Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1316

Cập nhật lúc: 2026-05-01 11:58:22
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Từ Nhâm rửa một quả cà chua lớn nấu một bát mì bò, rửa thêm một bát cà chua bi hoa quả tráng miệng.”

 

Ừm, vị cà chua bi ngon thật sự, vỏ mỏng mọng nước, chua chua ngọt ngọt miệng.

 

Cúi đầu lật xem tập ghi chép các môn học với tư duy rõ ràng, rành mạch của đồng chí Cẩn, thầm nghĩ ngày mai cũng mang cho một phần thôi.

 

Ngày hôm , Khương Hữu Cẩn nhận một bình hoa quế lá sen tỉnh táo tinh thần, một chai nước mận đựng trong chai thủy tinh và một hộp cà chua bi nhỏ nhắn trong hộp bảo quản.

 

Trần Nham thấy chiếc bình nước bụng phình đó là Từ Nhâm tặng, thừa nhận ghen tị :

 

“Nước mận ở căng tin nhỏ cướp mới , đến chỗ thì uống miễn phí, cô nàng mập mạp hóa cũng là mê cái ."

 

Khương Hữu Cẩn chẳng buồn để ý đến mấy lời chua ngoa của , mở nắp hộp lấy một quả cà chua bi bỏ miệng, nước quả chua ngọt lập tức tràn ngập khoang miệng, đôi mắt đen láy lóe lên vẻ kinh ngạc, đầu tiên ăn loại cà chua bi xơ vỏ mà ngọt lịm thế .

 

là trồng ở ban công, ô nhiễm thuần tự nhiên, nên tặng quà gì đây?

 

sổ tay ghi chép các môn học hôm qua đều đưa cho cô .

 

Nếu là tập các câu sai, tập của , cô chắc dùng ...

 

Đang suy nghĩ, mắt thò một bàn tay.

 

Anh cần nghĩ ngợi gạt phắt .

 

Trần Nham kinh ngạc:

 

“Lão Khương, chúng em bao nhiêu năm, vì một quả cà chua bi mà trở mặt với ?"

 

“Cậu ăn thì căng tin mà mua, quẹt thẻ cơm của ."

 

“Không ... chỉ nếm thử một quả thôi, trông hấp dẫn quá chừng."

 

Khương Hữu Cẩn trực tiếp đậy nắp , cất hộp bảo quản ngăn bàn.

 

Trần Nham:

 

“..."

 

Tức đến luôn.

 

“Chẳng chỉ là một hộp cà chua bi thôi ?

 

Làm như tín vật định tình bằng...

 

Ây da da...

 

Được nữa."

 

Ăn một đá của Trần Nham về chỗ của , miệng lẩm bẩm dứt:

 

“Cũng là do xúi dùng nhan sắc để chinh phục cô nàng mập mạp mà, chinh phục thành công là quăng sang một bên luôn, là 'tân nương phòng, bà mai quăng qua tường', còn là 'chữ bát một phết đắc tội sạch bà mai'...

 

Lần đừng hòng bảo chạy vặt mang đồ hộ nữa, đừng hòng!

 

Cô nàng mập mạp nếu bảo mang cái gì cho , sẽ tìm một chỗ ăn sạch bách luôn!

 

Một miếng cũng để cho !

 

Hừ hừ!"

 

Khương Hữu Cẩn:

 

“..."

 

Đàn bà cũng chẳng nhiều như .

 

Từ Nhâm cũng mang cho cô bạn cùng bàn một hộp cà chua bi.

 

Tiêu Nguyệt Bình ăn dừng , lúc học tự tu còn lén thò tay ngăn bàn, bốc hai quả nhét miệng, ăn phồng mang trợn má :

 

“Nhâm Nhâm ơi, bảo đây là dì tự trồng á?

 

Sao mà ngon thế !

 

Mẹ hồi cũng trồng ở ban công, vị cũng , nhưng vỏ dày ch-ết , cảm giác một quả cà chua thì ba phần đều là vỏ."

 

“Do ánh sáng đấy."

 

Từ Nhâm đang vùi đầu giải các câu hỏi cơ bản, tranh thủ đáp một câu, “Ánh sáng quá mạnh mà nước theo kịp."

 

“Cậu cả cái cũng hiểu ?"

 

Tiêu Nguyệt Bình khâm phục thôi, “Chẳng trách môn sinh học học hơn , cũng , nguyện vọng thi đại học nghĩ xong điền cái gì ?"

 

“Vẫn ."

 

“Cậu thể cân nhắc thêm, mấy kỳ thi thử của hơn , thi đại học còn đột phá.

 

Mình thì chịu , vốn dĩ còn ôm hy vọng , ba kỳ thi thử xong, bà quy y luôn , dạo ngay cả chùa cầu phúc cũng chẳng thèm nữa, bảo thi kiểu gì cũng chỉ ở mức hệ đại học loại hai thôi, lười chẳng buồn lăn lộn nữa...

 

Cậu xem, đây là lời !

 

Phật tổ mà công kích thế thì phù hộ cho mới lạ!"

 

Từ Nhâm mà buồn .

 

Mãn Quân Hào ở bàn trêu chọc:

 

“Tiêu chân dài, cái gọi là công kích, cái gọi là nhận rõ thực tế."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1316.html.]

“...

 

Nhổ !"

 

Mãn Quân Hào cũng giận, sang Từ Nhâm:

 

“Nhâm Nhâm ơi, tỉnh táo tinh thần còn ?

 

Cho xin một ngụm?"

 

“Có cũng cho ."

 

Tiêu Nguyệt Bình bảo vệ bình nước của Từ Nhâm.

 

“Cũng của !"

 

“Cũng chẳng của luôn!"

 

“..."

 

Hai giương cung bạt kiếm.

 

Từ Nhâm đau đầu day day thái dương:

 

“Nước ở căng tin nhỏ..."

 

“Nước ở thùng căng tin nhỏ cảm giác ngon bằng cái mang theo."

 

Từ Nhâm:

 

“..."

 

Vị giác cũng nhạy bén thật đấy!

 

Hôm qua mới nếm thử một hai ngụm ở chỗ cô bạn cùng bàn mà nhận sự khác biệt ?

 

Trà lá sen bán ở căng tin nhỏ, túi là giống , nhưng chất lượng nước thì đúng là sự khác biệt.

 

Nước uống ở căng tin là nước máy qua một lớp lõi lọc màng siêu lọc, còn nước cô dùng nấu ở nhà là nước suối tự nhiên tích trữ trong kho hệ thống.

 

Chỉ là nước suối bình thường thôi, pha thêm nước hồ linh tuyền.

 

Thế giới cổ đại nhỏ bé tuy các vật tư khác lẽ phong phú, nhưng nước suối chảy giữa rừng trúc, đồng nội thì cứ thoải mái tích trữ, hơn nữa tuyệt đối trong vắt, ngọt lành ô nhiễm.

 

Vì tích trữ khá nhiều, nên lúc nào tiếc nước hồ linh tuyền thì cô dùng nước suối tích từ thế giới cổ đại để pha , nấu canh.

 

chỉ qua một hai ngụm mà thể phân biệt sự khác biệt giữa hai loại...

 

Từ Nhâm bày tỏ vẫn khâm phục Mãn Quân Hào —— kẻ đầu trong đội quân thực thần nha!

 

Thấy cứ ngáp ngắn ngáp dài, Từ Nhâm sờ ngăn bàn, lấy một túi đưa cho :

 

“Tự pha một ly ."

 

Cô mang theo là túi nhỏ, một túi thể pha một hai lít nước.

 

Ly uống nước của Mãn Quân Hào là ly sứ 400ml, thể pha bốn năm lượt.

 

Uống xong là cũng tan học .

 

“Cảm ơn Nhâm tỷ!

 

Nhâm tỷ đại nghĩa!"

 

Đấy!

 

Vì một ngụm mà cả “tỷ" cũng gọi luôn .

 

“Từ Nhâm sinh nhật nhỏ hơn đấy, đừng gọi bừa!"

 

Tiêu Nguyệt Bình thấy mất mặt , mặt tỏ vẻ buồn .

 

“Hì hì, đây là thể hiện sự tôn trọng!

 

Hiểu tôn trọng là gì ?"

 

Mãn Quân Hào hì hì, tiếng chuông tan học reo là cầm theo túi và ly nước, chạy biến phòng nước ở phía cuối hành lang để lấy nước.

 

Lúc , vẻ mặt chút kỳ quặc, sáp gần Từ Nhâm nhỏ giọng hỏi:

 

“Nhâm tỷ, cái đó, thấy lời đồn gì ..."

 

“Cái gì?"

 

Từ Nhâm ngẩng đầu lên.

 

Tiêu Nguyệt Bình cũng ghé tai :

 

“Lời đồn gì thế?"

 

“Liên quan gì đến chứ!

 

Tránh !"

 

“..."

 

Tiêu Nguyệt Bình nghiến răng ken két, liếc xéo , xem cái miệng ch.ó của thể phun tin bát quái gì mới mẻ.

 

“Mình ở phòng nước thấy đang ... khụ, thầm yêu Lục Vân Châu."

 

 

Loading...