu độ.
Cái !
điểm năng lượng, chao ôi!
Một chiếc máy điều hòa nhiệt độ loại nhỏ thể sử dụng trong phạm vi 50 mét vuông mà tốn tới 79.900 điểm năng lượng.
Mà dư của cô khi quét cửa hàng hệ thống vài thì cũng chỉ còn 79.950 điểm mà thôi.
Đây đúng là nhịp điệu vét sạch dư của cô mà!
khó khăn lắm mới quét một mẫu máy điều hòa nhiệt độ phù hợp với nhu cầu hiện tại, nếu đổi thì thật là đáng tiếc quá!
Thôi thì coi như mua một món đồ xa xỉ —— tuy đắt, nhưng tác dụng lớn (chi tiêu đúng chỗ), chế độ hậu mãi (hàng do hệ thống sản xuất, cho đến nay cô vẫn phát hiện sản phẩm nào đạt chất lượng).
Hơn nữa khi thế giới nhỏ kết thúc, chẳng cô vẫn thể mang nó sang thế giới nhỏ tiếp theo để tiếp tục dùng ?
Nghĩ như , cô cũng cảm thấy lãng phí nữa!
Mua mua mua!
Từ Nhâm đổi ngay một chiếc tại chỗ.
Số dư điểm năng lượng ngay lập tức trừ chỉ còn 50 điểm.
Sau khi nhận máy điều hòa nhiệt độ, cô tạm thời cất nó trong kho hệ thống.
Vào ngày chủ nhật nghỉ, cô kéo Từ trung tâm thương mại mua một chiếc quạt mát bếp giá vài trăm tệ.
Nhân viên tiếp thị quảng cáo rầm rộ, nhưng Từ Nhâm rằng hiệu quả lạnh thực tế như những gì họ rêu rao, nhưng cô chỉ cần một chiếc quạt mát để bình hoa trang trí thôi, thứ thực sự phát huy tác dụng là chiếc máy điều hòa nhiệt độ rút cạn tài khoản điểm năng lượng của cô kìa.
Sau khi lắp đặt xong quạt mát, cô điều chỉnh chiếc máy điều hòa nhiệt độ sang chế độ dải đèn lắp nó lên trần nhà khu vực hậu cần.
Nhiệt độ trong phòng bếp nhanh ch.óng hạ xuống.
“Không ngờ hiệu quả lạnh của chiếc quạt đến thế!"
Mẹ Từ ngạc nhiên , “Hồi chị Vương bảo cái chỉ là chiêu trò thôi, hiệu quả cũng chỉ hơn cái quạt thông gió một chút xíu.
Nếu khi lắp xong mà mát mẻ thế thì mua từ lâu ."
Cha Từ cũng vui mừng gật đầu lia lịa:
“Có lẽ tùy từng thương hiệu mà chất lượng khác , Nhâm Nhâm chọn thương hiệu đấy."
Mẹ Từ lẩm bẩm vẻ thắc mắc:
“Nhâm Nhâm chọn mấy , thấy con bé dường như cứ cái nào rẻ là nó chọn cái đó mà."
Từ Nhâm mỉm gì, âm thầm lập công giấu tên.
Bếp lắp máy điều hòa nhiệt độ, xào nấu cũng sợ nóng nữa, nhiệt độ phòng hai mươi sáu độ khiến cảm thấy gì cũng thoải mái.
Đối với cha Từ, những thích nấu ăn và quen với công việc bếp núc mà , việc trong một môi trường như thực sự là một sự tận hưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1311.html.]
Bởi vì môi trường việc thoải mái, buổi chiều lúc rảnh rỗi Từ lau chùi dọn dẹp ở nhà ăn nhỏ, bếp thì đang nấu canh ô mai, hầm những món kho để bán ngày mai, mùi thơm bay khiến nhân viên nhà ăn lớn cũng nhịn mà chạy lên:
“Em gái đang món gì ngon thế?
Dạo hai vợ chồng em cứ hầm đồ suốt ?
Ồ!
Lại đang dọn dẹp ?
Chị em gái, em cũng siêng năng quá đấy, nhà hàng mà lau chùi còn sạch bóng hơn cả phòng khách ở nhà nữa ."
Mẹ Từ mỉm :
“Trên bếp đang hầm đồ, em cũng , nên tiện tay dọn dẹp một chút.
Nhâm Nhâm , dọn dẹp sạch sẽ, bày biện gọn gàng thì kinh doanh cũng sẽ trở nên thôi."
“Cái đó thì đúng , nhưng vốn dĩ chỗ các em cũng khá sạch , lau chùi thế trông như mới ."
“Hì, chẳng qua là lúc rảnh rỗi việc gì thôi mà."
“Trên bếp đang hầm món gì ngon thế?"
“Lòng bò ạ.
Hồi sáng lúc bố Nhâm chợ thấy lòng bò tươi nên mua hết luôn, lòng bò, gân bò, tổ ong, xương ống bò, cứ kho chín ăn thế nào cũng ."
“Lòng bò ?
Chị nhớ hồi các em cũng từng kho món mà, thơm như thế !"
“Thế thì chắc là nhờ gói hương liệu mà Nhâm Nhâm mua ."
Mẹ Từ nhớ đến chiếc quạt mát giá vài trăm tệ, thuận miệng phàn nàn vài câu, “Cái con bé , đồ dùng thì chọn cái rẻ mà mua, nhưng đồ ăn thì chọn cái đắt.
Em thấy cái gói hương liệu đó cao cấp lắm, chắc chắn là rẻ , tiền kiếm từ canh ô mai và chanh chắc nó tiêu hết đó ."
“Thế thì càng chứ ?
Con bé tiêu xài hoang phí, chẳng đều là bồi bổ cho nhà ăn nhỏ của nhà ?"
Mẹ Từ thì khép miệng, bà chỉ thích khác khen ngợi con gái thôi.
Hôm đó, món lòng bò kho mới mắt của nhà ăn nhỏ nhận nhiều lời khen ngợi từ các thầy cô và học sinh.
Đáng tiếc là lượng hạn, ai đến thì , những đến muộn thì đừng là lòng bò, ngay cả nước dùng lòng bò cũng chỉ còn chút ít đáy nồi mà thôi.
“Lão Khương nếm thử , thực sự ngon đấy."
Trần Nham gắp một miếng lòng bò kho bỏ đĩa thức ăn của Khương Hữu Cẩn, bản cũng tống một miếng miệng, “Hồi tớ lên tầng hai nếm thử tay nghề của bác Từ cho kỹ nhỉ?
Ồ, mấy ngày đầu mới lớp mười lên ăn qua , trời nóng nên hứng thú với món xào, đó thì lên nữa, nếu hồi đó ở tầng hai món lòng bò, da heo trộn, canh ô mai thì chắc chắn tớ sẽ ngày ngày đến trình diện ở nhà ăn nhỏ ."
Khương Hữu Cẩn đang ăn suất cơm trứng chiên giá 3 tệ mà thèm ngẩng đầu lên:
“Chẳng ai ngăn cản cả."
“ đúng đúng!
Chẳng ai ngăn cản tớ cả, là tiền sinh hoạt phí nó ngăn cản tớ thôi."
Trần Nham than thở một tiếng, nhớ dư t.h.ả.m hại trong thẻ.
Khương Hữu Cẩn đưa thẻ ăn của cho :
“Ngày mai còn lên nhà ăn nhỏ ?
Mang giúp tớ một suất nhé, đóng gói mang về, để tối tớ về nhà ăn."
“Muốn mang cho em trai nếm thử đúng ?
là một !
mà tiết thứ tư ngày mai là tiết của lão Hoắc đấy."