Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1349

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:01:12
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Khương Tá Du khi còn chỉ hướng cho hai .”

 

Nếu thể, thực sự nhét đầu trai mấy bộ giáo trình yêu đương với EQ cao.

 

Nhìn cái vẻ mặt lề mề chậm chạp của , đúng là khiến sốt ruột.

 

Cậu chứ, chắc chắn là trai quá nhiều IQ đến mức bán cầu não chứa hết, còn lấn sang một phần bán cầu não trái, dẫn đến EQ chèn ép chỉ còn một xó xỉnh bé tẹo thôi.

 

Từ Nhâm lòng của , nhịn :

 

“Tiểu Du cũng đáng yêu thật đấy."

 

Khương Hữu Cẩn nhướng mày biểu thị hiểu:

 

“Thằng nhóc đó đáng yêu chỗ nào chứ?”

 

Từ Nhâm phì :

 

“Cả hai em các đều đáng yêu."

 

“......"

 

Từ Nhâm phụ lòng của Khương Tá Du, cùng Khương Hữu Cẩn thong thả bộ lên đỉnh núi.

 

Quả nhiên thấy một hồ suối nước nóng đang tỏa nóng nghi ngút, bên cạnh còn một gian đình cho du khách nghỉ ngơi, thể áo choàng tắm sạch sẽ, cũng thể xuống uống ngắm cảnh.

 

“Chỗ khai thác cũng khá nhân văn đấy."

 

“Thích ?"

 

“Thích chứ!"

 

Từ Nhâm dang rộng hai tay, hít một thật sâu, “Chỉ là cách xa khu thành thị quá, một chuyến dễ dàng gì, nếu em cho bố cái thẻ năm , để cách một tuần cho họ đến tắm suối nước nóng một .

 

Suối nước nóng tự nhiên tắm nhiều cho sức khỏe đấy."

 

“Vậy chúng mua nhà thì chọn căn nào gần suối nước nóng nhé."

 

Khương Hữu Cẩn suy nghĩ .

 

Dạo rảnh rỗi là chú ý đến thị trường bất động sản, nhà tân hôn chuẩn sớm thôi.

 

Từ Nhâm chống cằm suy nghĩ kỹ lưỡng :

 

“Hay là, về quê xây một căn biệt thự thì thấy ?

 

Tối qua tán gẫu với bố , họ , phía bên nhà đang xây dựng khu du lịch, mảnh núi nhà đều sẽ phát triển thành khu nghỉ dưỡng, môi trường sẽ tệ .

 

Nghe ý của bố em, so với việc định cư ở thủ đô, họ thích về quê dưỡng già hơn, còn cứ nhung nhớ cái tiệm ăn nhỏ ở đầu thị trấn nữa, em đang nghĩ là sửa sang căn nhà ở quê một chút, bất kể chúng việc ở , lễ tết về nhà cũng thể ở thoải mái hơn."

 

Kết hợp với một mô tả trong cốt truyện nguyên tác, làng Trường Thọ nơi nguyên sinh sống, khi lên hot search một vì chất lượng khí , nhiều già sống thọ, thì những nhà đầu tư tầm xa trông rộng đến xây dựng khách sạn nghỉ dưỡng, trang trại thư giãn xung quanh làng của họ.

 

Trong tương lai xa, bộ làng Trường Thọ sẽ là một địa điểm du lịch.

 

Lục Vân Châu và Cung Hy tham gia một chương trình tạp kỹ dành cho thường, chính là tại một trong những trang trại thư giãn đó.

 

Cô chỉ cần xen chuyện của nam nữ chính là , cũng chẳng cản trở cuộc sống dưỡng già của bố và bản .

 

Khương Hữu Cẩn đương nhiên ý kiến gì.

 

Buổi trưa khi nhà hàng ăn cơm, Từ Nhâm tin cho bố .

 

Bố Từ ngạc nhiên mừng rỡ:

 

“Các con thực sự đồng ý ?

 

Tốt !

 

Vậy tháng Giêng về cúng bái tổ tiên, bố sẽ tìm trưởng làng để chuyện .

 

Tiền cần các con bỏ , những năm qua bố cũng tiết kiệm một ít, xây một căn biệt thự nhỏ hai tầng nền đất cũ là đủ .

 

Chỉ cần các con nghỉ phép rảnh rỗi chịu về ở là !

 

Trước đây Tiểu Cẩn định mua nhà ở thủ đô, lúc đó sẽ đón bố qua, bố còn đang nghĩ, nhà ở thủ đô đắt đỏ như , dựa hai đứa nhỏ trả góp áp lực lớn quá, căn nhà cũ của chúng dứt khoát bán cho bên khai thác cho , mảnh núi nhà là khách sạn nghỉ dưỡng, trang trại thư giãn, chỉ còn mỗi căn nhà cũ của thì cũng mắt, chỉ là con bà chút nỡ, nền đất đó là hồi khi cưới chúng chọn đấy, địa thế cao nhất làng, tầm cũng thoáng đãng."

 

“Vậy giờ dỡ xây nhà mới nỡ ạ?"

 

Từ Nhâm trêu Từ.

 

Mẹ Từ khép miệng:

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1349.html.]

 

“Xây nhà mới thì gì mà nỡ chứ!

 

Chỉ vui thôi!"

 

“Ha ha ha......"

 

Khương Tá Du mặt mày ngơ ngác, kéo trai một góc, lo lắng sốt ruột thì thầm hỏi:

 

“Anh , tiền mua nhà, nên định sàn con rể ở rể đấy chứ?"

 

“......"

 

Khương Hữu Cẩn thực sự bổ cái đầu của em trai xem bên trong chứa những cái gì, đúng là đoán mò.

 

Hai em chắc đều xem xem não của đối phương trông thế nào, thì chê đối phương EQ thấp, thì dứt khoát nghi ngờ đối phương não.

 

Khương Tá Du tự lo lắng:

 

“Anh ơi, nếu thực sự thì lấy tiền bồi thường của bố mua nhà !

 

Nhà tân hôn dù cũng do bên nam lo mà."

 

Khương Hữu Cẩn bực đẩy cái đầu của em trai :

 

“Em cứ lo cho bản , chơi hai ngày đến mức tâm trí bay bổng đúng ?

 

Về nhà thêm mấy bộ đề , để kìm cái sự 'nước' trong não em ."

 

“......"

 

Đây là đang mắng xéo não hả?

 

Khương Tá Du giận .

 

“Hừ!

 

Em thèm mà quản đấy!

 

Lỡ như vì mua nhà mà để vợ sắp đến tay bay mất thì lúc đó đừng !

 

Em mới thèm an ủi !

 

Chỉ đấy nhạo thôi!"

 

Khương Hữu Cẩn sang với Từ Nhâm:

 

“Tiểu Du nó thèm nhà ở quê , đừng để phòng cho nó nữa, một gian cũng để, đổi thành phòng sách hoặc phòng giải trí ."

 

Khương Tá Du trợn tròn mắt:

 

“Hả?”

 

Cái gì mà phòng để cho ?

 

Ý là cũng phần ?

 

“A a a!

 

Anh ơi ơi em sai !"

 

Khoảnh khắc , Khương Tá Du thể thừa nhận:

 

“Gừng càng già càng cay!”

 

Buổi chiều, khi ba Trần Nham đến, họ kéo Khương Hữu Cẩn uống hàn huyên.

 

Từ Nhâm cùng họ, ở bên bố trò chuyện một lát, ở trong phòng vẽ bản thiết kế biệt thự.

 

Tháng Giêng về, tìm một đội xây dựng đáng tin cậy là thể dựa theo bản vẽ mà xây lên , tranh thủ kỳ nghỉ đông cô vẫn còn ở nhà, xây xong móng nhà, định hình xong khung nhà, những việc đó sẽ tương đối dễ dàng hơn.

 

Nói cũng biệt thự tự xây ở quê cô kinh nghiệm thiết kế, giám sát , bất kể là nhà lầu nhỏ hai tầng rưỡi là biệt thự sân vườn mang phong cách cổ kính đều xây qua, thiết kế một căn biệt thự hồ suối nước nóng để tự ở cũng quá quen tay .

 

Bố Từ leo núi một lát, chụp nhiều ảnh, chọn những tấm đăng lên vòng bạn bè, mãi đến khi tuyết bắt đầu rơi mới hài lòng về phòng.

 

“Từ Nhâm đang gì thế?"

 

Hai vợ chồng uống bát gừng táo đỏ để xua lạnh, gõ cửa phòng con gái ở sát vách hỏi cô ngoài dạo chơi một chút.

 

Bỏ bao nhiêu tiền đến khu nghỉ dưỡng suối nước nóng, ngoại trừ buổi sáng tắm suối nước nóng , cả buổi chiều đều trốn trong phòng, thật là chẳng kinh tế chút nào.

 

 

Loading...