Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1371

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:01:48
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tốc độ nhanh đến mức chẳng ai rõ.”

 

“Vừa ai xuống đó ?"

 

“Hình như là ."

 

“Nam nữ ?

 

Sao cảm thấy là một cô gái?"

 

“Ôi dào đừng quan tâm mấy chuyện đó nữa, mau tìm phao cứu sinh gọi xe cứu thương thôi."

 

đúng đúng!"

 

Từ Nhâm nhờ kỹ năng 【Lánh Nước】, ở biển như đất bằng, thị lực cũng ảnh hưởng, nhanh đến bên cạnh cô bé.

 

Người hôn mê , cô ôm lấy cô bé, đưa bé gian bong bóng khí tạo từ kỹ năng lánh nước, một mặt bơi ngược trở , một mặt cấp cứu cho bé, còn đút cho bé một viên thu-ốc Tang Hoàng Bổ Phổi.

 

Thấy dấu hiệu tỉnh , cô mới tắt kỹ năng 【Lánh Nước】, để cho sóng đ.á.n.h ướt sũng xong, mới bế cô bé lên bờ.

 

Trước đầy nửa phút, những chạy lấy thiết cứu hộ và xe cứu thương đều vẫn tới nơi.

 

Bà nội của cô bé là phản ứng đầu tiên, loạng choạng chạy tới, trong miệng lúng b-úng gì đó:

 

“Cảm tạ trời đất Bồ Tát phù hộ!

 

Cứu !

 

Cứu !

 

Điềm Điềm!

 

Điềm Điềm!

 

Cháu mau tỉnh !

 

Đều là của bà nội!

 

Bà nội nên nắm c.h.ặ.t t.a.y cháu..."

 

Những khác cũng vây quanh :

 

“Thế nào ?

 

Người chứ?"

 

Từ Nhâm còn kịp mở lời, cô bé mở mắt , thấy bà nội , cái miệng nhỏ nhắn mếu máo, ấm ức lên:

 

“Bà nội ơi, cháu sợ!"

 

“Đừng sợ đừng sợ!

 

Đã nhé!

 

Không !"

 

Bà nội cô bé ôm lấy bé dỗ dành ngớt, hai bà cháu đều kìm lên, một loại cảm giác may mắn khi sống sót qua tai nạn.

 

Bà cụ một lát, đột nhiên nhớ vẫn cảm ơn ân nhân cứu mạng, liền lau nước mắt dáo dác tìm Từ Nhâm:

 

“Cái cô gái cứu Điềm Điềm nhà ?

 

còn cảm ơn nữa."

 

“Cô quần áo ướt nên đồ, về phía ."

 

Có du khách chỉ chỉ về phía nhà vệ sinh công cộng cạnh bến tàu.

 

Bà cụ vội vàng dậy, dắt tay cháu gái định tạ ơn.

 

Lúc , xe cứu thương tới.

 

Nghe đuối nước hơn hai phút, mặc dù khi lên bờ tỉnh , nhưng để bảo hiểm thì nhất vẫn nên kiểm tra phổi một chút.

 

Bà cụ liền gọi điện thoại cho con trai, con dâu, về chuyện :

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1371.html.]

“...

 

Đều trách !

 

Không trông coi Điềm Điềm cho kỹ, suýt chút nữa gây tai họa lớn !

 

Cũng may Bồ Tát phù hộ, hảo tâm tương cứu, Điềm Điềm đại nạn ch-ết tất hậu phúc, nhưng bác sĩ nhất là nên kiểm tra một chút, các chị mau xuống đây, theo xe cứu thương tới bệnh viện, tìm cô gái nhỏ cứu Điềm Điềm, kiểu gì cũng cảm ơn mới ..."

 

đợi đến khi con trai, con dâu của bà cụ vội vã chạy xuống lầu lên xe cứu thương, bà cụ dặn dò xong xuôi chạy tới nhà vệ sinh công cộng bến tàu, thì gì còn bóng dáng của ân nhân cứu mạng nữa?

 

Từ Nhâm ở trong nhà vệ sinh công cộng bộ quần áo ướt , tới cây ATM rút ba nghìn năm trăm tệ mới , đáp thuyền của ngư dân về đảo Tinh Châu.

 

Lúc về đến nhà mới hơn chín giờ, Từ dẫn cháu trai bắt hải sản ven bờ về từ sớm, lúc đang bê một chiếc ghế đẩu nhỏ, mái hiên nhà râm mát để rửa sạch đống hải sản .

 

Cơ bản đều là cá nhỏ, tôm nhỏ, hàu, một c.o.n c.ua, hoặc là bạch tuộc thì tệ .

 

Ngược thì Hạo Hạo hôm nay thu hoạch khá , nhặt một cái vỏ ốc biển lớn, tuy rằng là một cái vỏ ốc rỗng, nhưng kích thước lớn, thổi một cái đặt bên tai, thể thấy tiếng gió rít, tiếng sóng biển.

 

Cậu bé chiếc ghế đẩu nhỏ, một tay ôm con Ultraman mà Từ Nhâm tặng, một tay ôm cái vỏ ốc lớn, tự chơi đùa mệt mỏi.

 

Nhìn thấy Từ Nhâm về, bé vui mừng giơ cái vỏ ốc lên cho Từ Nhâm xem:

 

“Cô ơi, con nhặt đấy ạ!"

 

“Hạo Hạo giỏi thế nhỉ?

 

Cô còn chẳng nhặt cái vỏ ốc nào to như thế cơ."

 

Nói đoạn, Từ Nhâm lấy một chiếc kẹo mút thủ công cao lê hồng táo để thưởng cho bé.

 

Hạo Hạo vui mừng híp cả mắt .

 

Mẹ Từ vẫn cứ ghi nhớ chuyện báo danh, rửa hải sản giục:

 

“Về thì mau dắt nó nhà trẻ mà báo danh , đừng để trì hoãn thêm một năm nữa."

 

“Con ạ."

 

Từ Nhâm rửa sạch bàn tay nhỏ và khuôn mặt nhỏ cho Hạo Hạo, dắt tới ngôi nhà trẻ duy nhất đảo Tinh Châu để báo danh.

 

Ra khỏi cửa gặp Hà Tuyết, cô đang dắt con trai tới tìm Hạo Hạo chơi, Từ Nhâm dắt Hạo Hạo báo danh, rảnh rỗi cũng chẳng việc gì , nên cùng cô tới đó.

 

Từ Nhâm suy tính, nên tiết lộ tin tức nam chính mất trí nhớ cho nữ chính ?

 

Trong nguyên tác, sự xuất hiện của nguyên chủ kích thích khiến nam chính khôi phục trí nhớ, đổi thành nữ chính chừng cũng thể như .

 

chuyển ý nghĩ tới, khi nguyên chủ vật hy sinh, nữ chính và nam chính cũng lập tức happy-ending, ngược , những tình tiết sóng gió và đau lòng mới bắt đầu ——

 

Nam chính mặc dù lên vị trí giám đốc điều hành của tập đoàn Lãnh thị, nhưng kế và em trai cùng cha khác của vẫn vì thế mà cam tâm, ngấm ngầm vẫn luôn tìm cách để lật đổ , giành quyền kiểm soát tập đoàn.

 

Vì những rắc rối mà nguyên chủ gây , kế của nam chính đến sự tồn tại của hai con nữ chính, nên tìm đủ cách để ly gián, ly gián thành thì tìm những phụ nữ khác đóng kịch để kích thích Hà Tuyết, còn lấy danh nghĩa bà nội để đưa Hà Niệm Sênh khiến cho nam nữ chính tìm thấy, cảnh sát tới cửa thì là hiểu lầm...

 

Sau vài như , Hà Tuyết mệt mỏi cả về thể xác lẫn tinh thần, cô thậm chí còn hoài nghi liệu thể tới cuối cùng cùng Lãnh Trạch Huân .

 

Lúc , kế của gửi cho cô một bức ảnh và một đoạn ghi âm hòm thư.

 

Trong ảnh, Lãnh Trạch Huân và tiểu thư nhà họ Chu môn đăng hộ đối cùng xuất hiện trong một khung hình, hai đều nâng ly rượu, mang theo nụ , trông giống như một cặp đôi mới cưới đang nhận lời chúc phúc của bạn bè.

 

Đoạn ghi âm thì là những lời nhận xét của bạn bè khen ngợi hai họ xứng đôi như thế nào.

 

Trong lòng Hà Tuyết ảm đạm, quyết định dắt con trai về đảo Tinh Châu.

 

tự thấy xứng với một Lãnh Trạch Huân khôi phục trí nhớ, bất kể là gia cảnh là điều kiện cá nhân.

 

Sau đó đương nhiên là những tình tiết trốn em đuổi, em mọc cánh cũng khó mà bay thoát .

 

Chẳng còn cách nào khác, tiểu thuyết ngôn tình cổ đại đều theo cái mô típ cả.

 

Không tạo chút sóng gió, lừa lấy chút nước mắt của độc giả, thì dường như thể kiểm chứng tình cảm của nam nữ chính sâu đậm tới nhường nào.

 

Happy-ending thực sự, đợi mãi cho tới khi bé Hà Niệm Sênh sáu tuổi —— nam chính mượn dịp trang trí hội trường sinh nhật cho con trai, âm thầm bố trí hiện trường cầu hôn, khoảnh khắc pháo hoa sinh nhật nở rộ, quỳ một chân xuống, lòng bàn tay nâng một viên kim cương to như trứng chim bồ câu, cầu hôn nữ chính, lúc bản nhạc kết thúc đại đoàn viên mới lộng lẫy vang lên.

 

Vì thế, Từ Nhâm nghĩ thông suốt , rốt cuộc nên cho Hà Tuyết ?

 

“A Tuyết, cái đó, bố của Sênh Sênh..."

 

Cô hạ thấp giọng, tránh khỏi tai của hai nhóc tì.

Loading...