Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1367
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:01:43
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Cậu xem hai cô con gái, tớ hai con trai, con trai lớn hơn vài tuổi thì càng thương đúng ?
Tớ thực sự thấy , thấy ?"
Từ Nhâm bất lực đỡ trán:
“Trẻ con còn nhỏ như ... là cứ thuận theo tự nhiên ."
“Vì nhỏ nên mới gọi là hứa hôn từ bé chứ!
Cậu thực sự cân nhắc một chút ?"
“Không cần cân nhắc, đồng ý."
Khương Hữu Cẩn hai tay mỗi bên bế một cô con gái xuống bên cạnh Từ Nhâm, ánh mắt nhàn nhạt liếc vợ chồng Lục Vân Châu một cái, “Thời đại nào mà còn chơi trò hứa hôn từ bé, con gái nhà tìm đối tượng như thế nào, cứ để tự bản chúng quyết định."
“..."
Từ Nhâm nhịn nhún vai với Cung Hi:
“Chịu thôi, ông bố nhà tớ cưng con gái như con ngươi trong mắt , đừng là hứa hôn từ bé, chừng đợi chúng trưởng thành, cũng chắc nỡ tìm con rể cho chúng .”
Cung Hi:
“..."
Quay đầu đàn ông nhà , đang dắt theo hai thằng con trai nghịch ngợm thể phá tan tành cả mái nhà, mỗi một miếng bánh kem bơ ăn đến là ngon lành.
Thằng con lớn ăn xong chùi miệng:
“Bố, lấy cho con một miếng nữa, con còn ăn!"
Thằng con út trong tay vẫn ăn xong cũng hùa theo đòi:
“Con cũng !
Con cũng !"
Cung Hi cố nén ý định ôm mặt:
“Hèn chi học thần kiên quyết đồng ý, ngay cả cô cũng thấy chẳng cả!”
Từ Nhâm cũng đầu một lớn hai nhỏ nhà :
“Khương Hữu Cẩn đặt hai cô con gái lên ghế trẻ em, thắt dây an , đeo yếm ăn chuyên dụng xong mới đút cho chúng ăn món canh bí ngô thơm ngọt bột mịn.”
“Bí ngô thơm lắm, ngon ?"
Hai nhóc tì chớp chớp hàng lông mi dài y hệt bố chúng, gật gật đầu, trong miệng ê a rõ đang cái gì.
Từ Nhâm ngay bên cạnh, chống cằm mỉm họ.
Cung Hi ngưỡng mộ thôi:
“Nhà hai đứa trẻ một tuổi mà vẫn thể thong thả uống , ăn điểm tâm, chứ ở nhà tớ thì chắc chắn là gà bay ch.ó nhảy ."
Từ Nhâm đôi mắt cong cong như trăng khuyết, cùng ánh mắt Khương Hữu Cẩn đang qua đan xen .
Đó là bởi vì, đồng chí Tiểu Cẩn nhà cô là một báu vật đấy!
Báu vật nghìn vàng đổi!
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1367.html.]
“Bép!
Ào ——"
Gió vỗ những ghềnh đá bên bờ biển, dâng lên những con sóng dữ dội.
Bọt mép của con sóng vẫn tan, con sóng nối gót mà tới.
Từ Nhâm ghềnh đá, về phía đường chân trời nơi ánh hoàng hôn lộng lẫy, ánh mắt vẫn còn vài phần mơ màng.
Lần , cô xuyên một cuốn tiểu thuyết ngôn tình cổ đại, là cô bạn nhựa của nữ chính ích kỷ, điểm xuất phát đều chỉ vì bản .
Nữ chính Hà Tuyết là con gái của trưởng làng chài ven biển , cô hai trai ở bên , nhà hai con thuyền đ.á.n.h cá, chị dâu cả của cô họ hàng với ông chủ khách sạn nghỉ dưỡng năm ở đảo chính, vì thế hải sản đ.á.n.h bắt của nhà cô mỗi ngày đều thể bán , gia cảnh so với những nhà khác trong làng thì sung túc hơn nhiều.
Năm nữ chính hai mươi tuổi, ở ven bờ biển cứu một đàn ông hôn mê, chính là nam chính Lãnh Trạch Huân trong cuốn truyện , nam chính khi hôn mê ghềnh đá va gáy, thì cứu nhưng mất trí nhớ.
Anh nhớ tên họ là gì, nhà ở , thế là ở ngôi làng chài ven biển .
Nam chính gặp yêu nữ chính cứu , hai nảy sinh thiện cảm yêu .
Bố nữ chính khi chuyện thì đồng ý cho con gái gả cho một đàn ông lai lịch bất minh, nhưng nhà càng phản đối, nữ chính càng nảy sinh quyết tâm ở bên cả đời, giấu giếm gia đình đính ước trọn đời với nam chính và nếm trái cấm.
Không ngờ nửa năm , nam chính theo ngư dân trong làng khơi đ.á.n.h cá, vì sai sót mà suýt chút nữa đ.â.m một chiếc du thuyền ngang qua, những công t.ử nhà giàu đang vui chơi du thuyền nhận , đột nhiên đau đầu dữ dội, khi mở mắt nữa, những ký ức khôi phục , nhưng quên mất ký ức trong nửa năm qua.
Anh theo những công t.ử nhà giàu về thế giới của , để nữ chính đang mang trong bụng đứa trẻ, trở thành một đơn chồng mà chửa.
Bố nữ chính bảo cô bỏ đứa bé để bắt đầu từ đầu, nữ chính chịu, tin chắc rằng nhất định sẽ tìm cô .
Người nhà khuyên cũng khuyên , mắng cũng mắng , đều thể lung lay quyết tâm của cô , đồng ý cô còn sẽ dắt theo bảo bảo trong bụng nhảy xuống biển, ?
Đành đồng ý cho cô sinh .
Từ Nhâm xuyên thành cô bạn nhựa, ở ngay cạnh nhà họ Hà, nếu nhà họ Hà là gia đình khá giả, thì nhà họ Từ chính là hộ nghèo.
Lúc bố của nguyên chủ còn sống, điều kiện nhà cô cũng khá , so bằng nhưng so thì thừa, nhưng phận trớ trêu, bố Từ sáu năm nhận một đơn hàng lặn biển bắt bào ngư lớn, tưởng rằng thể kiếm một khoản hời, ngờ đen đủi gặp đàn cá mập trở , đến cả xác cũng chẳng còn nguyên vẹn.
Anh trai của nguyên chủ ba năm mùa hè biển gặp bão, vì nỡ bỏ lưới cá đù vàng đó, nên cả lẫn thuyền sóng lớn lật nhào, chôn thây nơi đáy biển.
Chị dâu của nguyên chủ gánh vác nổi áp lực khi chủ gia đình, trong nhà phụ nữ trẻ em thì cũng là trẻ con, cần cô gánh vác trọng trách, nên bỏ đứa con trai còn đầy tuổi, về nhà đẻ ở tỉnh ngoài để tái giá.
Gia đình chỉ còn họ Từ đến mù lòa, nguyên chủ ích kỷ tinh vi cùng đứa cháu trai của nguyên chủ vẫn còn sự đời.
Trong nhà vốn chẳng bao nhiêu tiền tiết kiệm, nguyên chủ thích chưng diện, tiền thì ?
Ngay lúc nữ chính đang đau khổ, cô tiếp cận nữ chính, an ủi nữ chính, khi con trai của nữ chính đời, để cháu trai chơi cùng con trai cô , đợi nữ chính thoát khỏi bóng tối, coi cô như bạn gì , gì cũng đều chia sẻ với cô , từ đồ ăn mặc cho đến một món đồ dưỡng da, đồ trang sức mà nhà nữ chính tặng cô , vân vân.
nguyên chủ coi cô là bạn , dù thì cũng chỉ là bạn nhựa.
Cô là một cam chịu cô đơn, chịu nổi cuộc sống tẻ nhạt ở làng chài, thường xuyên lấy cớ đảo chính, dạo những trung tâm thương mại nhỏ ở đó, lúc trong tay tiền còn tàu phà cả tiếng đồng hồ để lên thành phố, cảm nhận sự hào nhoáng của những tòa nhà chọc trời.
Có một ngày, cô thấy màn hình lớn ở bức tường của một khu phức hợp trong thành phố phóng viên đang phỏng vấn nam chính, nhận chính là gã phụ tình khiến Hà Tuyết chồng mà chửa, nguyên chủ chấn động:
“Hóa là con trai của giàu nhất cả nước!
Giờ đây kế thừa gia sản hàng trăm tỷ!”
Khi phóng viên hỏi về trải nghiệm khắc cốt ghi tâm nhất trong đời , nhấn thái dương, vẻ gì đó như nhớ nhưng thể nhớ , đầy vẻ lạc lõng và bất lực:
“Xin , mất một đoạn ký ức, lẽ đó là điều khiến khắc cốt ghi tâm."