Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1379

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:02:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cháu cảm ơn chú Kim ạ!"

 

“Khách khí gì chứ!

 

Có tiền thì cùng kiếm mà!

 

Chúng coi như là đối tác !"

 

Hà Chính Ích xem con cá ngừ vây xanh khổng lồ đấu giá như thế nào, những đại gia tham gia trực tuyến, bộ quá trình đều công chứng tại chỗ, mở mang tầm mắt nên định về ngay.

 

Còn một lý do nữa :

 

“Con bé lái cái thuyền đ.á.n.h cá nhỏ chạy bằng động cơ diesel mà cứ như mấy tay tổ lái lái mô tô drift , lên bờ một lúc mà nghĩ vẫn thấy rùng .”

 

Từ Nhâm thấy về, liền cây ATM cửa khách sạn rút một ít tiền, bỏ một cái phong bì lớn đưa cho , cảm ơn dẫn đường.

 

Mặc dù dẫn đường thì cô cũng thể tìm đến đây, nhưng về mặt thời gian e là thể khớp nối gần như kẽ hở như lúc nãy .

 

Cô bán cá, nhận tiền, nhẹ bẫng, đang định về thì gia đình Lý Ái Cầm giữ .

 

“Đồng chí Tiểu Từ bận xong hả?

 

Đi thôi thôi!

 

Đi uống , trưa nay cùng ăn bữa cơm đạm bạc!"

 

Từ Nhâm dở dở :

 

“Bác ơi, bác cũng thấy đấy, cháu khơi về, quần áo vẫn còn mùi tanh của cá, tiện nhà hàng ạ.

 

Vả thuyền của cháu còn hai cái l.ồ.ng tôm cần xử lý..."

 

“Tiểu Từ!

 

Tiểu Từ!"

 

Từ Nhâm hết câu, ông chủ Kim vội vã đuổi theo:

 

“Chính Ích bảo thuyền cháu còn hai cái l.ồ.ng tôm ?

 

Sao sớm chứ!

 

Mang hết qua đây !

 

Chú bảo lấy cùng cháu."

 

Lý Ái Cầm vui mừng :

 

“Đi, chúng cũng xem thử, cháu khơi đ.á.n.h bắt sáng nay ?

 

Thật là giỏi quá!

 

Tiếc là giờ còn sớm quá, mấy tiệm đại hải sản gia công gần đây mở cửa, nếu chúng cũng mua một ít, nhờ tiệm gia công luôn ăn cho nóng cũng ."

 

Con trai bà tiếp lời:

 

“Tiệm gia công mở cũng mà, thể nhờ mấy nhà hàng gia công giúp, cùng lắm thì trả thêm chút tiền thôi."

 

Hải sản mà ân nhân cứu mạng đ.á.n.h lưới , dù mã ngoài , bình thường kén chọn đến họ cũng chẳng để tâm, họ thực sự thèm miếng hải sản , họ chỉ báo ân thôi.

 

Cả gia đình Lý Ái Cầm theo Từ Nhâm bến tàu, phía còn mấy nhân viên nhà bếp khách sạn chạy lạch bạch theo, tuy đến mức rầm rộ nhưng cũng thu hút ít ánh của du khách.

 

“Mọi thế nhỉ?"

 

“Ra bến tàu ?"

 

“Có thuyền đ.á.n.h cá về nên mua hải sản ?"

 

“Đi thôi thôi!

 

Cùng xem nào!"

 

Đến khi tới chỗ Từ Nhâm đậu thuyền, lưng cô một đám đông .

 

thực lòng mua chút hải sản tươi sống để lát nữa tìm tiệm gia công đ.á.n.h chén một bữa, như thế rẻ hơn nhiều so với nhà hàng gọi món;

 

là tâm lý đám đông, thấy nhiều chạy bến tàu thế chắc chắn là đồ ;

 

Cũng thậm chí còn chạy bến tàu gì, thuần túy là thấy náo nhiệt nên theo.

 

thì việc một đám đông ùn ùn kéo bến tàu trông vẫn hoành tráng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1379.html.]

Ngư dân đang bốc dỡ hàng bến tàu đều ngẩn :

 

“Chuyện gì xảy thế?

 

Sao tự nhiên nhiều đến ?"

 

Cho đến khi Từ Nhâm nhảy lên thuyền, xách hai cái l.ồ.ng tôm đưa lên bờ, du khách theo cô đồng loạt vây quanh, tranh hỏi giá:

 

“Tôm he bao nhiêu một cân?"

 

“Có cua ?

 

Bao nhiêu một cân?"

 

“Oa!

 

Có tôm hùm lớn kìa!

 

Tôm hùm lớn bao nhiêu một cân?

 

Con lấy nhé!"

 

lấy tôm thẻ chân trắng!

 

Cân cho một cân tôm thẻ!"

 

“Tôm tít bao nhiêu một cân?

 

Cho hai cân."

 

“Yô!

 

Có cả cá song đá nữa ?

 

Loại cá bình thường khó câu lắm, tự chui l.ồ.ng tôm ?

 

Hai con cá song đá lớn lấy nhé!"

 

Lúc các ngư dân mới phản ứng , hóa sáng sớm khơi bắt hai l.ồ.ng tôm, mang lên đây bán.

 

Quan trọng là, đây cũng bến tàu rao bán, nhưng ăn thấy phát đạt thế !

 

kỹ , hải sản trong l.ồ.ng tôm của Từ Nhâm chất lượng thực sự !

 

Tôm thẻ, tôm tít, tôm he đều , trong một cái l.ồ.ng tôm còn lẫn mấy con “đại ca" hung hăng, lớp vỏ hoa văn xanh tím, vung đôi càng to tướng đầy kiêu ngạo, chẳng là tôm hùm lớn khó bắt đó ?

 

Con nhỏ hơn thế một chút trong khách sạn bán mấy trăm tệ một con đấy.

 

Nhìn mà họ đỏ hết cả mắt.

 

Con gái nhà ai mà giỏi thế ?

 

Sáng sớm kiếm một mớ to .

 

Họ Từ Nhâm mới đút túi hơn một triệu năm trăm nghìn tệ , hải sản trong hai cái l.ồ.ng tôm cộng hết cũng bằng lẻ của con cá ngừ đại bàng .

 

Từ Nhâm cũng mới thu hoạch từ hai cái l.ồ.ng tôm cũng nhỏ, thể thấy mồi câu tự chế thực sự hữu dụng.

 

nhiều du khách mua nên cô bán hết hải sản trong một cái l.ồ.ng cho khách sạn, cái còn đổ cho du khách chọn, chỗ còn cô mang về nhà tự ăn.

 

Mẹ Từ đang ở nhà nhưng tâm trí cứ treo ngược ở chỗ con gái khơi.

 

Bà cầm cái giẻ lau bếp một cách vô định, với cháu nội đang ôm siêu nhân Ultraman tự chơi một :

 

“Không cô con thế nào ...

 

Lần con bé khơi hình như là hồi mới cấp hai thì , hồi đó nhà mới đổi con thuyền mới, ông nội và bố con định đ.á.n.h cá, con bé cứ nằng nặc đòi theo, biển chơi cả ngày.

 

Sau nó điệu đà hơn, chê gió biển thổi nhiều da mặt thô ráp nên chịu khơi nữa.

 

Lần học ở cái trò livestream câu cá biển , giờ thì chẳng sợ da thô nữa , nhưng ông nội con mà thì chắc vui lắm..."

 

Từ Hạo từng thấy ông nội, ngay cả bố bé cũng khi bé còn đầy một tuổi, nếu bà nội cứ chỉ tấm ảnh chụp lúc đầy tháng, bảo là bố thì chắc cũng chẳng còn chút ấn tượng nào về bố nữa .

 

Lúc Từ , bé lon ton chạy phòng, lấy cuốn album ảnh lật đến cũ nát, tìm đến tấm ảnh chụp chung của ông nội và bố, cái miệng nhỏ liến thoắng gì đó.

 

Mẹ Từ dở dở , nhóc chắc là đang học bà đây, mỗi chuyện gì vui là đối diện với tấm ảnh của chồng và con trai mà tự lẩm bẩm, chia sẻ niềm vui trong nhà với họ.

 

Lần bà còn kịp lấy ảnh , ngờ cháu nội nghĩ đến .

 

“Chị ơi, chị ơi!"

 

 

Loading...