Từ Nhâm:
“..."
Cô suýt chút nữa thì quỳ lạy Từ luôn :
“Mẹ ơi!
Con khó khăn lắm mới rời xa cốt truyện, đừng kéo con mà!”
Khương Hữu Cẩn cất xong hành lý, mang theo đồ bơi và túi đồ vệ sinh cá nhân của hai xuống, thấy bạn gái sắc mặt phức tạp, dường như nỗi khổ nên lời, liền quan tâm hỏi:
“Em thế?"
“...
Không gì ạ."
Lúc , điện thoại cô reo lên, cô nhấc máy , giọng cấp bách của Cung Hi từ đầu dây bên truyền đến:
“Từ Nhâm Từ Nhâm, cứu nguy khẩn cấp đây!"
Từ Nhâm lập tức linh cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo Cung Hi :
“Đoàn phim con mà!
Thấy tụi thành nhiệm vụ dễ dàng quá nên tạm thời đổi nhiệm vụ khác, bắt tụi tìm một cặp đôi là bạn bè đến để hỗ trợ nhiệm vụ.
Cậu xem ngày Tết ngày nhất thế , với Lục Vân Châu đào giúp đây?
Mình nhớ nhà ở làng Trường Thọ, Mãn Quân Hào học thần Khương cũng theo về quê ăn Tết ?
Vậy thì tuyệt quá !
Từ Nhâm, cầu xin đó!
Cậu với học thần Khương cùng đến giúp tụi một tay !
Chỉ ghi hình kỳ cuối thôi, mùng bốn hoặc mùng năm, một ngày là xong ngay, nhanh lắm!
Tiền thù lao sẽ cố gắng tranh thủ thêm cho !
Yêu nhiều!
Moah!"
Sợ cô đồng ý, Cung Hi xong liền vội vàng cúp máy, ngay đó gửi một tin nhắn ghi rõ thời gian, địa điểm và quy trình ghi hình cụ thể qua.
Từ Nhâm gọi thì cô nàng giả ch-ết máy.
Một lát , Lục Vân Châu gọi điện cho Khương Hữu Cẩn, lời lẽ cũng tương tự như Cung Hi, đại khái là đoàn phim thấy nhiệm vụ của họ thành quá nhẹ nhàng, thiếu nhiều điểm nhấn, nên tạm thời công bố một nhiệm vụ mới, yêu cầu họ tìm một cặp đôi bạn bè khách mời đặc biệt (flying guest) để cùng họ chinh phục các thử thách tiếp theo.
“Học thần, xem chẳng trùng hợp ?
Cậu và Từ Nhâm đang ở làng Trường Thọ, tụi cũng đang ghi hình ở làng Trường Thọ, còn thấy chú Từ nữa, mấy ngày nay tụi đều ăn cơm do chú Từ nấu, chú chú mở một quán ăn ở đầu thị trấn, sang đoàn phim nấu cơm chủ yếu là quảng cáo cho quán ăn.
Thế , giúp thuyết phục Từ Nhâm đến khách mời cho tụi một kỳ, đổi , và Cung Hi sẽ tìm cách quảng cáo cho quán ăn của chú Từ ngay trong chương trình."
“ sẽ cân nhắc."
Khương Hữu Cẩn cúp máy, liền khai báo thành thật với bạn gái:
“Lục Vân Châu gọi đấy."
Lục Vân Châu chắc đ.á.n.h ch-ết cũng ngờ tới, vị học thần đường đường chính chính mà lưng bán luôn.
Từ Nhâm tò mò hỏi:
“Hai kết bạn từ lúc nào thế?"
“Hồi chơi mật thất , nhưng bình thường mấy khi liên lạc."
Từ Nhâm gật đầu, hỏi :
“Anh ?"
Nếu , từ chối ngay lập tức chứ dùng câu trả lời “sẽ cân nhắc" như .
Khương Hữu Cẩn trầm ngâm :
“Anh thấy giọng điệu của khá gấp gáp, chắc cũng vì thật sự tìm phù hợp nên mới nhờ đến chúng .
Nếu em bài xích thì chúng giúp họ một , coi như họ nợ chúng một ân tình."
Từ Nhâm liếc một cái:
“Anh định nhân cơ hội kéo cả Lục Vân Châu đội ngũ phù rể dự luôn hả?"
“Thông minh!"
Khương Hữu Cẩn khẽ hài lòng, tranh thủ lúc Từ đang mải mê đồ ăn trong bếp, cúi tặng cô một nụ hôn thưởng.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1361.html.]
“Không thể đảm bảo ngày cưới Trần Nham và mấy đều đến , nên thêm một phương án dự phòng cũng .
Mùng bốn mùng năm hai ngày đó chúng đằng nào cũng việc gì khác, vả còn hứa giúp quán ăn của bố quảng cáo nữa.
Một thương vụ chắc chắn lãi."
“..."
Theo cô thấy, nên học tài chính kế toán thì hơn, học cái gì mà máy tính với trí tuệ nhân tạo chứ!
Nhìn cái bàn tính nhỏ xem, gõ mới tinh vi !
Từ Nhâm nghĩ , ghi hình chương trình còn thể trực tiếp giám sát đống rau nhà gửi đến đoàn phim, dường như cũng chuyện gì , thế là cô đồng ý.
Cung Hi nhận phản hồi của Từ Nhâm thì reo hò một tiếng:
“Đạo diễn Phó, nhóm tụi em tìm khách mời !"
Đạo diễn Phó thấy nhóm là nhóm thành sớm nhất, liền giật giật khóe miệng.
Ý định ban đầu là khó họ, kết quả nhiệm vụ ban bố buổi sáng, các nhóm khác nếu bó tay thì cũng đang trong quá trình liên hệ, còn nhóm tìm giúp .
“Có chắc chắn là ứng viên phù hợp ?"
Đạo diễn cũng chỉ thể khó họ ở phương diện thôi.
“Chuyện đó còn !
Mắt của em bao giờ mà kém chứ!"
Cung Hi vẻ mặt kiêu hãnh, “Không em khoe khoang , cặp đôi em tìm , đừng là trong giới nghiệp dư, ngay cả trong giới giải trí cũng là trai tài gái sắc hiếm thấy."
Lục Vân Châu tán đồng:
“ thế!
Hai đó nếu mà thi nghệ thuật , thì cả môn chuyên ngành lẫn văn hóa đều thể nhất luôn đấy."
“Ồ?"
Nghe họ , đạo diễn Phó cũng nảy sinh hứng thú:
“Có video ảnh ?"
Cung Hi và Lục Vân Châu mỉm , đồng thanh :
“Không !"
Có cũng giấu !
Ai bảo đạo diễn việc thiếu nhân tính, đến giai đoạn cuối còn cố tình khó họ.
Đạo diễn:
“..."
“ mà..."
Lục Vân Châu cố ý vẻ bí ẩn mỉm , “Đạo diễn thể hỏi chú Từ xem."
“Chú Từ?"
Chẳng là đầu bếp tạm thời tìm đến ?
Mặc dù đồ ăn chú Từ ngon, nhưng — chuyện thì liên quan gì đến chú chứ?
Đạo diễn vẻ mặt ngơ ngác.
“Bởi vì bạn nữ khách mời tụi em tìm là con gái chú Từ, bạn nam là con rể tương lai của chú .
Trong điện thoại chú Từ chắc chắn sẽ ảnh con gái và con rể."
“..."
Đạo diễn Phó khơi dậy trí tò mò.
“Tiểu Chu, chạy một chuyến xuống bếp, hỏi chú Từ xem ảnh con gái và con rể chú ."
“Vâng."
Tiểu Chu đặt công việc trong tay xuống, chạy xuống bếp tìm bố Từ.
Bố Từ ban đầu thắc mắc, đòi ảnh con gái và con rể ông gì?
Cho đến khi Tiểu Chu bày tỏ ý định, mắt ông sáng lên:
“Nói là con gái và con rể cũng thể lên tivi ?"
Ông sang đây nấu cơm một tuần , lúc rảnh rỗi cũng tán gẫu vài câu với nhân viên, nhiều nên tất nhiên cũng đây là một chương trình hẹn hò của những trẻ tuổi.
Vừa mới chuyện, trong đầu ông cũng thật sự nảy ý nghĩ:
“Nếu chương trình còn mùa , liệu nên thuyết phục con gái và con rể sang đăng ký một suất nhỉ?”