Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1388

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:02:25
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Cô gái hải sản mau biển bắt hải sản !

 

Cô mới là tổ sư bà của nghề biển !

 

Cô mà xuất hiện thì xem còn ai dám bắt chước giả nữa!]

 

Từ Nhâm:

 

“Cái quái gì mà tổ sư bà biển chứ.”

 

Cô nhanh ch.óng thông báo:

 

“Hôm nay bắt hải sản, mà đưa trải nghiệm câu cá biển.”

 

Vừa , cô cầm điện thoại chiếc tàu đ.á.n.h cá nhỏ yêu quý của —— vật cưỡi biển của cô.

 

Trong khoang tàu đặt một chiếc cần câu, một gói mồi nhử, hai chiếc l.ồ.ng tôm, một thùng giữ lạnh cỡ lớn, một chiếc thùng nước để nuôi tạm cá tôm, còn chiếc bình nước đựng giải nhiệt hằng ngày của cô.

 

Cô cắm giá đỡ điện thoại một thúng đậu nành nén c.h.ặ.t, như cho dù đường di chuyển xóc nảy cũng đổ.

 

[Hôm nay cô gái hải sản câu cá biển ?]

 

[Chỉ với một con tàu nhỏ thì câu gì chứ?

 

bạn, họ câu cá biển tàu lớn thôi.]

 

[Câu cá biển rủi ro lắm, khi nửa ngày chẳng gì.]

 

[Tin tưởng cô gái hải sản , cô luôn mang đến cho chúng những bất ngờ ngoài dự kiến mà.]

 

[ thế!

 

Cứ xem xem !

 

Đi biển bắt hải sản nhiều quá !

 

Xem mãi cũng chán!]

 

Khán giả trong phòng livestream phát bình luận, tiếng động cơ nổ xình xịch, những con sóng cuộn trào bên mạn tàu, đắm chìm cảnh Từ Nhâm câu cá biển.

 

Từ Nhâm lái quá xa, lo lắng cách xa quá tín hiệu mạng kém sẽ mất kết nối.

 

Đầu tiên cô thả hai chiếc l.ồ.ng tôm ở gần đó, đó dừng tàu ở cách l.ồ.ng tôm xa, để mặc tàu lênh đênh biển mà buông cần.

 

Tuy dùng kỹ năng 【Dùng nhỏ câu lớn】, nhưng nhờ những ngày liên tục luyện tập quăng cần, cộng thêm mồi nhử tự chế hỗ trợ, đầy năm phút cô câu một con cá mú nặng ba cân.

 

Múc một ít nước biển thùng, nuôi con cá mú trong đó.

 

Tiếp tục câu.

 

Cá đầu ch.ó, cá hố, cá tráp đen, cá tráp đỏ, cá mề gà, cá đù vàng... thỉnh thoảng còn cua lớn c.ắ.n câu.

 

Cơ bản cứ ba năm phút là một con c.ắ.n câu, giống như thường lệ, một tiếng , các loại cá tôm lớn nhỏ chỉ đầy thùng nước, mà ngay cả thùng giữ lạnh lót đá cũng đầy ắp.

 

“Hôm nay câu đến đây thôi, bến cảng bán hải sản đây.”

 

Từ Nhâm thu cần câu một câu, đó nổ máy tàu, kéo hai chiếc l.ồ.ng tôm nặng trịch lên khoang tàu, chuyển hướng lái về phía đảo chính.

 

Bình luận trong phòng livestream sắp tràn ngập màn hình:

 

[Xin hỏi vị đài lúc nãy câu cá biển nửa ngày thu hoạch , mặt đau ?]

 

[Trời đất!

 

Cô gái hải sản chỉ bắt hải sản giỏi, mà câu cá biển cũng giỏi thế ?

 

Lộ mặt , để dân đen chúng bái phục một cái nào!]

 

[Con gái vùng biển đa phần da đen, nên chắc mới lộ mặt nhỉ?]

 

[Mấy quan tâm cô gái hải sản trông thế nào gì, cô lộ mặt cũng ảnh hưởng đến sự sùng bái của dành cho cô !]

 

[Một tiếng đồng hồ câu đầy thùng nước, thùng giữ lạnh, đỉnh thật đấy!]

 

[Mọi cái l.ồ.ng tôm kìa, đen kịt một mảnh, lẽ là tôm chứ?]

 

[Là rong biển thôi!

 

tin bắt tôm dễ dàng như thế!]

 

[……]

 

Cho đến khi tàu cập bến cảng đảo chính, Từ Nhâm xách l.ồ.ng tôm lên bờ, đổ đất, các loại tôm đỏ, tôm đại, tôm bộp, tôm tít lẫn lộn nhảy bành bạch, thu hút một làn sóng du khách tranh mua.

 

“Cô chủ xinh , hôm nay đến muộn thế, chúng còn tưởng cô đến nữa cơ, mấy đợt khách đến về, may mà kiên trì thêm một lúc, thì cũng lỡ mất !”

 

“Cô chủ, cân cho một cân tôm bộp, chọn chứ?”

 

“Được ạ.”

 

Từ Nhâm vẫy tay, “Tùy ý chọn ạ.”

 

Một khách hàng bên cạnh ha ha, với vị du khách đó:

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1388.html.]

“Nhìn là mới đến đầu, chỉ cần đến mua một ở chỗ cô chủ xinh cái gì cũng chọn hết.”

 

Từ Nhâm mỉm , xách thùng cá và thùng giữ lạnh lên bờ:

 

“Lần một hỏi cá mú, hôm nay câu một con, nặng ba cân, ở đây ạ?”

 

“Có !

 

ở đây!

 

Con cá mú đó lấy!

 

Cân thêm cho một cân tôm nữa.”

 

“Cô chủ còn đặt ?

 

Vậy đặt hai con cá hố lớn!”

 

Từ Nhâm bất lực :

 

“Câu cá biển là tùy duyên thôi ạ.”

 

“Ha ha!

 

Câu đúng đấy!

 

đợi con cá mú mấy ngày !”

 

“Cá mề gà lấy ?”

 

Từ Nhâm cầm một con cá mề gà tươi rói hỏi , “Con cá mề gà khá ngon đấy, thể chả cá cho trẻ con.”

 

Một bà cụ chen :

 

lấy lấy!

 

Đang định chả cá cho cháu đích tôn ăn.”

 

Các du khách khác cũng , tiếc là cá mề gà chỉ một con duy nhất, bà cụ nhanh tay lẹ mắt giành , khỏi chút oán trách:

 

“Cô chủ, còn cá gì nữa ?”

 

“Cá vược, cá đầu ch.ó, cá tráp, cá đù vàng... nhưng cá đù vàng nhỏ ạ.”

 

“Không , lấy.”

 

“Cá tráp cho một con!”

 

lấy một c.o.n c.ua, một cân tôm đại.”

 

“Cô chủ ơi, trả tiền thừa !”

 

“Mọi tự thối nhé.”

 

Từ Nhâm đẩy hộp tiền lẻ phía .

 

Khoảnh khắc cô đặc biệt nhớ thời đại Alipay quét sạch đời sống dân, giống như bây giờ, Alipay mới khởi đầu, nhiều vẫn quen dùng tiền mặt.

 

Dùng tiền mặt nghĩa là thối tiền, rắc rối quá!

 

Cư dân mạng trong phòng livestream mà thèm thuồng:

 

[Vị đài rong biển , lặn mất tiêu ?]

 

[Nhiều tôm quá!]

 

[Cô gái hải sản ơi nhà cô ở thế?

 

Nếu gần thì cũng qua chỗ cô mua hải sản, nhà hải sản là vui.]

 

[Cái giá cũng thấy động lòng, tôm đại ở chỗ chúng , loại đông lạnh còn đắt hơn cô gái hải sản bán nhiều.]

 

[Hôm qua mới mua hai con cá hố cấp đông, to bằng của cô gái hải sản câu, thế mà c.h.é.m bốn mươi lăm tệ, chỗ cô gái hải sản chắc mua mấy con .]

 

[Cô gái hải sản ơi, là cô vận chuyển ngoài bán !]

 

[Bây giờ chẳng thể chuyển phát nhanh đến tận nhà ?

 

Hải sản gửi nhỉ?]

 

[Gửi cũng mua!]

 

[Cô gái hải sản đang mải mê thu tiền, thối tiền, thấy chúng .]

 

[Tự nhiên thèm ăn hải sản quá!

 

Các chị em ơi, lập nhóm đến quê hương của cô gái hải sản ăn hải sản ?]

 

[Sao chỉ hỏi chị em thôi?

 

Anh em ?]

 

[ thấy loáng thoáng một góc, hình như là kiến trúc biểu tượng của đảo Minh Châu.]

 

 

Loading...