“Chị Hương sống gần bến tàu, khuỷu tay quẩy cái giỏ tre ngang qua nhà họ Từ, gọi với trong nhà hai tiếng.”
Đợi Từ , chị liên tục “phát sóng" tin tức nóng hổi thấy ở bến tàu:
“Con bé Nhâm Nhâm nhà chị giỏi quá trời luôn!
Câu một con cá ngừ to mấy trăm cân, theo thằng Cả nhà họ Hà sang đảo chính , lão Tôn bảo con cá ngừ đó là loại đắt nhất đấy, chắc chắn bán giá hời.
Chị ơi, nhà chị khổ tận cam lai !"
Phản ứng đầu tiên của Từ là sợ hãi:
“Mấy trăm cân cơ ?
Cái hình nhỏ thó của Nhâm Nhâm kéo nổi ?
Cũng may là câu lên , chứ nếu câu mà cá lôi xuống nước thì...
Con bé thật là coi thường mạng sống quá!
Bảo câu cá biển mà câu cá ngừ đại bàng..."
Mẹ Từ vuốt ng-ực lẩm bẩm cầu xin Mẹ Tổ phù hộ.
Dù bà tận mắt thấy câu cá ngừ thế nào, nhưng là dân đảo biển chính gốc, bà cá ngừ khó câu đến nhường nào.
Thuyền để câu nó chí ít cũng loại cỡ trung trở lên, còn trang đủ thứ dụng cụ hỗ trợ, cần câu cũng là loại đặc dụng.
Cái loại thuyền gỗ cũ mua và cần câu bình thường như của con gái bà chịu thấu sức quẫy đạp của con cá mấy trăm cân?
Không lật thuyền, lôi ngược xuống nước là vạn hạnh , còn câu cá ngừ thì đúng là chuyện khó tin nổi.
Mẹ Từ tin:
“Chắc là đồn thổi thôi?
Chắc chỉ là con cá bình thường, điều kích thước to một chút thôi chứ thể là cá ngừ ."
“Ôi dào lúc đó em đang cào nghêu gần đấy mà, xa xa cũng thấy con cá đó còn to hơn cả con Nhâm Nhâm nhà chị nữa, đợi đến lúc em chạy qua thì thằng Cả nhà họ Hà nhảy lên thuyền đưa nó sang đảo chính , em cơ hội kỹ nhưng lão Tôn ngay đấy suốt, lão mà cá ngừ ?"
Nói thì nhưng Từ vẫn tin con gái thể câu một con cá ngừ mấy trăm cân một cách lành lặn.
Ngư dân chuyên câu cá ngừ còn chẳng dám chắc khơi là thu hoạch, huống hồ là đứa con gái bao nhiêu năm nay từng khơi như cô?
lúc , từ đầu ngõ vang lên tiếng xôn xao, Từ Nhâm về .
Cùng về với cô còn gia đình Lý Ái Cầm.
Lý Ái Cầm nhất quyết đòi mời cô ăn trưa nhưng lúc vẫn còn sớm, quần áo cô đang ám mùi tanh của cá nên cô đưa họ về nhà luôn, dù chỗ cá tôm tạp bán còn dư cũng còn khá nhiều.
Những loại mã du khách mua hết , ngoại trừ một con tôm hùm nặng tầm một cân cô nhất quyết bán để dành cho nhà ăn, còn là loại l.ồ.ng tôm kẹp đứt đầu đứt đuôi mắt, hoặc là loại nhỏ quá du khách ưng giá.
Từ Nhâm thì bán thì bán, bán thì mang về nhà tự ăn.
Nếu nhà cũng chê thì mang phơi khô giã nát mồi câu.
Bây giờ cô là một phú bà nhỏ hơn một triệu tệ trong túi, thiết tha gì vài đồng bạc lẻ từ mấy cân cá tôm tạp .
Gia đình Lý Ái Cầm nhân lúc Từ Nhâm bán hải sản tranh thủ chạy trung tâm thương mại đang mở cửa chọn mua ít quà cảm ơn tạm , đợi cô bán xong thì theo cô về đảo Tinh Châu.
“Đảo tuy phát triển thiện như đảo chính nhưng vẫn giữ phong vị nguyên sơ của làng chài, thật đấy, hòn đảo nguyên sinh thế thì chúng đến đây thuê homestay nghỉ dưỡng ."
Con trai và con dâu Lý Ái Cầm khi lên đảo ngớt lời khen đảo Tinh Châu .
Cho đến khi móc điện thoại thấy tín hiệu, hai vợ chồng lộ vẻ ngượng ngùng:
“..."
Người hiện đại mà mấy phút điện thoại một là chịu nổi, mấy ngày chạm điện thoại chắc ch-ết mất?
Từ Nhâm :
“Không quen đúng ạ?
Qua một thời gian nữa là mạng thôi, công ty viễn thông cử đến xây trạm cơ sở ."
Hai vợ chồng thở phào:
“Vậy thì , thì !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1380.html.]
Lần chúng đến đảo Minh Châu chơi nhất định sẽ qua đây thuê homestay...
Nhâm Nhâm, nhà em phòng cho thuê ?"
“Dạ ạ."
Từ Nhâm , “Nhà em tổng cộng chỉ ba gian phòng thôi, phòng thừa để cho thuê.
mạng khách du lịch đến đây đông lên, mấy nhà trong làng phòng dư dả chắc chắn sẽ mở homestay thôi ạ."
Vừa ngang qua nhà lão Tôn, nhà lão nhiều con cái nên cũng nhiều phòng, ngay gần bến tàu, mở homestay thì cực kỳ hợp, nhưng giờ còn sớm nên Từ Nhâm định lo chuyện đó.
Có điều lão Tôn thấy động tinh, lê cái chân đau gút khập khiễng từ trong nhà :
“Nhâm Nhâm, con cá ngừ to đó bán thế nào ?
Người mua hàng chứ?"
Từ Nhâm híp mắt giơ ngón tay cái với lão:
“Có ông chỉ bảo thì đương nhiên là bán giá ạ!"
“Ha ha!"
Lão Tôn sảng khoái, “Vậy thì !
Mau về nhà báo tin vui !"
“Cháu về ngay đây!
Hôm nào cháu mời ông uống rượu nhé."
Từ Nhâm định bụng sẽ tạ ơn lão một chút.
“Đừng!"
Lão Tôn thấy chữ rượu là lộ vẻ mặt khổ sở, “Mấy ngày nay gút tái phát, mấy thằng con phiên canh chừng cho uống rượu nữa, cô mang đến cũng chúng nó tịch thu thôi."
Nói đoạn, lão hạ thấp giọng nhỏ với Từ Nhâm:
“Định mời lão già uống rượu thật ?
Thế thì đợi chân khỏi , sẽ cùng cô khơi, cô mời uống một ly thuyền, cô câu cá của cô, uống rượu của ..."
“Bố, bố đang gì thế?"
Trong nhà vang lên tiếng của con út.
“Không, gì."
Lão Tôn nháy mắt với Từ Nhâm, hiệu cho cô đừng to, đặc biệt là đừng để mấy thằng con lão .
Vì một hớp rượu mà lão khổ sở thế đây.
Từ Nhâm nén gật đầu, chào tạm biệt lão Tôn dẫn gia đình Lý Ái Cầm về nhà.
Trên đường gặp ít dân làng, ai cũng cô câu cá ngừ to nên tò mò hỏi bán bao nhiêu tiền, Từ Nhâm đáp:
“Dạ đúng là đắt hơn cá tôm bình thường nhiều nhưng cũng nguy hiểm lắm ạ, cháu suýt chút nữa nó lôi xuống nước luôn đấy."
“Con nhỏ ch-ết tiệt lúc con dặn con thế nào?"
Mẹ Từ lưng cô tự lúc nào, vươn tay véo tai Từ Nhâm một cái, “Bảo con đừng chuyện nguy hiểm mà con vẫn ?
Không sống nữa hả!"
“Ơ —— con , thực cũng nguy hiểm đến thế ..."
“Còn cãi ?
Mẹ thấy hết !"
Mẹ Từ liếc mắt quanh đám hàng xóm đang hóng chuyện, trừng mắt lườm con gái một cái, “Mau về nhà với !
Ra di ảnh bố con quỳ gối phản tỉnh ngay!"
“..."