Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1314

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:58:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Nhâm..."

 

“Kho hết thì nấu riêng cho một nồi ?"

 

“Thật á?"

 

Mãn Quân Hào tưởng thật, mắt sáng quắc lên.

 

Từ Nhâm:

 

“Cậu !

 

Tối đa ba cân, mang nhiều hơn!"

 

“...

 

Được ."

 

Mãn Quân Hào tiếc nuối về chỗ của , thì thầm tai Lục Vân Châu và Cung Hy lượt :

 

“Mọi thấy dạo Từ Nhâm hung dữ hơn nhiều ?

 

Cậu dám bảo kìa."

 

Lục Vân Châu và Cung Hy với vẻ mặt đầy đồng cảm.

 

“Làm gì thế?

 

Mọi cũng nghĩ đang ?"

 

“Cậu cái tự nhận thức ."

 

Từ Nhâm xách cặp ngang qua bên cạnh .

 

Mãn Quân Hào suýt nữa thì một cú quỳ trượt:

 

“Nhâm tỷ em sai !

 

Ba cân bớt thêm đấy."

 

Từ Nhâm thật sự đ.á.n.h bại bởi mạch não của , đến lúc mà vẫn còn lo lắng chuyện đồ kho?

 

Nhếch mép một cái, ng-ực vẫn còn đang đau âm ỉ đây, thật sự là lười chẳng để ý đến cái tên tấu hài , vẫy vẫy tay về nhà.

 

Học sinh ngoại trú cần học tiết tự học tối, thi xong buổi chiều là thể về nhà.

 

Sắp thi đại học , phần lớn đều chọn về nhà ôn tập, giờ học sinh khỏi cổng trường thật sự ít.

 

Từ Nhâm theo một nhóm bạn học lớp bên cạnh đang dắt xe đạp, trao đổi về đề thi, chậm rãi bước .

 

Bỗng nhiên, một bóng đen che chắn cho cô khỏi ánh nắng hoàng hôn ch.ói mắt.

 

Ngẩng đầu ——...

 

Cẩn?

 

“Lúc nãy... thật sự xin ."

 

Khương Hữu Cẩn đeo cặp một bên vai, cúi đầu cô, “Mời ăn gì đó nhé?"

 

Từ Nhâm chăm chú vài giây, ma xui quỷ khiến thế nào hỏi:

 

“Ăn gì?"

 

“..."

 

Anh ngược nắng hoàng hôn, nụ thanh thoát, “Gì cũng , tùy chọn."

 

Cuối cùng, hai đến quán sữa đối diện cổng trường, Từ Nhâm gọi một ly chanh rẻ nhất, Khương Hữu Cẩn cũng lấy một ly giống y hệt cô.

 

Vừa nhâm nhi đồ uống lạnh, con đường rợp bóng cây.

 

Khương Hữu Cẩn nhận xét một câu:

 

“Không ngon bằng chanh bạc hà nhà bán."

 

Từ Nhâm mày mắt cong cong, vẻ mặt mang theo chút tự hào nhỏ bé:

 

“Đó là đương nhiên ."

 

Chanh và bạc hà nhà cô, chỉ là do cô tự tay trồng, mà trong quá trình trồng còn hưởng sự nuôi dưỡng của nước hồ linh tuyền, sương linh tuyền nữa đấy, thể ngon ?

 

“Nước mận nhà bán cũng ngon, nhưng mới chỉ may mắn nếm thử một ."

 

Từ Nhâm cần nghĩ ngợi, buột miệng :

 

“Là do cướp ?

 

Lần mang cho ."

 

Khương Hữu Cẩn ngẩn .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1314.html.]

 

Câu trả lời của cô khiến liên tưởng đến câu “hy sinh nhan sắc" của thằng bạn , vành tai bỗng chốc đỏ ửng.

 

Trời đất chứng giám!

 

Ý định của chỉ đơn giản là khen đồ uống lạnh nhà cô vị ngon thôi, tuyệt đối ý gì khác.

 

“Đến nhà !"

 

Từ Nhâm uống nốt ngụm chanh cuối cùng, bóp bẹp chiếc ly ném thùng r-ác ven đường, vẫy vẫy tay với :

 

“Cảm ơn mời uống nhé, hôm nào mang đồ tự cho ."

 

Khương Hữu Cẩn định cần , mời khách là vì thấy áy náy.

 

Mặc dù va chạm ở cửa lớp ai cũng cố ý, nhưng nam nữ sự khác biệt về chiều cao thể hình, khoảnh khắc va chạm đó, xương sườn còn thấy tê dại, huống hồ là cô.

 

tiện hỏi trực tiếp, nên mượn cớ mời ăn uống để quan sát xem cô rốt cuộc thương .

 

Không .

 

Đối với lời mời của cô, đáng lẽ nên từ chối mới đúng.

 

hiểu , khi cô rạng rỡ với sẽ mang đồ uống lạnh tự tay cô cho , trong lòng Khương Hữu Cẩn dâng lên một luồng tình cảm vui sướng khó tả.

 

Lần đầu tiên, từ chối sự bày tỏ ý của một cô gái.

 

Kỳ thi thử ba kết thúc, vặn là thứ Bảy, trường học đại phát từ bi cho đám học sinh lớp 12 khốn khổ nghỉ hai ngày, giáo viên chấm bài, học sinh hồi m-áu.

 

Từ Nhâm ở nhà loay hoay với món đồ uống giới hạn mùa hè đợt thứ hai —— Trà hoa quế lá sen.

 

Được từ lá sen, xanh và hoa quế, tinh thần tỉnh táo thì khỏi , còn công dụng thanh nhiệt giải độc, tiêu tan oi nóng, hạ hỏa, nếu các triệu chứng nóng trong như đau răng, đau họng, uống loại thể dịu và chữa trị.

 

Cô thấy đáy mắt hôm đó chút tia m-áu, chắc hẳn là do ôn tập liên tục nên mệt mỏi nóng trong , uống lợi.

 

Sáng thứ Hai, Trần Nham với vẻ mặt kỳ quặc xách một chiếc bình nước bụng phình mới toanh , đặt lên bàn Khương Hữu Cẩn.

 

“Hửm?"

 

Khương Hữu Cẩn khó hiểu .

 

“Khụ, Từ Nhâm lớp 9 nhờ chuyển cho đấy, bảo ."

 

Trần Nham hóng hớt xuống đối diện :

 

“Hai từ bao giờ thế?

 

Mình với học cùng lớp năm lớp mười ròng rã một năm còn chẳng tặng gì , tặng ..."

 

Khương Hữu Cẩn là Từ Nhâm nhờ mang tới, hai lời thu bình nước , khi cất ngăn bàn còn uống một ngụm, vị thanh khiết đượm chút hương hoa quế, ngon.

 

“..."

 

Trần Nham với vẻ mặt phức tạp, “Lão Khương , đây bao giờ nhận quà nữ sinh tặng đấy, ..."

 

“Đừng bậy."

 

“..."

 

Anh bậy gì chứ?

 

đ.á.n.h khai!...

 

“Ch-ết mất thôi ch-ết mất thôi!

 

Sau kỳ thi thử ba là họp phụ đấy, bảng đỏ dán ở bảng tin !

 

Xong đời !

 

Mẹ bảng đỏ thấy tên thụt lùi , giấu cũng chẳng giấu nổi nữa."

 

Mãn Quân Hào gào thét lao lớp, mang về một tin tức mà đối với đại đa đều chẳng mấy thiện.

 

Tiêu Nguyệt Bình thở dài, sang Từ Nhâm:

 

“Vẫn là sướng nhất, chú dì ngày nào cũng ở trường, thành tích gì đó chắc chắn thi xong là ngay nhỉ?

 

Họp phụ chỉ là hình thức thôi, những nỗi lo như bọn ."

 

“Bố bao giờ hỏi đến thành tích của cả."

 

Từ Nhâm .

 

Cô đang cúi đầu phân tích những câu sai trong kỳ thi thử , chủ yếu đều sai ở phần kiến thức dựa trí nhớ.

 

Chẳng còn cách nào khác, cách một thời gian dài đằng đẵng như , cô quên gần hết , tháng tiếp theo tiếp tục nhặt nhạnh phần nội dung .

 

“Họ hỏi điểm thi thử và xếp hạng ?"

 

“Ừm."

 

 

Loading...