“Đừng nữa!"
Mãn Quân Hào đưa tay bịt miệng , “Lão t.ử sớm muộn gì cũng ch-ết vì cái miệng của ."
“..."
Trần Nham lúc mới phát hiện “cô nàng mập mạp" trong miệng đang ở ngay bên cạnh.
A xi ba!
Liệu từ nay về còn ăn đồ của căng tin nhỏ nữa đây?
Từ Nhâm đang mải mê giải đề, Tiêu Nguyệt Bình kéo hành lang màu xanh xa xa để giảm mỏi mắt.
Vô tình thấy đang bàn tán về đồ ăn ở căng tin nhỏ nhà , và còn đặt cho cô cái biệt danh “cô nàng mập mạp", cô đầu một cái.
Ánh mắt chút gợn sóng đó suýt chút nữa khiến Trần Nham quỳ xuống tại chỗ.
“A ha, Từ Nhâm, cũng hành lang ngắm cảnh ?
Cậu còn nhớ ?
Chúng từng học cùng lớp năm lớp mười..."
Trần Nham cuống cuồng chữa cháy, “Hồi đó mũm mĩm trông đáng yêu, giờ gầy hơn hồi đó nhiều, cũng xinh hơn nhiều , đúng là con gái mười tám đôi mươi đổi ch.óng mặt thật..."
Á á á!
Cứu mạng —— đang cái quái gì thế !
Từ Nhâm nhịn , khẽ ho một tiếng, cái gã là tấu hài do khỉ phái đến đấy chứ.
“Trần Nham."
Khương Hữu Cẩn ở cửa lớp thực nghiệm, tay trái cầm một cuốn sách, tay đút túi quần, gọi một tiếng từ cách dọc hành lang cách hai lớp học.
“Đến đây!"
Trần Nham như trút gánh nặng, vọng một tiếng, với nhóm Từ Nhâm, “Tiết bọn là tiết thực hành, đây!"
Nói xong tranh thủ chuồn lẹ.
Từ Nhâm theo hướng rời , thấy Khương Hữu Cẩn.
Cách một cách xa gần, hai dường như chạm mắt , mà dường như cũng .
một luồng cảm giác quen thuộc khó tả, khiến cô vô thức hỏi bạn cùng bàn bên cạnh:
“Người là ai thế?"
“Ai?
Cái bên cạnh Trần Nham á?
Đó là học thần đấy!
Từ khi lớp mười đến nay luôn bao trọn ngôi vị một khối!
Đừng với là nhé!
Nếu gì bất ngờ, thủ khoa khối tự nhiên của Giang Lâm năm nay chắc chắn là ..."
Tiêu Nguyệt Bình luyên thuyên kể những hào quang của học thần trong ba năm qua, đáy mắt Từ Nhâm hiện lên vẻ suy tư.
Cô xác định xem Khương đại học thần trong miệng Tiêu Nguyệt Bình là đồng chí Cẩn .
hiện tại kỳ thi thử ba cận kề, đó còn kỳ thi đại học quan trọng hơn, vẫn là nên thử lòng phiền lúc .
Đợi thi đại học xong tính tiếp.
Nếu là duyên phận định mệnh của cô, gặp muộn thế nào cũng vẫn là của cô;
Nếu , càng cần thiết phiền lúc .
thường thì sự việc phát triển theo ý của cô.
Trước kỳ thi thử ba phân chia phòng thi, lớp 9 của họ bốc trúng vị trí phòng thi 1.
Một ngày kỳ thi, trực nhật xếp xong bàn ghế, giáo viên phụ trách thi cử đến dán báo danh .
“Này, Từ Nhâm mau qua đây xem, bàn của cho hạng nhất khối thi !
Mình sờ báo danh của một cái, hy vọng lấy chút may mắn, chúc cho môn sinh học của thể qua môn!"
“Mình cũng sờ một cái!"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1313.html.]
“Mình dự định sẽ sờ hết lượt mười đầu khối."
“..."
Từ Nhâm những lời hùng hồn của các bạn cùng nhóm trực nhật, khóe miệng giật giật, cất chổi , tiến đến bàn một cái:
Vị trí thi 1:
Khương Hữu Cẩn “..."
Vậy nên, là “ " ?
nếu chỉ hiện tại, hai dường như khó điểm giao .
Cô ở lớp bình thường, xếp hạng bét, ở lớp thực nghiệm, là học thần bao trọn hạng nhất bấy lâu nay, duyên phận thế nào mới khiến hai đến với ?
Đến chính Từ Nhâm cũng khỏi tò mò.
Trần Nham ngóng vị trí phòng thi của là 3 phòng thi 2, chạy qua phòng thi 1 xem hộ em một cái, hớn hở chạy về lớp, vẻ mặt đầy ngưỡng mộ :
“Anh em hưởng thật đấy!
Được phân đúng bàn của cô nàng mập... khụ, Từ Nhâm, là thi xong cho cô một mẩu giấy nhắn , nể mặt , cô sẽ bằng lòng giúp em kho hộ ít gân bò tổ ong bò gì đó..."
Khương Hữu Cẩn cạn lời lườm một cái:
“Cậu kết luận là gian lận thi cử ?"
“Hì hì, là loại đó ?
Mình chỉ bảo đợi giám thị thu hết bài xong thì để lời nhắn thôi.
Nếu để thêm tấm ảnh của nữa, dám đảm bảo tỷ lệ thành công chắc chắn lớn."
“...
Cút!"
Mặc dù Khương Hữu Cẩn định theo ý tưởng của thằng bạn tấu hài, nhưng khi thi xong, ngay khoảnh khắc dậy rời , ma xui quỷ khiến thế nào cái bàn đó hai cái, thậm chí trong đầu còn lóe lên một ý nghĩ:
“Nếu thật sự giấy để ngăn bàn, đối phương chẳng sẽ coi như giấy lộn mà vứt ?”
Ngay đó thấy buồn , cầm túi b-út chuẩn về lớp, lúc cửa thì đụng mặt một nữ sinh từ ngoài .
“Từ Nhâm —— đậu xanh!"
Từ Nhâm và Khương Hữu Cẩn va đầy ng-ực, Mãn Quân Hào chứng kiến bộ quá trình, hai mắt lóe lên ánh sáng hóng hớt.
Khổ nỗi môn Văn thường chỉ thi bảy mươi tám điểm, lúc mấu chốt chữ nghĩa, một câu “đậu xanh" khắp thiên hạ.
Từ Nhâm hít một lạnh, suýt nữa thì đưa tay xoa ng-ực , va đau quá!
Cái tên là xương xẩu cứng ngắc ?
Cô liếc một cái.
Cái ánh mắt mang theo một phần tố cáo, hai phần oán hận, ba phần hờn dỗi phức tạp đó khiến Khương Hữu Cẩn khỏi sững .
“Xin ."
Phản ứng , nhanh ch.óng xin .
Từ Nhâm xua xua tay, lách qua lớp.
Dù đây là đồng chí Cẩn nhà cô , tóm là hôm nay cô chẳng đếm xỉa gì đến .
Đau ch-ết cô !
Khương Hữu Cẩn đầu cô một cái, vốn luôn điềm tĩnh như , đầu tiên trong lòng dâng lên sự lúng túng.
Mãn Quân Hào thấy Từ Nhâm , nháy mắt với Khương Hữu Cẩn:
“Anh em, xin đừng chỉ bằng lời suông chứ, gì đó thực tế !"
Sau đó đuổi theo lớp:
“Từ Nhâm Từ Nhâm, ngày mai đến lượt , thể mang một cái bắp bò, một dải gân bò qua ?
Kho hết chứ?"
Từ Nhâm chỉ nhanh ch.óng về nhà, xem ng-ực va vấn đề gì , mặt lạnh tanh lấy cặp sách từ tủ đồ, chẳng để ý đến cái đuôi Mãn Quân Hào.
Nếu suốt đường cứ la hét ầm ĩ, đầu cô đau nhức, thì đến mức nhanh thế va chứ.