“……”
Từ Nhâm yên tâm, đến nhà họ Hà xem , nhưng Từ gọi :
“Bên ngoài gió to mưa lớn, tầm con còn nữa?
Mau phòng tắm rửa nước nóng cho ấm , kẻo cảm lạnh bây giờ!”
Từ Nhâm hết cách, ngoan ngoãn về phòng tắm rửa.
Nhớ điện thoại còn chút pin, cô tắm gọi điện cho Hà Tuyết.
đúng như cô dự đoán, ngày bão ở đảo Tinh Châu, chỉ mất điện mà tín hiệu cũng tệ hại vô cùng, gọi thì cũng lúc lúc , rõ đối phương gì.
Từ Nhâm bèn gửi cho cô một tin nhắn, hỏi xem Sênh Sênh đỡ hơn .
Vì lý do tín hiệu, mãi lâu mới nhận hồi âm của Hà Tuyết:
[Nhâm Nhâm, đến !
Trước đây cứ oan uổng , thật cố ý bỏ rơi và Sênh Sênh , là vì mất trí nhớ!]
“!!!”
Hóa , nam chính từ khi gặp Hà Tuyết ở đảo Minh Châu, đêm nào cũng mơ cùng một giấc mơ, những cảnh tượng trong mơ chính là nửa năm ký ức đ.á.n.h mất của .
Chờ đến khi chắp vá xong những giấc mơ trong mấy ngày qua, ký hức mất cuối cùng cũng tìm !
Thế là ngại bão bùng vội vã chạy đến gặp cô, đón cháu ngoại chỉ là cái cớ ngoài mặt mà thôi.
Nam chính gặp nữ chính, mới phát hiện nữ chính sinh cho một đứa con trai, khoảnh khắc , cảm động tự trách, để bù đắp tình phụ t.ử thiếu sót trong mấy năm qua, cũng như để con trai nhanh ch.óng quen thuộc với , quyết định ở đảo Tinh Châu thêm vài ngày, cái cớ cũng sẵn —— bão đổ bộ sớm, tạm thời về Cảng Thành .
Chín giờ tối hôm đó, cửa sổ các nhà gió mạnh đập kêu loảng xoảng, bên ngoài cát bay đá chạy, gió gào biển thét.
Dân chài đảo tuy cũng sợ bão gió to mưa lớn, nhưng mỗi mùa hè đều vài như nên cũng quen .
Túm tụm ở nhà xem tivi thì vây quanh ánh nến tán gẫu.
Từ Nhâm dựng giá nướng, dùng than khói đồ nướng cho cháu trai nhỏ.
Cửa sổ các phòng khác đều dùng băng dính dán thành hình chữ mễ (米), các khe hở cửa cũng bịt kín, tránh để gió mưa lùa .
Chỉ khe cửa bếp là dán băng dính, gió từ khe cửa lùa , rít gào mang theo chút khí tươi mới, đóng kín cửa sổ cũng cảm thấy ngột ngạt.
Mực, tôm lớn xiên thành chuỗi, các loại hải sản vỏ như vẹm xanh, sò điệp, tu hài xếp trực tiếp lên giá nướng, Từ Nhâm dùng gia vị nướng bí truyền tự pha chế, rắc lên một cái, hương thơm nức mũi.
Hạo Hạo hít hít mũi:
“Oa!
Thơm quá !
Món cô thơm thật đấy!”
Mẹ Từ tán thành:
“Cô con thừa hưởng tay nghề nấu nướng giỏi của ông nội đấy.”
Từ Nhâm gật đầu vẻ nghiêm túc:
“ thế!
Biết tổ tiên nhà mấy trăm năm là ngự đầu bếp cũng nên.”
Mẹ Từ ha hả:
“Đừng thế, bố con hồi trẻ cũng từng nghĩ , là ông tùy tiện món gì cũng ngon, tổ tiên nhà họ Từ từng đại đầu bếp lợi hại, còn hỏi ông nội con xem trong nhà giấu bí kíp nấu ăn gia truyền nào , lúc đó nhà cũ dỡ mà, ông còn đặc biệt đến từng ngõ ngách nhà cũ tìm kiếm, vách tường cũng ông cạo xem nữa.”
“Có tìm thấy đồ gì ạ?”
Từ Nhâm hứng thú hỏi.
“Tìm cái gì cơ chứ!
Ông nội con bảo, tổ tiên mười tám đời nhà họ Từ là dân chài, nấu ăn ngon là vì hải sản đơn giản, cứ nấu lên là chín, bỏ gia vị cũng tươi ngọt lắm, nấu kiểu gì chẳng ngon, ai mà chẳng ?”
“Phụt……”
Từ Nhâm bật .
Ông nội Từ khuất xem cũng là một thú vị.
Bản Từ cũng theo:
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1402.html.]
“ lời ông nội con cũng đúng, trai con nấu ăn thì gì, ngoài hấp thanh đạm, trần nước sôi thì mấy thứ khác đều .”
“Là bố cháu ạ?”
Từ Hạo ngẩng đầu lên với hai bàn tay bóng loáng dầu mỡ, “Ôi, xem bố cháu thật sự ngốc, nấu ăn cũng .”
“Cháu thông minh, ba bữa cơm trong nhà đều do cháu nhé!”
Mẹ Từ mắng, gắp cho cháu trai một con vẹm xanh.
Hạo Hạo vùi đầu ăn ngon lành:
“Cháu và Sênh Sênh hẹn , lớn lên chúng cháu sẽ đến đảo Minh Châu mở một cái tiệm cơm thật lớn thật lớn thật lớn, hải sản cô và dì Tiểu Tuyết câu sẽ sợ ai cần nữa!”
Cậu nhóc từng Từ Nhâm đưa đến khách sạn nghỉ dưỡng ăn một bữa linh đình nên trong tiềm thức chỉ nhà hàng lớn mới thể cứu rỗi dân chài.
Để nổi bật độ lớn của tiệm cơm, còn đặc biệt ba chữ “thật lớn”.
Ừm, chuyện quan trọng ba , sai chút nào!
Từ Nhâm giơ ngón tay cái khích lệ bé:
“Hạo Hạo nhà chí hướng xa rộng quá!
Cố gắng lên nhé!”
Cậu nhóc đung đưa đôi chân nhỏ ăn tôm nướng, vui vẻ toét miệng .
ngờ, ngày thứ hai khi bão tan, sang nhà họ Hà tìm Sênh Sênh chơi, mấy phút lóc chạy về nhà:
“Cô ơi cô ơi, hỏng !
Sênh Sênh biến mất !”
Mẹ Từ cùng nhóc về đó :
“Ái chà, thật sự ngờ tới mà, chú của Tiểu Chương đúng là bố của Sênh Sênh!
Trong lúc bão ngoài, tin tức lạc hậu quá!
Vừa mới xong……”
Từ Nhâm ngạc nhiên hỏi:
“Dù là nữa, cứ thế mang Sênh Sênh ?
Nhà A Tuyết ý kiến gì ?”
“Làm thể chứ!
Chỉ là đưa Cảng Thành chơi mấy ngày thôi, chắc chắn sẽ mà.”
Hạo Hạo thì nức nở:
“Sẽ , Sênh Sênh tạm biệt với cháu, tạm biệt nghĩa là sẽ gặp nữa!
Trên tivi diễn như thế thôi…… hu hu……”
“……”
Cháu là diễn viên nhí đầu t.h.a.i đấy !
Từ Nhâm liên lạc với Hà Tuyết khi khôi phục điện lưới và mạng internet.
“Nhâm Nhâm, xin nhé!
Đi vội vàng quá, kịp chào tạm biệt , nhưng chúng sẽ sớm thôi.”
Từ Nhâm bật loa ngoài cho cháu trai :
“Xem kìa!
Dì Tiểu Tuyết cũng mấy ngày nữa là về .”
Cậu nhóc lúc mới vui vẻ trở , tung tăng theo Từ tiếp tục nhặt hải sản.
Cơn bão mang đến cho dân chài đảo một lượng lớn cá tôm cua sò, Từ Nhâm thấy mạng tín hiệu , đang định mở livestream thì điện thoại của Hà Tuyết gọi đến.
Vì chơi mấy ngày về nên Từ Nhâm cũng nhiều trong điện thoại, dặn dò cô ngoài chú ý an , những chuyện khác cũng tám chuyện thêm.
Treo máy xong, mới phát hiện trong hòm thư tin nhắn còn một tin nhắn lóc đến từ Chương Đĩnh Tiêu: