Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1399

Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:02:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sênh Sênh cũng học theo, cùng bé bê ghế nhỏ sát gần :

 

“Chú ơi cùng kể chuyện !"

 

Chương Đình Tiêu thấy hai đứa nhỏ là chỉ bỏ chạy:

 

“Không !

 

Chú bận lắm!"

 

Mức độ say mê kể chuyện của hai nhóc thấy sợ, thì thôi , xong còn lôi thảo luận cốt truyện, hồi học tham gia nhóm thảo luận cũng chẳng chăm chỉ đến thế .

 

“Các cháu xem, các cháu gọi chú là chú, chú là việc, lúc việc thì bận lắm, thời gian kể chuyện đúng ?"

 

Thấy nghiêm túc phân tích đạo lý với hai đứa nhỏ, Từ Nhâm nhịn mà bật , thầm nghĩ Sênh Sênh thực gọi thì mới đúng vai vế....

 

Tháng tám thường nhiều bão.

 

Quần đảo Minh Châu cũng ngoại lệ.

 

Những ngày bão, ngư dân đều chọn trốn ở trong nhà, đừng biển, ngay cả cửa nhà cũng chẳng , tiếng gió hú mưa gào, tâm trạng ai nấy đều mấy .

 

Mỗi khi đến thời tiết thế , nhà nào nhà nấy cũng tránh khỏi nhớ về những khuất.

 

Ngoại trừ sinh lão bệnh t.ử, phần lớn những qua đời vì t.a.i n.ạ.n hầu như đều xảy những ngày bão âm dương cách biệt.

 

Vì thế ngay cả khi bão thực sự ập đến, các ngư dân sớm buộc c.h.ặ.t thuyền ở bến tàu hoặc kéo thuyền về nhà, dự định khơi.

 

Từ Nhâm bến tàu xem thuyền cá, liền Từ gọi :

 

“Không !

 

Bão sắp đến !

 

cũng biển, con xem cái gì!

 

va đập hỏng hóc thì cũng thể sửa, sửa thì cùng lắm là đổi cái mới, mạng mất thì ?"

 

Hạo Hạo trông như một ông cụ non, chê thấp quá uy phong, liền lảo đảo trèo lên bậu cửa, dậy hai tay chống nạnh giúp sức:

 

“Cô ngoan!

 

Trẻ con chúng cháu đều ngày gió to sóng lớn bờ biển!

 

Nguy hiểm lắm!

 

Chúng trân trọng mạng sống của !"

 

“Chao ôi!"

 

Từ Nhâm mà buồn , véo véo cái má phấn phúng phính mà cô nuôi cho béo mầm của cháu trai, “Sao Hạo Hạo thông minh thế nhỉ!

 

Ngay cả việc trân trọng mạng sống cũng ."

 

“Trong truyện kể cho cháu đấy, mạng sống con chỉ một , chúng trân trọng!"

 

Hạo Hạo chút vẻ rèn sắt thành thép, “Ba cháu chính là trân trọng mạng sống, ba của Sênh Sênh cũng , họ thật sự, thật sự quá ngoan !"

 

Mẹ Từ xoa xoa đầu cháu trai, tức giận lườm Từ Nhâm một cái:

 

“Xem , đứa trẻ bốn tuổi còn hiểu chuyện hơn con!"

 

Từ Nhâm sờ sờ mũi:

 

“Con cũng là nhất định bây giờ."

 

“Thế thì nhất!

 

Lại đây giúp rửa rau, tối nay chừng sẽ mất điện đấy, cơm tối sớm một chút ."

 

“Mất điện thì chẳng đèn pin ?

 

Con mua để dự phòng mà."

 

Từ Nhâm về phòng lấy một chiếc đèn pin cứu hỏa dự phòng.

 

“Cái đó là để dùng lúc khẩn cấp, dùng thì dùng, đừng để đến lúc chuyện thật hết điện."

 

“..."

 

Trong sự lải nhải của Từ, bữa tối cho gia đình ba chuẩn xong, nhân lúc trời còn tối hẳn, tranh thủ ăn cơm, lượt tắm về phòng ngủ.

 

“Nhà Phú Dân ơi!

 

Nhà Phú Dân ơi!"

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1399.html.]

 

Ngoài sân vang lên tiếng của ông trưởng thôn cũ.

 

Mẹ Từ đặt bát cơm xuống, dậy đón:

 

“Thời tiết thế bác ngoài thế?

 

Có chuyện gì mà gấp gáp ạ??"

 

Từ Nhâm bếp rót một ly đậu đỏ ý dĩ để trừ ẩm, đợi ông trưởng thôn nhà thì đưa cho ông.

 

Ông trưởng thôn xua tay:

 

“Không uống !

 

Chuyện gấp lắm!

 

Đứa cháu nội của lão Chu vì chơi máy tính điểm dừng nên nó mắng vài câu, trẻ con tuổi dậy thì tính tình nóng nảy, bỏ chạy ngoài nửa tiếng vẫn thấy về, yên tâm tìm thì phát hiện con thuyền đ.á.n.h cá nhỏ của lão Chu cũng thấy nữa.

 

Lão Chu bão sắp đến nên dây thừng buộc thuyền c.h.ặ.t, thể nào lỏng sóng cuốn trôi , nên khả năng lớn là cháu nội lão lái .

 

Con xem thời tiết thế , lái thuyền biển chẳng là tìm đường ch-ết ?

 

đó là một mạng sờ sờ đó, phát hiện thì thể cứu.

 

Đội cứu hộ nhất thời liên lạc , mà thời tiết quỷ quái thế tàu cá bình thường nào dám khơi, một con sóng đ.á.n.h tới là thể chìm nghỉm ngay.

 

Nghĩ đến nhà con mới mua chiếc tàu câu cá biển, cửa sổ khoang tàu đều thể đóng c.h.ặ.t, nên bác mới dày mặt đến mượn đây...

 

Không còn cách nào khác, lão Chu vì chuyện mà lo lắng đến ngất , con trai lão sáng nay lên thành phố giao hàng kịp về, đứa con dâu thì chỉ thôi, ôi..."

 

Mẹ Từ do dự một chút :

 

“Thuyền là Nhâm Nhâm và Tiểu Tuyết chung tiền mua, hai đứa nó đồng ý mượn thì cũng ý kiến.

 

... ai lái đây?

 

Thời tiết ..."

 

“Cái bà yên tâm, bảo con trai lái, nó từng chạm qua kiểu vô lăng mới , chắc là lái.

 

bảo nó mặc áo phao , nếu thì !

 

Đợi cứu về, nhất định dùng roi mây quất nó một trận mới !

 

Thật là đau thì nhớ đời!"

 

Nghe chỉ mới chạm qua chứ chính thức học lái, Từ Nhâm giật giật khóe miệng.

 

Để bảo vệ an , cô dùng điểm năng lượng để đổi vài món đồ công nghệ đen từ hệ thống sản xuất, cải tạo tàu câu cá của , nên chức năng của nó chút khác biệt so với các tàu câu cá khác, đừng mà lúng túng lái bừa đấy.

 

Từ Nhâm liền theo giúp đỡ, hơn nữa cô kỹ năng [Tránh nước] hộ , cho dù gió bão ngút trời vẫn thể như đất bằng.

 

“Mẹ..."

 

“Con im miệng cho !"

 

“..."

 

Từ Nhâm về phòng ôm một bộ áo phao kiểu mới :

 

“Mẹ, con mặc cái , đảm bảo sẽ trở về sứt mẻ tí nào!

 

Mẹ, con lúc thi lấy bằng lái tàu câu cá tiện thể tham gia một khóa học cứu hộ , những thứ đều mua lúc đó đấy, ở nhà để ba bộ, tàu cũng mấy bộ dự phòng.

 

Hơn nữa con với , tàu câu cá của con mua chức năng đệm khí, lúc cần thiết xả đệm khí thì tàu hỏng cũng chìm .

 

Con hoặc là đ.á.n.h, đ.á.n.h là đ.á.n.h trận chuẩn , sẽ !

 

Mẹ ơi, xưa câu 'Cứu một mạng hơn xây bảy tòa tháp', năm đó ba và con nếu đưa tay giúp đỡ thì lẽ ch-ết..."

 

“..."

 

Mẹ Từ nhớ chồng và đứa con trai đoản mệnh, hốc mắt đỏ hoe.

 

Đã bao nhiêu đêm bà chỉ một nghĩ:

 

“Lúc chồng và con trai xảy chuyện, nếu khác, con tàu khác ngang qua thì mấy!”

 

“Cái đồ con gái bất hiếu , một câu con mười câu chờ !

 

Con nhất quyết cứu cũng cản nổi, nhưng hãy nhớ lời con , trở về sứt mẻ gì đấy!

 

Nếu đừng hòng mơ tưởng đến chuyện biển nữa!"

 

 

Loading...