Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1395
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:02:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Từ Nhâm cách miêu tả của cô cho phì .”
“Em thật sự ngờ, livestream cũng thể giả."
Từ Nhâm an ủi cô:
“Mắt thấy còn chắc là thật, huống chi là tận mắt thấy."
“Vẫn là chúng thành thật."
Hà Tuyết cảm thán, “ thành thật cũng , ít nhất trong lòng thấy thanh thản."
“ !"
Hai chị em thản nhiên, thật thà ngày ngày bận rộn , cố gắng đáp ứng yêu cầu của những khách hàng để lời nhắn.
Cửa hàng mạng nhà đều là hàng lên kệ đợi khách chọn mua, chỉ riêng cửa hàng của hai là luôn trong tình trạng cung đủ cầu.
Cư dân mạng đến từ phòng livestream tranh giành mấy mà , phòng livestream than vãn:
[Hải Sản Muội ơi, mỗi ngày 50 đơn thì ít quá!
Mạng rùa bò của nào tranh cả.]
[ cũng tranh , định bấm mua thì hiện hết hàng .
Bực quá!]
[Chủ quán ơi, chúng cũng coi như là khách quen của em , theo dõi livestream của em từ ngày đầu tiên đến giờ, là mở cửa cho chúng !]
Từ Nhâm tỏ khó xử:
“Gần đây đang mùa cấm đ.á.n.h bắt, tuy vùng biển nhà em cấm câu cá biển, nhưng chúng cũng thể câu quá đà, tránh tổn hại đến nền tảng của ngành ngư nghiệp biển."
Không ngờ những lời của cô cư dân mạng chuyển tiếp hết đến khác, ý định ban đầu là để than vãn, ngờ diễn đàn chính thức của Bộ Ngư nghiệp chuyển tiếp và khen ngợi.
Thế là, lượng cư dân mạng theo bài tìm đến phòng livestream của Từ Nhâm ngày càng nhiều.
Người xem livestream nhiều lên, fan tìm đến cửa hàng của Từ Nhâm tự nhiên cũng tăng theo.
Mọi phát hiện “Cửa Hàng Hải Sản Đảo Tinh Châu" là một kho báu, xem giá cả cũng đắt, hơn nữa là câu trong ngày, hôm là nhận hàng, tính cả phí chuyển phát nhanh thì cũng sêm sêm giá hải sản đông lạnh bán ngoài chợ, thì còn đợi gì nữa!
Tranh thôi!
Cứ như , mặc dù chỉ gửi trong tỉnh, lượng cư dân mạng tham gia tranh mua vẫn tăng lên từng ngày, điều khiến những cư dân mạng ban đầu ngứa tay chụp màn hình chuyển tiếp hối hận thôi:
“Trách cái đôi bàn tay của !
Tại chuyển tiếp chứ?
Giờ thì , đừng là 50 đơn, e là 500 đơn cũng chẳng cơ hội mà tranh nữa.”
Từ Nhâm vẫn duy trì mỗi ngày năm mươi đơn hàng, như mệt sung túc.
Ông lão Tôn thấy hễ thời tiết là cô biển mỗi ngày, liền dày mặt hỏi:
“Này cô bé, khi nào thì cho lão già theo câu cá một chuyến nhỉ?
Lão chỉ thỏa cơn ghiền câu cá thôi, cá tôm câu đều thuộc về cháu hết."
Từ Nhâm nhận lời ngay:
“Được ạ!
Sức khỏe bác chịu đựng thì cứ cùng bọn cháu, cứ coi như cháu thuê bác, lát nữa sẽ chia hoa hồng cho bác theo giá bán."
Ông lão Tôn vui vẻ theo hai chị em câu cá biển.
Mấy đứa con trai của ông yên tâm, đặc biệt là đứa con út, cố tình dậy thật sớm định theo, nhưng ông lão Tôn thấy phiền, mắng nó về:
“Anh bệnh !
Số cha biển còn nhiều hơn muối ăn đấy!
Anh lo cho cái gì?
Có thời gian lo cho thì chi bằng cũng câu ít cá , mùa nghỉ đ.á.n.h bắt đừng mà chỉ lười biếng, ngày mai nhà cũng mua một chiếc tàu câu cá biển, ngày ngày đưa cha biển câu cá đây !"
Tôn Chí Kiệt đuổi về nhà, cha tinh thần sảng khoái theo Từ Nhâm và Hà Tuyết lên tàu câu cá, đau đầu lẩm bẩm:
“Con lo cái gì á?
Chẳng lo cha nhịn mà uống trộm rượu !
Ở nhà còn nhịn , biển mà nhịn ?"
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1395.html.]
Không ngoài dự đoán của , ông lão Tôn quả nhiên lén mang theo một chai rượu trắng loại nhỏ, khi tàu câu cá rời bến, ông hớn hở rút từ túi quần vải thô rộng thùng thình :
“Hi hi!
Lát nữa câu cá , sẽ cho hai đứa xem tay nghề của , tôm tươi luộc thêm một thìa nhỏ rượu trắng, khử mùi tanh cực siêu!"
Từ Nhâm bất lực ông lão :
“Bác Tôn, chẳng bác mới bệnh gút ?
Sao đòi uống rượu nữa ?"
Ông lão Tôn quan tâm phẩy phẩy tay:
“Đó là chuyện từ tháng , kiêng gần một tháng , giờ kh-ỏi h-ẳn !"
Từ Nhâm giật giật khóe miệng:
“Vậy thì uống rượu thanh , cháu mang theo một chai rượu thanh, rượu độ cồn thấp, uống đau đầu."
“Rượu độ cồn thấp uống chẳng vị gì cả."
Ông lão Tôn chép chép miệng , “ vẫn thích uống rượu trắng của hơn, cháu yên tâm, chỉ uống một ly nhỏ thôi, bấy nhiêu đó say , ảnh hưởng đến việc câu cá của chúng ."
“Bác cứ uống thử xem, uống xong hãy kết luận."
Từ Nhâm tự tin loại rượu tự ủ, đừng thấy rượu thanh độ cồn thấp nhưng dư vị ngọt ngào, kết hợp với hải sản là hợp nhất.
Ông lão Tôn ban đầu chẳng chút thiện cảm nào với loại rượu thanh 16 độ , cho đến khi mặt trời mọc hướng đông, ba xuống bắt đầu thưởng thức bữa sáng câu ăn, ông lão Tôn nhấp một ngụm rượu thanh mà Từ Nhâm rót cho để nếm thử vị, giây tiếp theo ngạc nhiên trợn tròn mắt:
“Đây là rượu thanh ?
Chẳng nhạt chút nào cả!"
Từ Nhâm và Hà Tuyết đều rộ lên:
“Ai bảo rượu thanh nhất định là nhạt nhẽo vô vị chứ?"
“Hì!
Vậy xem là lão Tôn kiến thức hạn hẹp !"
“Ha ha!
Bác thích thì cứ uống một ly, nhưng tham đấy nhé!"
Từ Nhâm chia cho mỗi hai miếng bánh củ cải sợi từ sáng sớm, lót khi uống rượu, đó nhắm cùng rượu ngon, bắt đầu ăn món cá đù vàng hấp mới câu lên.
Phải là cá đù vàng tự nhiên nặng hơn nửa ký, ngay cả ngư dân biển hằng ngày cũng chắc thường xuyên gặp , gặp cũng chẳng nỡ tự ăn, đều mang bán hết, một con cá đù vàng tự nhiên nặng nửa ký mang đến khách sạn thể bán mấy trăm tệ đấy!
“Nhâm Nhâm, cháu tốn kém quá !"
Ông lão Tôn ăn một miếng thịt cá đù vàng tươi non, thỏa mãn thở dài một , “ sống đến từng tuổi, cá đù vàng to và non thế là đầu tiên ăn đấy."
Từ Nhâm :
“Vậy bác thường xuyên biển cùng bọn cháu, sẽ thường xuyên thưởng thức món thôi."
“Không , !
Cá ngon thế cháu nên mang bán lấy tiền mới đúng!"
“Bác Tôn, Nhâm Nhâm , việc câu cá biển của bọn cháu là sự nghiệp, cũng là cuộc sống, thể vì sự nghiệp mà khổ bản ."
Hà Tuyết rạng rỡ , “Cháu theo em mới hơn nửa tháng mà hưởng phúc mấy ."
“Ha ha!
Câu mà để mấy đứa con trai thấy thì chắc tụi nó chẳng buồn việc nhà nữa , tranh lên tàu của hai đứa để câu cá biển mất."
Ông lão Tôn nhâm nhi một ngụm rượu thanh, cảm khái :
“Cũng đúng!
Đời ngắn ngủi mấy chục năm, những suốt ngày lăn lộn với biển cả như chúng , đến cuối cùng ngay cả một con cá đù vàng nặng nửa ký cũng nỡ ăn, thì để gì chứ?
Cô bé !
Sau sẽ cùng hai đứa!
Sáng sớm dậy sớm hơn chút nữa cũng , cũng cần chia hoa hồng gì cho cả, chỉ cần lúc hai đứa ăn cá cho ăn ké chút thịt đuôi cá là mãn nguyện lắm !
Rượu ngon nhắm với hải sản, đời vui thú vô biên!"