Chẳng ngờ Hà Tuyết chẳng hề né tránh:
“Đừng nhắc với , từ cái ngày lời từ biệt, coi như ch-ết ."
“..."
“Ai ch-ết ạ?"
Hạo Hạo tò mò ngẩng đầu lên.
“Bố tớ."
San San giòn giã đáp.
“Giống bố tớ thế!
Bố tớ cũng ch-ết , ch-ết ở ngoài biển."
“Bố tớ cũng ch-ết ở ngoài biển.
Tại bố của chúng đều ch-ết ở ngoài biển nhỉ?"
“Bởi vì các ông ngoan."
Hạo Hạo vẻ mặt đầy phẫn nộ, “Chẳng lời tí nào cả!
Nội tớ bảo, biển cả vô tình và nguy hiểm lắm, sẽ nuốt chửng chúng luôn.
Thế nên chúng gần biển quá, chơi cũng chơi thật xa , ?"
San San vẻ mặt đồng tình phụ họa:
“ thế đấy, gần biển , sẽ sóng lớn bắt trộm mất đấy, chúng mà biến mất là ông bà với sẽ đấy."
“ thế, đúng thế."
Hai đứa nhỏ mà đối đáp trôi chảy về vấn đề vốn khiến lớn im lặng .
Từ Nhâm và Hà Tuyết lặng lẽ , chẳng nên nên .
Vì Hà Tuyết , Từ Nhâm cũng ý nhắc nữa.
Cô tin nhắc thì cốt truyện sẽ để nam nữ chính trùng phùng.
Đã sớm muộn gì cũng gặp , chi bằng cứ để nữ chính trở nên tự tin và mạnh mẽ .
Kinh tế quyết định kiến trúc thượng tầng, Từ Nhâm nắm tay vung lên đầy quyết tâm:
“A Tuyết, chúng hãy chăm chỉ kiếm tiền thôi!
Tạo dựng một tương lai ấm no cho Hạo Hạo và San San!"
“ góp vốn thuyền đ.á.n.h cá của cả và hai, thu nhập cũng , nuôi nổi và San San.
Còn cô thì ?
Dạo thế nào ?"
“..."
Sơ suất quá!
Hóa kẻ nghèo kiết xác chính là !
Sau khi báo danh cho cháu trai, nộp xong học phí, tiền tạp phí và tiền ăn trưa cho một học kỳ, trong tay Từ Nhâm chỉ còn đúng ba nghìn tệ.
Cũng may là nhà trẻ đảo Tinh Châu tương đối rẻ, nếu nộp học phí xong là hai bàn tay trắng luôn.
Trên đường dắt cháu trai đang phấn khích nhảy nhót về nhà, Từ Nhâm thầm hạ quyết tâm:
“Kiếm tiền!
Nhất định kiếm tiền!”
ở một làng chài nhỏ đến mạng internet còn thì dự án nào thể tiền đây?
Nếu rời khỏi làng chài, ở nhà chỉ còn già và trẻ nhỏ, mắt , cô cũng yên tâm.
lúc , từ phía bến tàu vang lên một trận reo hò.
“Cô ơi, họ đang gì thế ạ?"
“Cô , nào, chúng qua đó xem ."
Đi nửa đường thì gặp hai của Hà Tuyết:
“Nhâm Nhâm, nắng to thế hai cô cháu đấy?"
“Anh hai Hà."
Từ Nhâm chào một tiếng, “Chúng em bến tàu dạo chút ạ."
“Bên đó đang chuyển vật liệu xây dựng lên bờ, hai cẩn thận kẻo va trúng nhé.
Đảo Tinh Châu sắp phủ sóng mạng , đến lúc đó ở nhà cũng mạng ."
Mắt Từ Nhâm sáng lên:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1372.html.]
“Sắp phủ sóng mạng ?”
Đây đúng là một tin !
Đỡ việc gì chạy sang đảo chính để dùng ké mạng.
“Cô ơi, mạng là gì thế ạ?"
Hạo Hạo tò mò chớp đôi mắt to đen láy như đá hắc diệu thạch hỏi.
Từ Nhâm bé, trong lòng thầm nghĩ nhóc con chắc nghiện game online từ nhỏ đấy chứ?
Thế thì !
Thế là cô :
“Vào mạng , cũng giống như sách , đều là tiếp thu kiến thức để chúng thông minh hơn.
Chỉ điều kiến thức mạng nhiều và phong phú hơn, cháu cái gì cũng thể tìm thấy đáp án thông qua nó."
Hạo Hạo ưỡn ng-ực nhỏ:
“Vậy cháu sẽ mạng thật giỏi, ngày ngày tiến lên!"
Từ Nhâm:
“..."
Câu hình như gì sai, nhưng cứ thấy lạ lạ thế nào nhỉ?
“Phụt..."
Anh hai Hà bật thành tiếng, vẫy vẫy tay với Từ Nhâm, “Hai cô cháu cứ tiếp tục tâm sự nhé, đây!"
Chắc chắn là mang chuyện kể cho nhà như một chuyện .
Từ Nhâm:
“Anh hai Hà , như là thiếu đạo đức đấy nhé!”
Dù nữa, việc đảo Tinh Châu xây trạm cơ sở, phủ sóng mạng đối với cư dân đảo tuyệt đối là một tin vui đáng để ăn mừng!
“Đảo cuối cùng cũng thông mạng !"
“Chờ lâu lắm !
Có mạng thì quá!
Nghe dùng điện thoại là xem phim ảnh, tivi, mai lên thành phố mua cái điện thoại mới ."
“Phim ảnh tivi là gì!
điện thoại còn đ.á.n.h mạt chược cơ, phòng bài mạng hàng vạn thích đ.á.n.h mạt chược, cứ tìm chỗ trống mà là loáng cái đủ chơi luôn, bao giờ lo thiếu một tìm bạn chơi nữa."
“Mấy ông đàn ông các suốt ngày chỉ bài bạc mạt chược, đúng là chẳng tiền đồ gì cả!"
“Hừ, các bà thì tiền đồ chắc!
Chẳng cũng chạy sang đảo chính dùng ké mạng, ôm điện thoại mua mua sắm sắm, thì cũng học đám trẻ con mấy cái trò hoa hòe hoa sói chẳng ngượng là gì!"
“Ông già ch-ết tiệt ông cái gì đấy?"
“...
Không gì, gì, thôi thôi, về nhà ăn cơm!
Chiều xem thợ xây trạm cơ sở."
“Chiều khơi ?"
“Mấy ngày nay nóng quá, nghỉ ngơi chút."
“ là đồ lười!"
Ngư dân một hồi giải tán.
Từ Nhâm dắt cháu trai bóng cây, đáy mắt thoáng hiện vẻ suy tư.
Những lời đùa của cho cô một gợi ý —— cô nghĩ một nghề kiếm tiền phù hợp và thuận tiện nhất lúc !
Livestream câu cá biển!!!
Livestream mới chớm nở, vẫn còn ở giai đoạn sơ khai.
Cô kỹ năng 【Lấy nhỏ câu lớn】, sợ khơi mà trắng tay.
Hơn nữa khi mở kỹ năng 【Tránh nước】, ở biển cô chẳng khác nào “như cá gặp nước".
livestream câu hải sản chỉ là mồi nhử để thu hút xem, livestream bán hàng —— bán hải sản đ.á.n.h bắt mới là trọng điểm!
Trước đây mạng, hải sản bắt bán cho ai, bởi vì các khách sạn, nhà hàng homestay đảo chính đều nguồn cung định , xen ngang giao hàng chẳng khác nào tranh giành ăn với hàng xóm quanh nhà, ngày nào cũng chạm mặt thì ngại ch-ết !
Còn nếu mang chợ nông sản ở thành phố bán thì càng chắc chắn.
Nếu thuyền đ.á.n.h cá lớn kho lạnh, khi vận chuyển đến chợ thì hải sản còn tươi nữa .