“Là cái gì ạ?
Máy trẻ con ạ?”
“……”
Từ Nhâm đưa bé mua một chiếc máy kể chuyện cho trẻ em mới mắt lúc bấy giờ, kèm với một chiếc ba lô nhỏ, đeo , đến đến đó.
Giọng kể chuyện thể tự chọn, thể chọn giọng của bố hoặc giọng của .
Vì đang trong thời gian quảng bá nên khi đặt hàng trong ngày còn tặng thêm một bộ tranh truyện liên kèm.
Những câu chuyện sinh động, bộ tranh màu sắc rực rỡ, thể thể xem, thú vị hơn nhiều so với những câu chuyện bà nội kể, lập tức thu hút bé chịu rời tay.
“Đây là máy trẻ con ạ?”
Cậu bé yêu thích buông tay vuốt ve chiếc máy kể chuyện hình con mèo, ngửa đầu hỏi Từ Nhâm.
“……
!”
Cháu vui là .
Từ Nhâm đặt mua hai chiếc, chiếc còn tặng cho bé Hà Niệm Sênh.
Nhận của nữ chính nhiều quà như , đến lúc trả nợ ân tình .
Hà Tuyết nhận máy kể chuyện thì ngạc nhiên:
“Nhâm Nhâm, tớ đang định mua cho Sênh Sênh một chiếc máy kể chuyện thế?
Cậu quá mất!
Đưa thím khám mắt mà cũng quên mang quà cho Sênh Sênh!
Bao nhiêu tiền tớ trả cho .”
Tất nhiên Từ Nhâm sẽ nhận tiền:
“Đây là quà nhập học tớ tặng cho Sênh Sênh.”
“Á!
Thế thì ngại quá, tớ còn mua quà gì cho Hạo Hạo.”
Hà Tuyết nghĩ một lát, lấy một chiếc áo khoác len mỏng đan xong cách đây lâu, “Dáng Hạo Hạo cũng tầm tầm như Sênh Sênh, chiếc tặng cho thằng bé, tháng chín khai giảng, buổi sáng sẽ lạnh, để thằng bé mặc áo khoác nhẹ.”
“……”
Từ Nhâm đau răng.
Cô tặng máy kể chuyện chủ yếu là để trả nợ ân tình, dù nguyên cũng nhận của Hà Tuyết nhiều quà.
cứ qua thế thì bao giờ mới trả hết đây.
nếu nhận thì Hà Tuyết tưởng cô chê chiếc áo khoác len thủ công.
Từ Nhâm thật sự nghĩ lấy gì để trả nợ ân tình, đành khi mỗi khơi, thỉnh thoảng dùng kỹ năng 【Dùng nhỏ câu lớn】 thả vài cần, câu lên những loại hải sản to nhưng hẳn là cực phẩm quý hiếm, mang sang nhà họ Hà tặng.
Còn về phần nhà họ Hà tự ăn đem tặng khác thì đó là phạm vi cô cân nhắc.
Ngày hôm đó, cô câu hai con cá vược nặng chừng hai mươi ba mươi cân, bán, xách về một con tặng nhà họ Hà, một con để nhà món cá nướng ăn.
Các thiết như giá đỡ livestream, bộ thu âm card âm thanh rời lượt nhận , sáng sớm khi bán hải sản ở đảo chính tiện đường cô qua bưu cục lấy luôn, về nhà định dùng thử xem .
Thời bấy giờ chỉ một nền tảng livestream tên là UU thể mở camera livestream, còn vẫn là chế độ phòng chat.
Từ Nhâm đặt cho một cái biệt danh chút “trung nhị" —— “Cô gái hải sản Nữu Cô Lộc”, khi đăng ký xong, cô lắp giá đỡ, đặt điện thoại lên, camera hiện tại độ phân giải còn khá thấp hướng về phía bếp, bắt đầu trổ tài nấu nướng của .
Vừa mới chuẩn bắt đầu, Từ xách một giỏ đầy hải sản nhỏ :
“Mấy thứ con xem ăn thế nào?”
“Oa, hôm nay thu hoạch nhỏ nha!
Nhặt nhiều thế ạ?”
“Trước đây đều về sớm vì lo mắt khó chịu, giờ mắt đỡ nhiều nên cùng với dì Hà con nhặt thêm một lúc.”
Mẹ Từ đổ hải sản trong giỏ một chiếc chậu nhựa lớn, giọng điệu lộ vẻ vui mừng:
“Hôm nay may mắn, bắt một con lươn dầu, con xem ăn thế nào?
Hấp là muối phơi khô lươn một nắng?”
“Thế nào cũng ạ.”
Hai con phân công hành động, thì cọ rửa nghêu, ốc móng tay, cua nhỏ, thì mổ cá g-iết lươn khử mùi tanh.
Chiếc điện thoại lặng lẽ ghi cảnh tượng .
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1386.html.]
Đến khi Từ Nhâm sực nhớ bếp vẫn còn đặt điện thoại đang phim thì thời gian trôi qua hơn nửa tiếng .
Ngẩng đầu lên, ồ, trong phòng livestream lượng cư dân mạng con hàng chục, trò chuyện rôm rả:
[Đây là livestream ?
Sao thấy chủ phòng hết ?]
[Chủ phòng đây là đang nấu cơm cho chúng xem ?
Cách livestream lạ lùng thật đấy, nhưng cũng khá thú vị!]
[Nhiều hải sản quá!
Nhà chủ phòng ở gần biển ?]
[Á á á!
Là lươn dầu hoang dã ?
Lươn dầu hấp là tươi nhất luôn!]
[Lươn dầu chắc chắn phơi khô lươn một nắng là ngon nhất!
Hấp thì chẳng khác gì lươn thường, nhưng phơi một nắng, mỡ màng hơn lươn thường gấp trăm !]
[ hứng thú lắm với lươn, ăn cua hoa xanh xào bánh gạo!
Lần đảo Minh Châu ăn một bữa nhớ mãi đến tận bây giờ!]
[Con cá vược to thế cũng là nhặt lúc biển ?]
[Cái chắc là , đối thoại thì của chủ phòng biển từ sáng sớm, nhặt một giỏ đầy hải sản nhỏ, con to nhất chính là con lươn dầu .]
[Cá vược to thế câu còn khó, thể nhặt chứ.]
[Chủ phòng định món cá vược nướng ?
Chảy nước miếng luôn!
Muốn ăn quá!]
[Chỉ ăn món nghêu xào hành rẻ tiền ?]
[Ha ha ha!
Anh bạn cô đơn , cũng ăn nghêu, món nhắm rượu tuyệt vời!]
[Nghêu với bia?
Cặp bài trùng của bệnh Gout đấy!]
[……]
Từ Nhâm lướt qua các bình luận, chợt nhận :
“Thời kỳ đầu của livestream, chủ phòng cơ bản là trò chuyện cùng là chính, kiểu như cô lộ mặt, tối đa chỉ lộ đôi bàn tay, rửa rau, nấu ăn cho cư dân mạng xem thế quả thực thuộc về phong cách lạ lẫm.”
Tuy nhiên, do sự nhầm lẫn thú vị , lượng cư dân mạng tràn phòng livestream của cô tăng lên vù vù, đợi đến khi cô xong món cá nướng, xem từ hai con vọt lên bốn con .
Bình luận cũng ngày càng dày đặc:
[Nói chứ cái là biển nhặt thật ?
Nhà cũng ở gần biển, nhặt nhỉ?
Chẳng lẽ là mua ở chợ về giả vờ biển nhặt ?]
[Cô gái hải sản ơi, ở đây đang nghi ngờ cô kìa!
Mau đưa bằng chứng vả mặt !]
[ bao giờ thấy biển bắt hải sản, cô gái hải sản lúc nào đưa chúng xem với?]
[Chọn ngày bằng gặp ngày, ngay hôm nay chủ phòng!
Đưa chúng xem nhà cô cách biển gần đến mức nào.]
Từ Nhâm thấy bình luận , nhướng mày:
“Được thôi!
Vốn định livestream câu cá biển, xem livestream biển bắt hải sản thì chiều !”
Tối hôm đó, khi cháu trai nhỏ ngủ khi kể chuyện, Từ Nhâm với Từ một tiếng, mang theo đèn pin đeo đầu, cầm điện thoại, xách thùng nước ngoài biển.
“Đi biển đêm con cẩn thận đấy!”
Mẹ Từ yên tâm dặn dò.