“Sau đó là mấy túi táo đỏ, nhãn nhục, kỷ t.ử, bách hợp loại đặc biệt, đều là hàng tích trữ trong kho hệ thống.”
Ngoài còn mấy món đặc sản thủ đô.
Lần tới, hai vợ chồng thích bánh ngọt Kinh Bát Kiện, cô cũng mua một hộp cho họ ăn ngọt miệng.
Cũng chuẩn một phần quà cho Khương Tá Du, là bó gối lông cừu, mũ, khăn quàng cổ, găng tay, bộ tứ giữ ấm chống gió khi xe đạp.
Tầm tuổi của bọn trẻ đến quần len dài còn chẳng thèm mặc, huống chi là quần lông cừu, nhưng mũ, bó gối những thứ tin rằng bé sẽ dùng đến.
Vừa mới gửi chuyển phát nhanh , Khương Hữu Cẩn đội cơn gió lạnh cuối thu đạp xe tới nơi.
“Hôm nay tới trễ một chút, lúc sắp cửa giáo sư Tưởng tìm chút chuyện."
“Cuối tuần còn tìm ?
Có chuyện gì quan trọng lắm ?
Vậy mà vẫn qua đây?
Có chuyện gì thì gọi điện với em một tiếng là mà."
Từ Nhâm kéo nhà, rót cho ly nước nóng để sưởi ấm tay.
“Bây giờ ."
Khương Hữu Cẩn cởi áo khoác, bưng nóng sưởi ấm tay một lát kéo cô xuống, “Em hỏi chuyện gì ?"
Từ Nhâm mỉm :
“Thấy vui thế , cần hỏi em cũng là chuyện đúng ?"
“Ừ, giáo sư Tưởng cho phòng thí nghiệm của thầy."
Từ Nhâm nhắc qua một câu, giáo sư Tưởng chính là giảng viên dạy môn trí tuệ nhân tạo của họ, thấy thiên phú về phương diện , chịu khó nghiên cứu, mấy nhắc qua đợi khi năm hai, năm ba sẽ dắt tham gia dự án.
đột nhiên đổi ý cho phòng thí nghiệm ngay bây giờ?
“Dạo gì ?
Để giáo sư thể đổi ý?"
Khương Hữu Cẩn liền rộ lên, khóe miệng lộ một lúm đồng tiền cực nhạt:
“Anh thiết kế một con robot, giáo sư Tưởng thấy ý tưởng khá , liền cho phòng thí nghiệm sớm hơn, theo đội ngũ học hỏi rèn luyện, để thể nhanh ch.óng bù đắp hệ thống kiến thức còn thiếu sót của ."
“ như vất vả quá ?"
“Không , thích mà."
Vì là cho cô, vất vả hơn nữa cũng cam tâm tình nguyện.
khi xong, tạm thời giữ bí mật, đợi thành công sẽ cho cô một bất ngờ.
“Vậy , chỉ cần thích, em nhất định ủng hộ !
Mẹ em gửi ít nấm hương mộc nhĩ và hạt dẻ ở quê lên, sáng nay em mua một con gà bộ, nửa con nấu canh, nửa con xào hạt dẻ cho ăn."
“Được, để giúp một tay."
Hai ngày nay đợt khí lạnh tới, bên ngoài gió lạnh rít gào, tuy vẫn bắt đầu sưởi ấm, nhưng nóng từ việc nấu canh kho thịt trong bếp nhanh ch.óng căn phòng thuê nhỏ bé trở nên ấm áp.
Sau khi Từ Nhâm cắm cơm, nhào một khối bột mì, lát nữa nướng ít bánh quy, bánh mì gối.
Khương Hữu Cẩn thấy cô đang bận rộn, lặng lẽ ngoài dọn dẹp phòng sạch sẽ, xem trong máy giặt gì cần giặt , đun một ấm nước, buổi chiều pha uống.
Lúc , điện thoại của Từ Nhâm vang lên.
“Giúp em một chút."
Cô gọi một tiếng từ trong bếp.
Khương Hữu Cẩn liền giúp cô máy.
Cung Hy gọi điện tới ngẩn , cúi đầu điện thoại bấm, đúng mà, cẩn thận xác nhận:
“Xin hỏi đây của Từ Nhâm ?"
“Phải, cô lúc đang bận, tiện máy, lát nữa cô gọi cho bạn ?"
“Ồ ồ."
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1341.html.]
Cung Hy đầy bụng tò mò, cúp điện thoại liền nhảy lên lưng bạn trai kích động chia sẻ:
“Có tình hình!
Có tình hình!
Từ Nhâm chắc chắn tình hình!
Không chúng hẹn ăn cơm ?
Tớ gọi điện qua, điện thoại của là một nam sinh máy, giọng chắc chắn là một trai..."
Lục Vân Châu:
“..."
Đẹp trai , mà còn thể từ giọng ?
“Nam á?
Không là Khương Hữu Cẩn đấy chứ?"
Lục Vân Châu lập tức nghĩ tới một .
“ thế, tớ nghĩ nhỉ!"
Cung Hy vỗ tay một cái, “Cậu , còn thực sự khả năng, tớ giọng khá giống đấy.
Không ngờ tới, học thần khiến một nửa nữ sinh trường thổn thức, cuối cùng thực sự trở thành bạn trai của Từ Nhâm, để đây ai mà nghĩ tới chứ."
Lục Vân Châu gật gật đầu, quả thực nghĩ .
Trước kỳ thi thử một, còn cảm thấy Từ Nhâm thích cơ, cứ cảm giác cô sắp tỏ tình với đến nơi, lúc đó ngày nào cũng dính lấy Cung Hy, chỉ sợ “trinh tiết" giữ .
Bây giờ nghĩ thấy thật buồn , may mà lúc đó tự đa tình chặn cô để nghiêm túc từ chối, nếu cái mặt của chắc vứt xuống hố .
Người khi thực sự thích một , cảm giác khác với lúc đó đối với .
“Vậy bảo Từ Nhâm dắt Khương Hữu Cẩn ngoài , dù chúng cũng là bạn cùng trường Thực nghiệm Giang Lâm."
“Tớ cũng nghĩ , chơi mật thất, nhà ma bạn đồng hành !"
Cung Hy gần đây mê mẩn trò chơi mật thất thoát hiểm và kịch bản sát, việc gì là mỗi cuối tuần đều kéo Lục Vân Châu chơi, sắp chơi hết sạch các mật thất trong thành phố thủ đô .
Lúc đầu còn thể tìm bạn cùng chơi, nhưng tuần nào cũng thì ai mà chịu nổi chứ, dù tiêu xài cũng thấp.
hai thì nhiều mật thất chơi , thế là liền nghĩ tới bạn học cũ.
Đằng , Từ Nhâm nhào bột xong để lên bệ bếp ấm áp để ủ, rửa sạch tay phòng:
“Ai gọi thế ?"
“Ghi chú của em là Nữ chính."
Bước chân Từ Nhâm khựng .
Cung Hy?
“Có nữ chính, chắc còn nam chính đấy chứ?"
Khương Hữu Cẩn hiếm khi hài hước một phen.
“Khụ, nam chính chính là Lục Vân Châu, hai bọn họ là một đôi."
Khương Hữu Cẩn nhướng mày:
“Chúng cũng là một đôi, một đôi chính là nam nữ chính ?"
“..."
Từ Nhâm với ánh mắt phức tạp, thầm nghĩ nếu mà đây là một cuốn sách, một cuốn sách chỉ một đôi nam nữ chính.
Từ Nhâm nghĩ một chút, vẫn gọi điện cho Cung Hy.
Mặc dù cô mấy quá nhiều dính dáng đến nam nữ chính.
đều học tập trong cùng một thành phố, trong đại học còn hội đồng hương, hội cùng quê, với tư cách là bạn cùng lớp cấp ba, một cũng qua thì e là nổi.
Dù giao tình của cô với họ cũng tệ đến mức già ch-ết qua với .
Thực khai giảng lâu, hai đó hẹn cô , lúc đó cô lấy cớ trời nóng ngoài, cách tuần hẹn cô, cô vặn đang ở ruộng thực nghiệm chụp ảnh báo cáo quan sát, tới...