Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1359
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:01:30
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/2qORev24qW
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Đợi đến khi Từ Nhâm xong những ngày cuối cùng Tết, chuẩn cùng đồng chí Tiểu Cẩn về Giang Lâm, cô mới chú ý đến đồ Tết mà bạn trai chạy đôn chạy đáo sắm sửa trong mấy ngày qua — tận năm chiếc vali cỡ lớn.”
“Nhiều thế ?"
“Không nhiều , đây là tinh giản lắm đấy."
“..."
Mở xem, hai vali là quần áo, giày dép, túi xách mua cho cô.
Phàm là món nào thấy là đều mua hết cho cô.
Nhấn mạnh:
“Phàm là món nào thấy !”
Vấn đề là cái gu thẩm mỹ trai thẳng của , ngay cả em trai ruột cũng thường xuyên chê bai.
Nhìn thấy mấy bộ váy, áo len, áo khoác lông cừu tông màu hồng Barbie (hồng cánh sen), Từ Nhâm:
“..."
Quả nhiên đàn ông là nên để quá nhiều tiền tiêu vặt, mua sắm chẳng chút tiết chế nào cả.
Một bộ thì cô còn đủ dũng khí để mặc, chứ nhiều thế ...
“Không thích ?"
Đối mặt với ánh mắt mong chờ khen ngợi của , Từ Nhâm nỡ thất vọng:
“...
Thích ạ.
Anh mua !"
Lần đừng mua nữa!
Khương Hữu Cẩn nhận ẩn ý trong lời cô, cứ ngỡ là khen thật, thầm nghĩ đợi giáo sư chuyển tiền thưởng dự án thẻ, sẽ mua thêm cho bạn gái vài bộ đồ xuân nữa.
Da cô trắng, mặc màu hồng .
Từ Nhâm mà hoạt động tâm lý của chắc chắn sẽ tịch thu hết quỹ đen của luôn.
Tiếc là , nên cô đành chấp nhận một đợt tấn công thị giác của màu hồng Barbie.
Đây là đầu tiên Khương Hữu Cẩn theo Từ Nhâm về quê cô đón Tết, những năm đều đón Tết ở huyện Giang Lâm, mùng mấy Tết mới cùng cô về quê cúng tổ tiên, thăm họ hàng.
Cho nên ngoài mặt lộ , nhưng trong lòng vẫn phần hồi hộp, cách một lát hỏi Từ Nhâm:
“Tết họ hàng đến chơi nhà ?
Anh cần chuẩn bao nhiêu bao lì xì?"
“Đại thọ tám mươi tuổi của ông nội cả chỉ bao lì xì thôi thất lễ quá ?
Hay mua cho cụ một củ sâm?"
“Chị Viên Viên đính hôn chúng cần mặc thế nào?
Mặc áo phao liệu thiếu trang trọng ?"
Từ Nhâm hỏi đến buồn bực:
“Sao thế?
Anh còn định mặc vest ?
Không sợ cướp hết hào quang của chú rể tương lai ?"
“..."
“Được , chúng chỉ ăn tiệc thôi, mặc thoải mái chút là ."
Từ Nhâm hời hợt trấn an vài câu, “Đi thôi nào!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1359.html.]
Không còn đón Tá Du ?"
Ồ đúng , em trai vẫn đang đợi họ ở sân bay tỉnh.
Vì về làng Trường Thọ, họ dứt khoát hẹn gặp ở sân bay cùng bắt taxi về làng cho tiện, đỡ vòng qua huyện Giang Lâm.
Năm ngoái khi hết hạn hợp đồng, bố Từ gia hạn thêm một năm, đợi đến khi Khương Tá Du tham gia xong kỳ thi đại học năm nay, hợp đồng của họ cũng hết hạn, nên thầu nhà ăn nhỏ của trường thực nghiệm Giang Lâm nữa mà về làng, mở quán ăn nhỏ đây.
Những thực khách cũ ở thị trấn mong nhớ tay nghề của bố Từ từ lâu lắm , mấy năm nay mỗi bố Từ về làng, gặp mặt là họ kéo tay hỏi mãi thôi:
“Ông chủ Từ, chẳng bảo là bồi con gái học cấp ba ?
Sao một mạch thấy về thế?"
“Lão Từ, khi nào mới mở tiếp quán ăn đây?
Ăn ăn vẫn là thịt bò vàng xào của ông là thơm nhất, món ngỗng hầm thể khiến dư vị suốt ba ngày đấy."
Thế nên, năm nay hết hạn hợp đồng, bố Từ quyết định trả mặt bằng cũ về thị trấn, mở quán ăn đóng cửa mấy năm nay.
Từ đầu thị trấn đến nhà họ xe ba gác điện chỉ mất mười mấy phút, mỗi ngày đều thể về nhà ở nhà mới, tâm trạng cũng hơn hẳn.
mặt bằng cũ khác thuê từ lâu , ông chọn một mặt bằng khác, dứt khoát lời con gái, mua đứt luôn mặt bằng đó.
Một bỏ hơn hai mươi vạn tệ tuy xót tiền, nhưng nghĩ biệt thự sang trọng cũng xây xong , chắc chắn sẽ dưỡng già ở làng, vẫn là một cửa hàng cố định thì yên tâm hơn.
Sau ba tháng trang trí, quán chính thức khai trương ngày Quốc khánh.
Công việc kinh doanh thể là cực kỳ bùng nổ, vì lượng qua lớn lắm.
Dù hai năm nay sự tuyên truyền của chính quyền, thương hiệu du lịch sinh thái làng Trường Thọ quảng bá ngoài, nhưng bình thường vẫn bao nhiêu du khách.
những thực khách cũ ở thị trấn đều công nhận tay nghề của bố Từ, ông về, ngay lập tức đến ủng hộ, ai nấy đều khen mấy năm gặp tay nghề của bố Từ thăng tiến .
Chẳng , những năm qua sự chỉ điểm thỉnh thoảng của con gái, hai vợ chồng học ít món ăn kiểu mới, bán thêm ít bánh ngọt, nước, doanh thu mỗi ngày cũng khá .
Trừ chi phí và các khoản chi tiêu lặt vặt, nuôi sống hai vợ chồng là dư dả.
Số tiền dư còn thể tích góp , đợi đến khi bảy tám mươi tuổi nổi nữa thì lấy tự dưỡng già, gánh nặng cho con gái.
“Lão Từ, tay nghề ông thế , ứng tuyển đầu bếp thời vụ cho khu nghỉ dưỡng ?"
Một thực khách quen thường xuyên đến quán bố Từ ăn cơm, thấy dịp cuối năm quán xá vắng vẻ, bèn mách nước cho bố Từ:
“Cháu gái là quản lý sảnh của khu nghỉ dưỡng, hai hôm nó khu nghỉ dưỡng dạo đón tiếp một nhóm nhân viên của đài truyền hình tỉnh đến, là để ghi hình một chương trình ở làng Trường Thọ.
Nhà bếp bận xuể, tuyển ngay một đầu bếp chuyên phụ trách nấu ăn cho đoàn phim, chỉ trong thời gian Tết thôi, đãi ngộ đưa cao lắm, ông thể thử xem."
Bố Từ cũng thấy xao động:
“Cụ thể là những gì?"
“Thì chỉ phụ trách ba bữa cơm mỗi ngày cho đoàn phim thôi, việc mua sắm, tạp vụ bộ phận hậu cần của khu nghỉ dưỡng lo, ông cần bận tâm."
“Chỉ nấu cơm thôi ?"
“ !
Nấu ba bữa ngon lành, còn cho ông lên hình một hai cảnh, quen với của đoàn phim, đợi chương trình kết thúc, nhờ họ quảng cáo cho quán nhà ông một chút, năm tới là tài lộc lăn xả luôn."
Thực khách quen thuận miệng , bố Từ cho là thật, ngẫm nghĩ thấy việc khả thi!
Khu nghỉ dưỡng ngay cạnh nhà, nấu xong ba bữa cơm còn thể về nhà ngủ, còn thuận tiện hơn quán.
Dù thì thời gian Tết quán cũng chẳng bao nhiêu khách, nếu thể mượn dịp quảng cáo cho quán nhà thì cũng tệ.
Năm tới công việc kinh doanh lên, ông dự định mua cho con gái một chiếc xe xịn một chút của hồi môn.
Mặc dù chuyện hôn sự của đôi trẻ vẫn đưa chương trình nghị sự, nhưng của hồi môn thì sớm muộn gì cũng chuẩn .
Chính vì thế, lúc Từ Nhâm gọi điện về báo sắp đến nhà , Từ :
“Con thể bắt taxi thẳng đến đầu thị trấn ?
Vậy thì , nếu nhờ chú họ con đón một chuyến, bố con mấy ngày nay nhận việc , sang khu nghỉ dưỡng nấu cơm ."