Xuyên Nhanh: Pháo Hôi Chọn Làm Ruộng - Chương 1405
Cập nhật lúc: 2026-05-01 12:03:01
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee, sau đó quay trở lại để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Gào cho bàn dân thiên hạ đều , những xem xung quanh ai điện thoại thì lấy điện thoại tra cứu ngay phòng livestream “Em gái hải sản Nữu Cốt Lộc”, ai điện thoại thì cũng lẩm bẩm trong miệng:
Em gái hải sản ?
Về hỏi con xem, cái livestream gì mà thú vị thế?”
Hay thật!
Bến cảng náo nhiệt buổi sáng sớm, thế mà diễn một buổi họp mặt fan hâm mộ.
Từ Nhâm:
“Fan ồn ào thế , đúng là đầu tiên gặp .”
Cái lợi duy nhất, lẽ là đối phương cần suy nghĩ bao trọn sạch sành sanh sập hải sản của cô trong một nốt nhạc, chậm trễ chút thời gian khởi hành nào của cô.
Từ Nhâm rằng, ngay khi cô rời bến, fan bao trọn sập hải sản của cô hớn hở đăng trải nghiệm tình cờ gặp em gái hải sản ở cảng Mạo Nhi sáng sớm lên diễn đàn “Câu cá biển”.
Trên diễn đàn câu cá ít fan của Từ Nhâm, thi đoán xem trạm dừng tiếp theo của em gái hải sản sẽ xuất hiện ở ?
[Xuất phát từ quần đảo Minh Châu, đến cảng Mạo Nhi, trạm tiếp theo là về quần đảo Minh Châu là tiếp tục xuống phía nam?]
[Nhà ở ngay thành phố cảng tiếp theo cảng Mạo Nhi, các bác bảo nên thử vận may, tình cờ gặp em gái hải sản một cái ?]
[Cô thực sự xinh ? ‘Tảo biển ven bờ xanh xanh’ ông lừa chúng đấy chứ?]
[Lừa các ông gì!
Thật sự cực kỳ luôn!
Hơn nữa điểm nào cũng đen, đây ai bảo em gái hải sản chịu lộ mặt mười phần hết chín là một em gái đen nhẻm cơ chứ?
Hoàn đoán sai bét nhè !
Người trắng trẻo mịn màng còn xinh nữa, nếu tai thính, giọng của cô thì liên tưởng nổi là em gái hải sản nhé.]
[Thế ông chụp lấy tấm ảnh?]
[Hì hì!
Thấy thần tượng kích động quá, quên béng mất!]
[……]
Cứ như , các fan càng thêm tò mò về diện mạo của em gái hải sản, suy đoán trạm tiếp theo cô sẽ , ai ở gần thì định rình rập.
Tuy nhiên, Từ Nhâm khi đổ đầy xăng ở cảng Mạo Nhi xong thì cảng nào nữa, đang đường thì là đang câu cá biển, biển tín hiệu, các fan cứ mòn mỏi túc trực phòng livestream, chờ đến mức mỏi mắt trông chờ, chắc chắn là thất vọng .
Khi sắp đến cảng Thâm Thành, Từ Nhâm câu một con cá đù vàng môi vàng nặng tới tám chín mươi cân ở điểm câu cá cuối cùng.
Phản ứng đầu tiên của hai Hà là “Phát tài phát tài ”.
Phải rằng giá thị trường của cá đù vàng môi vàng thấp hơn cá ngừ vây xanh.
Chỉ là kích thước nhỏ hơn cá ngừ nhiều, cho nên tổng giá thấp hơn, nhưng nếu tính theo đơn giá thì cá đù vàng môi vàng vẫn nhỉnh hơn một bậc.
Từ Nhâm lắc đầu:
“Con cá bán .”
“Tại ?
Em để tự ăn ?
Con cá đắt tiền thế , bán tiền triệu là cái chắc, em mà tự ăn?
Phá gia quá đấy!”
Từ Nhâm phì :
“Không , con cá là động vật bảo vệ, cấp một cấp hai gì đó em quên .”
“Hả?”
Anh hai Hà cúi đầu con cá đù vàng môi vàng lúc mới câu lên thì thoi thóp, khi Từ Nhâm cho thùng nước biển thì thể thấy rõ là khôi phục sự sống động, suýt nữa thì rớt cả cằm:
“Không thể nào chứ?
Cách đây lâu còn một chiếc thuyền câu cá từ miền Bắc đến, câu một con cá đù vàng môi vàng ở gần đảo , bán mấy chục vạn……”
“Đó là hiểu luật, hoặc là lách luật thôi.”
Từ Nhâm ngắm con cá đù vàng môi vàng đang tung tăng bơi lội trong thùng nước biển cỡ lớn pha thêm nước hồ linh thiêng, hài lòng gật đầu, coi như cứu sống , nếu thì mang tội mất.
Vốn dĩ định thả , nhưng nghĩ nếu cô thể câu thì những đam mê câu cá khác cũng thể câu , vì thả về biển, trở thành con mồi trong túi của câu cá tiếp theo, chi bằng đưa đến căn cứ bảo tồn cá đù vàng môi vàng gần đây.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/xuyen-nhanh-phao-hoi-chon-lam-ruong/chuong-1405.html.]
Cô nhớ gần đây một căn cứ bảo tồn cá đù vàng môi vàng, mới thành lập hai năm nay.
“Đi!
Chúng vòng qua trạm bảo tồn một chuyến.”
Anh hai Hà kinh ngạc thôi:
“Lại còn nơi trú ẩn chuyên bảo vệ nó cơ ?”
“Chú Chính Uy ơi, chú thích lên mạng ạ?”
Bé Hạo Hạo xổm bên cạnh thùng nước biển, đùa với con cá đù vàng môi vàng lớn chuyện, một hồi nhịn chen miệng , “Sao cái gì chú cũng thế?
Ngoan nhé, về nhà nhớ chăm chỉ lên mạng, ngày ngày tiến tới.
Cháu là hết cách thôi, cô cháu còn nhỏ, mắt phát triển hết, đợi mắt cháu phát triển , cháu nhất định sẽ một đứa trẻ ngoan, ngày ngày lên mạng.”
Anh hai Hà:
“……”
Chú tin cháu mới là lạ đấy!
Từ Nhâm đỡ trán mặt :
“Cái trò đùa bao giờ mới qua đây?”
Chỉ Từ hiền từ xoa xoa cái đầu nhỏ mập mạp của cháu trai:
“Hạo Hạo nhà thông minh nhất!
Lớn lên nhất định sẽ tiền đồ!”
“……”
Từ Nhâm tăng hết tốc lực, chạy thẳng đến căn cứ bảo tồn cá đù vàng môi vàng Bách Đảo.
Căn cứ mới thành lập năm ngoái, là nơi trú ẩn dành riêng cho cá đù vàng môi vàng.
cá đù vàng môi vàng ở đây đều là do căn cứ bảo tồn cứu về, kiểu như Từ Nhâm câu đó mang đến gửi thì từng , đây là trường hợp đầu tiên.
Người phụ trách căn cứ bảo tồn nhiệt tình kéo cô chụp ảnh lưu niệm, còn trao tặng giấy chứng nhận và cờ thưởng cho cô.
Từ Nhâm ngơ ngác:
“Chị còn chẳng hôm nay sẽ câu cá đù vàng môi vàng và nảy ý định tạm thời mang đến căn cứ bảo tồn, giấy chứng nhận thì thể hiểu , chứ cờ thưởng mà cũng chuẩn ?”
“Ha ha ha!”
Người phụ trách sảng khoái giải thích, “Lá cờ thưởng là để dùng cho việc tuyên truyền thời kỳ đầu thành lập căn cứ, hy vọng đông đảo dân nhiệt tình khi phát hiện cá đù vàng môi vàng thể chủ động đưa đến căn cứ bảo tồn.
Tiếc là cô Từ đang vội, nếu còn đợi phóng viên đài truyền hình đến cùng cô Từ một buổi phỏng vấn chuyên sâu……”
Phỏng vấn thì thôi !
Từ Nhâm nổi trội, khi kéo chụp ảnh xong, nhận lấy giấy chứng nhận và cờ thưởng đưa nhà rút lui .
Phóng viên đài tin tức nhận điện thoại vội vã chạy đến chỉ kịp thấy bóng lưng thoăn thoắt của cô, thắc mắc hỏi phụ trách căn cứ:
“Chẳng là thêm một đoạn phỏng vấn ?
Sao ?”
Người phụ trách cảm thán :
“Cô là một công dân nhiệt tình việc để tên.”
“……”
Quay thuyền, hai Hà vẫn còn sợ hãi:
“Nhâm Nhâm , may mà em hiểu luật.
Anh thấy ở căn cứ bảo tồn mấy trường hợp câu cá đù vàng môi vàng lén lút đem bán bắt tù đấy, sợ ch-ết khiếp……
Sau văn hóa thì ngay cả dân chài cũng xong, lơ là một cái là phạm pháp ngay.”
Hạo Hạo như ông cụ non ở bên cạnh thêm dầu lửa:
“Không văn hóa đáng sợ thật đấy!
Cho nên chú Chính Uy về nhà nhớ ngày ngày lên mạng đấy nhé, đừng để cứ giục mãi, ạ?”