Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1397

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:02:40
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô ngẩng đầu theo hướng Hà Tuyết , thấy bến tàu một đám đang vây quanh, ông chủ Kim của khách sạn, chủ các nhà hàng và nhà nghỉ gần đó, còn hai đồng chí cảnh sát mặc quân phục đồn công an, vây ở giữa chính là trai hào môn Chương Đình Tiêu suýt nữa gặp hỏa hoạn du thuyền một tháng , bên cạnh một thanh niên cao lớn, vẻ mặt lạnh lùng, thoáng qua vẻ quen mắt.”

 

Kết hợp với phản ứng của Hà Tuyết, Từ Nhâm khó để đoán phận của đối phương:

 

“Người cha rẻ tiền của Sênh Sênh, nam chính Lãnh Trạch Huân trong nguyên tác đó chứ?”

 

“..."

 

Cốt truyện quả nhiên sẽ để cô nhàn rỗi mà sống qua mấy năm một cách dễ dàng như .

 

Cái gì đến cũng sẽ đến thôi!

 

Ông chủ Kim là đầu tiên thấy tàu câu cá của Từ Nhâm cập bến, ông vẫy tay đầy vẻ hớn hở với cái bụng bia đầy tướng phú quý:

 

“Tiểu Nhâm đến !"

 

Những khác đều đầu sang.

 

Từ Nhâm:

 

“..."

 

Xong !

 

Giờ đầu tàu rút lui cũng kịp nữa !

 

“Chị Tuyết..."

 

“Chị !

 

Lên thôi!"

 

Hà Tuyết cố gắng giữ bình tĩnh, nở một nụ gượng gạo, “Có một , một việc, sớm muộn gì cũng đối mặt."

 

Từ Nhâm :

 

“Chị em , chị nghĩ nhiều , tên đó giờ đang mất trí nhớ, thấy chị chắc gì nhận , chỉ e như chị sẽ càng đau lòng hơn.”

 

Hai chị em bước lên bến tàu.

 

Quả nhiên Lãnh Trạch Huân thấy Hà Tuyết, ngoại trừ trong đáy mắt thoáng qua vài tia nghi hoặc ngay từ cái đầu tiên, đó cô chẳng khác gì lạ, Hà Tuyết vì thế mà thẫn thờ cả .

 

Từ Nhâm thở dài trong lòng:

 

“Thật là nghiệp chướng!”

 

Tại cốt truyện cẩu huyết như chứ?

 

xuyên qua bao nhiêu thế giới nhỏ, thấy mất trí nhớ, cũng thấy khôi phục trí nhớ khi mất, nhưng đây là đầu tiên thấy loại trí nhớ chỉ khôi phục một nửa.

 

Chắc chắn tác giả là đẻ của nam nữ chính chứ kế chứ?

 

Chắc chắn đây là truyện HE chứ BE chứ?

 

Từ Nhâm kéo Hà Tuyết lưng, trêu chọc hỏi ông chủ Kim:

 

“Ông chủ Kim, đều ở đây ?

 

Đang đợi nhân vật lớn nào ?"

 

Ông chủ Kim ha hả:

 

“Chứ còn gì nữa, chính là đang đợi nhân vật lớn như cô đây!"

 

“..."

 

Đợi cô?

 

Từ Nhâm ngơ ngác.

 

Đợi cô gì?

 

Cô đến để gặp khách hàng và giao hàng mà.

 

“Nè, vị là giám đốc điều hành tập đoàn Lãnh thị ở Cảng Thành, giám đốc Lãnh, chính là vị khách hàng lớn mua cá ngừ của cô đấy, đến để nhận hàng, cũng là để cảm ơn.

 

Còn hai vị là đồng chí cảnh sát đồn công an khu vực chúng , đến để trao bằng khen việc cho cô và Tiểu Tuyết đấy."

 

Từ Nhâm và Hà Tuyết :

 

“Hóa khách hàng mua cá ngừ trong phòng livestream chính là Lãnh Trạch Huân?”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1397.html.]

 

Môi Hà Tuyết mấp máy, bàn bạc với cô bạn :

 

“Hay là con cá đó bán nữa?

 

Trả tiền cho ?”

 

khí chất ném trả ba triệu tệ đó, một câu thật ngầu:

 

“Con cá đó bà đây bán nữa!”

 

nghĩ ba triệu tệ đó, tiền cần tiêu tiêu , nợ cần trả trả , phần còn cô và Nhâm Nhâm cũng chia lợi nhuận .

 

Nghĩ đến sáng nay về nhà, cùng ba chị vui vẻ chia sẻ quá trình kiếm tiền, nhớ đến vẻ mặt hớn hở của cả gia đình, tương tự gia đình Nhâm Nhâm chắc cũng vui mừng như , cô thật sự thể thốt nên lời.

 

Trong lúc do dự, thấy Từ Nhâm khách sáo :

 

“À!

 

Hóa là vì cảm ơn nên mới mua cá ngừ ?

 

Vậy thì vẻ lắm nhỉ?

 

việc nghĩa, sẵn lòng giúp cũng là việc con dân Hoa Hạ chúng nên .

 

Tiện thể cá vẫn đang trong khoang lạnh của , là giao cho ông chủ Kim, để khách sạn mặt đấu giá , đó sẽ trả ba triệu tệ cho .

 

Tính mạng con là vô giá, thể dùng tiền bạc để đo lường chứ."

 

Hà Tuyết suýt chút nữa thì bật thành tiếng.

 

Bất kể Nhâm Nhâm cố ý như , nhưng những lời thật sự khiến lòng cô lúc thấy hả vô cùng!

 

Anh tưởng bỏ ba triệu tệ là báo ơn xong ?

 

Nghe thấy , tính mạng là vô giá!!!

 

Tất nhiên, khi phận của Lãnh Trạch Huân, ông chủ Kim thể nào tranh giành cá ngừ với , thèm , đấu giá đến mấy cũng dám, nếu chẳng là đang vỗ mặt tập đoàn Lãnh thị Cảng Thành ?

 

Việc kinh doanh của khách sạn nghỉ dưỡng dù đến cũng chỉ là so với các nhà hàng địa phương, so nổi với hào môn Cảng Thành .

 

Ông chủ Kim lau mồ hôi trán, hì hì hòa giải:

 

“Tiểu Nhâm, cô hiểu lầm giám đốc Lãnh , thật lòng mua con cá ngừ , nãy còn đang với chúng tối nay còn chiêu đãi quan khách nữa.

 

Cảm ơn là cảm ơn, mà ăn là ăn chứ."

 

Lúc Lãnh Trạch Huân đến mặt Từ Nhâm, đưa lên một tấm danh mạ vàng và một tấm thẻ đen thể hiện phận:

 

“Xin , mua cá trong phòng livestream là cháu trai , trong tay nó nhiều tiền tiêu vặt, ba triệu tệ chắc là bộ tiền nó thể huy động .

 

cũng mới chuyện đó.

 

ông chủ Kim đúng một câu, ăn là ăn, cảm ơn là cảm ơn, hễ chỗ nào cần đến , cứ việc lên tiếng."

 

Hà Tuyết nhẹ nhàng kéo kéo ống tay áo Từ Nhâm, bảo cô đừng nhận thẻ đen, nhận tưởng hai đang lấy ơn để đòi báo đáp!

 

Nghĩ đến yêu cũ, gặp những niềm vui trùng phùng mà trái còn xa cách nhạt nhẽo như thế, cứ như quen , lòng cô dâng lên một cơn giận.

 

Cho dù cô hiệu thì Từ Nhâm cũng định nhận thẻ đen, nhưng thể diện vẫn giữ, danh thì nhận, thẻ đen thì :

 

“Giám đốc Lãnh khách sáo quá, chúng cứu chỉ vì lương tâm thanh thản, ."

 

Lãnh Trạch Huân thấy hai kiên quyết nhận tiền cảm ơn, cũng đành thôi.

 

Chuyện coi như qua .

 

Từ Nhâm cho cá ngừ thùng giữ nhiệt cực lớn mà của Lãnh Trạch Huân mang đến, đưa lên du thuyền của đối phương.

 

Hóa sáng nay họ đang ở Quảng Thành, bàn chuyện du thuyền của bạn, hèn chi đến nhanh như .

 

Cá ngừ khi kiểm tra xong thì khoang, Chương Đình Tiêu rụt rè sán gần Từ Nhâm:

 

“Livestream của chị em xem , chị giỏi thật đấy, thể dạy em cách câu cá ngừ ?"

 

Từ Nhâm liếc một cái, thầm nghĩ lòng tên lớn ?

 

Một tháng du thuyền nhúng tay suýt mất mạng biển, mà vẫn còn tâm trí nhớ đến việc câu cá ngừ?

 

“Không giấu gì chị, gần đây nhà em ầm ĩ lắm, em về nhà chút nào, đây, nhưng gì, nếu chị thể dạy em câu cá ngừ, em thể trả lương cho chị, một tháng năm mươi ngàn tệ đủ ?"

 

 

Loading...