Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1392

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:02:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Mẹ Từ dắt hai nhóc tì nghịch ngợm từ trong khoang tàu .”

 

Hôm nay hai đứa nhỏ cũng coi như dậy khá sớm, chơi đùa tàu nửa ngày , đến lúc về ngủ trưa.

 

“Cũng ."

 

Từ Nhâm gật đầu.

 

Cô sắp đến đảo chính để gửi hải sản, gọi điện đặt với trạm chuyển phát nhanh một trăm chiếc thùng xốp loại hai ký, bảo họ giúp vận chuyển đến bến tàu, dự định sẽ đóng thùng trực tiếp ngay tàu.

 

Lúc , chiếc loa lớn bến tàu vang lên những tiếng rè rè truyền giọng của ông trưởng thôn cũ:

 

“Các đồng chí!

 

Đặc biệt là những đồng chí biển về!

 

Có ai thấy một chiếc du thuyền lớn ?

 

Người thuyền báo án tàu hỏng máy, nhưng điện thoại hết câu thì tín hiệu ngắt, đội cứu hộ lo lắng du thuyền rò rỉ dầu dẫn đến hỏa hoạn, cần nhanh ch.óng tìm tàu để cứu , nhưng trong nhất thời xác định phương hướng.

 

Tính mạng con hết, nếu ai thì mau báo cáo nhé!"

 

“Du thuyền lớn ?"

 

Hà Tuyết ngẩng đầu lên, trao đổi ánh mắt với Từ Nhâm, “Liệu chiếc chúng thấy ?"

 

Từ Nhâm cũng cảm thấy khả năng lớn, lập tức quyết đoán đầu tàu, chạy với tốc độ tối đa về phía vùng biển từng thấy chiếc du thuyền sang trọng đó....

 

“Lũ ngu!

 

Một lũ ăn hại!

 

Cậu bỏ tiền lớn thuê các đến là để các trân trân thế ?

 

Điện thoại ngắt kết nối thì nghĩ cách khác chứ!"

 

“Tóm !

 

Thuyền cứu sinh nhỏ như , ma mới lật , ngã xuống biển cá mập nhắm trúng thì ?

 

đến đây để câu cá biển, chứ để diễn trò thoát biển, mau nghĩ cách cho !

 

Nếu về sẽ bảo đuổi việc tất cả các !"

 

Trên chiếc du thuyền sang trọng Tinh Quang, các vệ sĩ mặc đồ đen thành hàng, bất lực hứng chịu sự mắng nhiếc của đối tượng bảo vệ.

 

Đội trưởng vệ sĩ đến đây nhịn nữa:

 

“Cậu Chương, chúng chính là vì chịu trách nhiệm với nên mới khuyên rời , hỏng hóc của du thuyền thể kiểm tra trong thời gian ngắn, thiết khử muối trong nước biển cũng hỏng, cứ ở đây mãi là thượng sách.

 

Gần đây đang là mùa cấm đ.á.n.h bắt, việc đ.á.n.h lưới kéo quy mô lớn đều cấm, tàu cá biển ít hơn bình thường nhiều, nếu chuyện gì thì , vạn nhất thật sự xảy chuyện, tạm thời căn bản tìm cứu giúp.

 

tính toán , nơi cách đảo Minh Châu đầy ba giờ tàu, nhiên liệu của ba chiếc thuyền cứu sinh đều đủ để đến nơi, nếu đủ còn thuyền ..."

 

“Im miệng !"

 

Chương Đình Tiêu ông lải nhải, “Đây là chiếc thuyền đặt riêng từ Đức với tiền lớn, tháng mới đưa bảo dưỡng xong, cho dù hỏng hóc cũng sẽ nghiêm trọng đến thế, tàu còn thợ sửa chữa ?

 

Bảo tranh thủ thời gian mà sửa!

 

thấy các là lười nghĩ cách giải quyết..."

 

Anh ném chiếc điện thoại tín hiệu để trút giận.

 

Lý do thuyền cứu sinh rời khỏi đây, ngoài việc sợ thuyền cứu sinh lật rơi xuống biển, chủ yếu là vì tàu chỉ , mà còn những bạn đại học và em mời đến câu cá.

 

Bạn học cả nam lẫn nữ, trong đó một cô gái chính là đối tượng thầm mến.

 

Mặc dù cô bạn trai bên từ hồi cấp ba, nhưng vẫn kìm lòng mà thích cô .

 

Lần khó khăn lắm mới mượn chiếc du thuyền sang trọng đặt riêng , mời trong mộng đến chơi cùng, kết quả mới đến vùng biển quần đảo Minh Châu cá ngừ vây xanh xuất hiện, còn kịp thể hiện kỹ thuật câu cá biển của chật vật thuyền cứu sinh rời , cần mặt mũi ?

 

Chương Đình Tiêu gì cũng chịu rời , đám vệ sĩ cũng cách nào với vị đại thiếu gia ngậm thìa vàng từ nhỏ .

 

“A Tiêu, trốn lầu ?

 

Thay bộ quần áo mà lề mề thế ?

 

Mau xuống đây !

 

Chẳng câu cá ngừ ?

 

Khi nào thì bắt đầu?

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1392.html.]

 

Chúng đang nóng lòng ăn món sashimi cá ngừ mới câu lên đây!"

 

Từ khoang giải trí lầu truyền đến tiếng gọi của em , cùng tiếng đùa của những bạn học và bạn bè khác, Chương Đình Tiêu vơ lấy kính râm xuống lầu, đầu cũng ngoảnh với đội trưởng vệ sĩ:

 

“Tóm , hết, cứ ở đây thôi, vì khuyên rời , chi bằng ông thúc giục thợ sửa chữa mau ch.óng giải quyết hỏng hóc .

 

Còn nữa, hệ thống khử muối hỏng thì vẫn còn nước đóng thùng dự phòng ?

 

tin là cầm cự đến lúc du thuyền sửa xong."

 

Đại thiếu gia dặn dò xong liền xuống lầu, sự vây quanh của đám bạn bè , boong tàu câu cá.

 

“A Tiêu, chắc là ở đây thật sự câu cá ngừ ?"

 

“Ừm, đấy, một bạn của thời gian đấu giá một con cá ngừ nặng mấy trăm ký, chính là ngư dân quần đảo Minh Châu câu ở gần đây.

 

Các đoán xem con cá ngừ đó đấu giá bao nhiêu tiền?"

 

cá ngừ vây xanh đắt lắm, tháng ngư dân ở nước Nhật cũng câu một con, bán đấu giá hơn mười triệu đấy."

 

“Oa!

 

Nói ngư dân cũng dễ phát tài nhỉ?"

 

“Cậu nghĩ gì thế!

 

Cậu tưởng cá ngừ dễ câu ?

 

Cần câu bình thường mà câu cá ngừ thì gặp may mắn cực lớn."

 

“Hèn chi A Tiêu nhờ mua cần câu từ nước ngoài, cái cần câu rẻ ."

 

“Tất nhiên!

 

Cậu nhờ bạn đặt riêng cho đấy, giá nội bộ cũng mấy trăm ngàn tệ đấy!"

 

“Chỉ cái cần câu mà mấy trăm ngàn tệ á?

 

Oa!"

 

“A Tiêu, của đối xử với thật đấy!"

 

“Cậu đối xử với đúng là , từ khi ba xảy chuyện, cũng đáp ứng.

 

Không giống như ông ruột của , suốt ngày chỉ chằm chằm bài vở của , thì lúc ngoài thuê cho một đống vệ sĩ, phiền ch-ết !"

 

“Ha ha ha!

 

Cậu ông sợ bắt cóc đến mức nào ?"

 

“Ông đúng là lo bò trắng răng.

 

lớn thế , thể xảy chuyện gì chứ?"

 

Trong lúc trò chuyện, một nhóm huyên náo ùa lên boong tàu, vẫn nhận thức nguy hiểm đang từ từ tiến gần đến họ.

 

“Đội trưởng!

 

Đuôi thuyền bốc khói đen !"

 

Có một vệ sĩ vệ sinh giữa chừng, vô tình phát hiện ở đuôi thuyền làn khói đen nghi ngút bốc lên, liền chẳng kịp vệ sinh nữa, vội vàng chạy về báo cáo.

 

Đội trưởng vệ sĩ vội vàng gọi thợ sửa chữa:

 

“Tiểu Lý!

 

Tiểu Lý!

 

Cậu đang ở ?

 

Đuôi thuyền đang bốc khói đen, mau xem !"

 

“Hả?

 

Sao là đuôi thuyền bốc khói?"

 

Tiểu Lý đang kiểm tra ở đầu thuyền lau mồ hôi, “ chỉ là thợ học việc thôi, tình huống phức tạp thế xử lý !"

 

Đội trưởng vệ sĩ giật giật khóe miệng, hèn chi nửa ngày trời mà vẫn tìm hỏng hóc ở , hóa chỉ là một thợ học việc tay nghề nửa mùa.

 

Xem , của đối tượng bảo vệ cũng chẳng để tâm lắm đến đứa cháu .

 

 

Loading...